Suy Nghĩ về Việc Thành Lập Uỷ Ban Công Lý và Hoà Bình

  ●   Bản rời

Suy Nghĩ về Việc Thành Lập Uỷ Ban Công Lý và Hoà Bình

Nguyễn Trí Cảm

06 tháng 11, 2010

LTS: Trong xã hội của những nước tân tiến ngày nay, tôn giáo không có giá trị đối với thế quyền. Giáo Hòang đi đến đâu cũng bị dân chúng chống đối. Những quốc gia mà ngày xưa giáo hội xem như những đứa con cưng, trưởng nữ, như Pháp, Ý, Tây Ban Nha,... nay không thèm "mẹ Vatican" nữa. Đọc các lời phê bình trên các mạng lưới tòan cầu cho thấy, ngày nay chẳng những họ đã ngỏanh mặt làm ngơ, lại còn chửi rủa giáo hòang không thương tiếc. Có lẽ giáo hội nên thử thành lập những ủy ban "công lý và hòa bình" ở các quốc gia đó trước, để vừa giảng lại "tin mừng", vừa đòi lại ngôi vị "cầm cán cân công lý" đã mất xem có kết quả không, rồi hãy đem vào Việt Nam cũng chưa muộn. Khi "Công Lý" của "Công Giáo" mọc lên, người ta liên tưởng đến "tòa án giáo hội". Và đó là một từ ngữ làm thế giới (ngòai giáo hội) thực sự kinh tởm. (SH)

 

Trong cuộc phỏng vấn của đài RFI, ông Giám mục Nguyễn Thái Hợp cho rằng sự ra đời của tổ chức Uỷ ban Công lý và Hoà bình là nhiệm vụ của Giáo hội vì “Giáo hội có sứ vụ loan báo Tin Mừng”.

Tin mừng này thật sự có ý nghĩa đối với Vatican và của Giáo hội Công giáo trong mưu đồ mở rộng nước Chúa, tìm cách bảo vệ kiến trúc tổ chức tôn giáo hiện hữu, củng cố tinh thần của bầy chiên khi hoạt động của Giáo hội chỉ quanh quẩn là những lễ lạc, nay đang dần biến tướng thành các dịch vụ lễ hội vui chơi, mua sắm, khuyên góp tiền bạc.

Ánh sáng của khoa học chiếu rọi vào kinh thánh làm cho lời mạc khải của Giê-su “Nếu anh em ở lại trong lời của Tôi, thì anh em thật là môn đệ Tôi; anh em sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ giải thoát anh em.” (Ga 8,31-32,) trở nên có giá trị,và đúng như vậy, sự thật đã làm giáo hội chật vật chống đỡ, phải đổi màu như một con tắc kè hoa để tồn tại. Sự thật đã làm nhiều nhà thờ ở phương Tây, cái nôi của đạo Chúa, càng lúc càng vắng dần. Thiếu giáo dân đồng nghĩa với thiếu sự đóng góp tài chính, nên nhiều nhà thờ đã phải rao..bán. Đối với đại khối dân tộc, tin mừng này chỉ là nỗi ám ảnh của quá khứ, thời kỳ mà Giáo hội dựa vào các thế lực thực dân, đế quốc, những chính phủ Công giáo ở miền Nam để làm mưa làm gió, chiếm cứ đất đai, cướp phá chùa chiền vốn là một phần cơ bản của nền văn hóa tạo nên bản sắc dân tộc Việt Nam.

- Mục đích của sự thành lập Uỷ ban Công lý và Hoà bình theo như ông Nguyễn Thái Hợp phát biểu:

“Thực sự thì Giáo hội không bao giờ chủ trương làm thay cho Nhà nước và cũng không phải là sứ vụ của Giáo hội. Nhưng Giáo hội có sứ vụ loan báo Tin Mừng, thì Giáo hội cần phải lên tiếng về những gì đụng chạm đến con người. Chính vì vậy, chúng tôi nghĩ rằng trong tương lai, phải đề cập đến những vấn đề như lương bổng, quyền lợi người lao động, chênh lệch giàu nghèo, và ngay cả quyền lợi giai cấp công nhân, nông dân. Việt Nam tự hào là đất nước của giai cấp công nông, nhưng thực tế hiện nay là giai cấp công nhân bị thiệt thòi rất nhiều. Tất cả những điều đó đều nằm trong suy tư của Giáo hội Công giáo, của Uỷ ban Công lý và Hoà bình, cũng như của tất cả người Công giáo. Rồi vấn đề đất đai, quyền sở hữu cũng là một vấn đề.”

Ủy ban được thành lập dưới danh nghĩa “Tin Mừng” để thực hiện “công lý và hòa bình”, là một cách gián tiếp thực hiện theo tinh thần câu nói của Lenin “nơi nào có áp bức là nơi đó có đấu tranh “. Như vậy, ủy ban được thành lập để bảo vệ quyền lợi của giai cấp công nhân, nông dân, một lực lượng chiếm trên 80 % dân số, và chính giai cấp này là lực lượng nòng cốt, tiên phong, tập hợp dưới lá cờ của Đảng Cọng sản Việt Nam trong việc đánh đuổi thực dân, phong kiến, thống nhất đất nước, và nay dường như giáo hội muốn đóng vai trò là chỗ dựa cho giai cấp công -nông để đấu tranh với giai cấp thống trị, áp bức! Phương thức đấu tranh là gì thì chưa được công bố và đây chỉ là bước thăm dò phản ứng của xã hội..

Sự bất bình đẳng trong xã hội là mối quan tâm, là vấn đề nan giải của tất cả các nhà lãnh đạo của mọi quốc gia, nhưng đối với những vấn nạn nói trên ở Việt Nam, ông NTH cho rằng đó là mối quan tâm của Giáo hội Công giáo và tất cả người Công giáo. Lời phát biểu làm cho người đọc bị lạc dẫn rằng, chỉ có Giáo hội Công giáo và người Công giáo mới quan tâm đến những bất công xã hội, mới quan tâm đến thân phận con người. Ông NTH không hề đề cập đến những nỗ lực thông qua các chương trình xã hội khác của Chính phủ như xóa đói giảm nghèo, hay của các tổ chức xã hội khác trong nước. LHQ đã công nhận thành tích mà Việt Nam đạt được trong các mục tiêu phát triển thiên niên kỷ (MDG) trong chuyến thăm của ông Tổng thư ký Ban Ki-moon tháng 10-2010 vừa qua [1]. Phát biểu nói trên của ông NTH đã đưa vấn đề ra ngoài thẩm quyền tôn giáo, tuy tôn giáo có chức năng phục vụ con người, nhưng nó không thể đóng vai trò của nhà cầm quyền.

Ủy ban được thành lập như một chỗ dựa, kênh thông tin chính thức trong và ngoài nước, cho tất cả các thành phần được cho là nạn nhân của sự bất bình đẳng trong xã hội. Đây là nơi cái “vòi bạch tuộc” vươn tới để tạo ảnh hưởng, tập hợp quần chúng, các thành phần tôn giáo, đưa vị thế của Giáo hội Công giáo như một tổ chức đại diện, thật sự quan tâm đến lợi ích của các đối tượng bị ảnh hưởng mà không một tổ chức nào khác quan tâm đến họ.

““Thực sự thì Giáo hội không bao giờ chủ trương làm thay cho Nhà nước và cũng không phải là sứ vụ của Giáo hội. Nhưng Giáo hội có sứ vụ loan báo Tin Mừng, thì Giáo hội cần phải lên tiếng về những gì đụng chạm đến con người.”

Lời phát biểu của ông NTH rõ ràng là đã đặt “giáo luật ” lên trên “pháp luật”. Tuy không phải là trách nhiệm làm thay cho Nhà nước, và cũng không phải là sứ vụ của mình, nhưng vẫn phải làm vì.“Giáo hội có sứ vụ loan báo Tin Mừng, thì Giáo hội cần phải lên tiếng về những gì đụng chạm đến con người”. Ý tưởng này được thể hiện rõ trong cuốn Mấy Quan Niêm Con Người Xã Hội – Tôn Giáo, biên dịch từ cuốn L’Ami du Clerges do nhà xuất bản Bình Minh –Nam Định xuất bản năm 1951. Trong đó có đoạn :

Thiên chúa đã lập ra thần quyền tôn giáo trong Giáo hội cùng với các thẩm quyền xã hội khác. Dẫn dắt con người đi đến việc đạo đức là công việc Giáo hội, chứ không phải việc của Chính phủ. Giáo hội không phản đối một chính thể nào: Quyền bính đều do Thiên chúa và bất di bất dịch, hình thức tổ chức chỉ là sự tùy tông!” [2]

Đọc đoạn trích dẫn trên ta thấy rõ quan điểm về vai trò của Giáo hội đã đặt mình lên trên vai trò của Nhà nước, kể cả việc cho rằng Giáo hội lo phần đạo đức của xã hội chứ không phải của chính quyền.

Đạo đức Công giáo như thế nào thì cả thế giới ngày nay đã hiểu rõ thông qua hàng ngàn giám mục, linh mục lạm dụng tình dục trẻ em, con chiên và thậm chí là các nữ tu. Còn trong chính Tòa thánh Vatican, thì nạn tranh giành quyền lực, dâm ô, giết hại lẫn nhau đã từng xảy ra trong quá khứ cũng như các hành vi rửa tiền của ngân hàng Vatican vừa mới bị phát giác gần đây.

Giáo hội Công giáo đã khôn khéo viện dẫn rằng giáo hội không muốn làm thay các chức năng của Nhà nước, và việc lập ra Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình chỉ vì sứ vụ được Thiên chúa giao phó nên phải thực hiện. Đối với người Công giáo, các thể chế chính trị chỉ là công cụ và được điều khiển theo ý muốn của Thiên chúa, vì vậy, quan điểm về tổ quốc không quan trọng bằng đối với nước Chúa của họ. Điển hình là câu phát biểu của linh mục Hoàng Quỳnh: “Thà mất nước, chứ không thà mất Chúa”.

- Về việc bảo vệ cơ sở tôn giáo.

Bất cứ sự phát triển xã hội nào cũng phải qui hoạch lại cơ sở hạ tầng để thích ứng với sự phát triển của đất nước, sự biến đổi khí hậu, như hoạch định các khu công nghiệp, dân cư, đường xá và các công trình phúc lợi công cộng khác v.v.. Sự qui hoạch này, dĩ nhiên, có tác động đến mọi thành phần xã hội trong phạm vi bị ảnh hưởng, chứ không phải chỉ riêng cho các khu vực tập trung của người theo đạo. Nhưng sự tác động của sự qui hoạch này, theo người viết, tạo nên một nguy cơ phá vỡ kiến trúc tổ chức tôn giáo của họ là các giáo xứ, giáo họ hay xóm đạo. Sự phân tán để sống trong các cộng đồng phi Thiên chúa giáo hoặc những khu định cư mới làm cho “đức tin” của họ dễ bị lạc đạo, ngoài tầm kiểm soát của nhà thờ các giáo xứ. Vì vậy, ủy ban này ra đời có nhiều khả năng là để bảo vệ hay hạn chế sự phá vỡ các cấu trúc tôn giáo này.

Động thái bảo vệ này đã được thể hiện trong các vụ việc nhân danh công lý và hòa bình, “cầu nguyện đòi đất” có hệ thống và rất quyết liệt bằng thánh giá, hình tượng bà Maria, kìm, búa, gạch đá và xà beng như trong các vụ đòi đất Tòa Khâm, Thái Hà, Loan Lý, Cồn Dầu, Đồng Chiêm, Tam Tòa v.v. trong khi miệng vẫn ca hát câu Kinh Hòa Bình!. Ngay cả việc “đòi lại” một ngôi nhà thờ đổ nát đã giao cho chính quyền làm chứng tích chiến tranh bị bom đạn tàn phá như Tam Tòa chẳng hạn, ngoài việc là địa thế lý tưởng như hàng trăm ngôi nhà thờ khác ở các đô thị trên cả nước , nó còn là một “pháo đài” tinh thần của giáo dân, như nhà thờ La Vang ở Quảng Trị, mà nội dung trong bài viết của ông linh mục JMT (Thích) trong bài La Vang và Đức Mẹ La Vang đã nói rõ:

“Từ ngày nước Việt chia đôi, ta thấy La Vang là nơi quan trọng kể từ Vĩ tuyến 17 và kể từ ngày Giáo hội Việt Nam có hàng giáo phẩm chính thức thì La Vang nổi tiếng lừng lẫy khắp toàn cầu....Phải có đạo binh Thiên Quốc và Nữ Vương là Đức Mẹ Chúa Trời mới dẹp nổi quỷ tặc Cọng Sản, ngăn được làn sóng đỏ bên kia Bến Hải” [3].

Nhưng nhân dân Việt Nam, với khát vọng thống nhất đất nước, độc lập và tự do cho quê hương, đã có câu trả lời vào mùa xuân năm 1975. Không biết “ đạo binh Thiên Quốc và Nữ Vương là Đức Mẹ Chúa Trời” trong thời điểm này đang ở nơi đâu!

Qua việc thành lập Ủy ban Công lý và Hòa bình của Giáo hội Công giáo Việt Nam, chúng ta có thể nhận thấy phần nào ý tưởng muốn tạo dựng hình ảnh của một tôn giáo đấu tranh cho quyền lợi của thành phần chịu nhiều thiệt thòi trong xã hội, nâng cao vị thế của đạo vốn không được xem trọng trong cộng đồng dân tộc, nhưng mặt trái của mục đích thành lâp xuất phát từ chủ trương truyền giáo dưới mọi hình thức, bảo vệ các cơ sở tôn giáo bị ảnh hưởng bởi các dự án qui hoạch đất đai , và từ tư tưởng độc tôn, tự cho mình là Hội thánh Công giáo, Duy nhất, Thánh thiện và Tông truyền có nhiệm vụ “thế thiên hành đạo”, và từ ảnh hưởng của các loại kinh-sách của đạo Công giáo.

Những tác hại này đã được tác giả Charlie Nguyễn viết trong bài “Sách kinh Công giáo và tác hại của nó”. Tuy nhiên, với những “phẩm chất” quán quân cao quí tự xưng như thế, nhưng đạo Công giáo vẫn không tài nào hòa nhập được vào nền văn hóa Việt Nam như Tam giáo trong mọi lãnh vực xã hội, và nó buộc phải co cụm trong các ốc đảo giáo xứ, giáo họ để tồn tại, và chờ đợi một cơ hội để đổi đời.

 

SG, 11-2010

Nguyễn Trí Cảm

 

[1] Ông Jordan Ryan, Điều phối viên Thường trú của Liên Hợp Quốc và Đại diện thường trú Chương trình Phát triển của Liên Hợp Quốc (UNDP) tại Việt Nam, nói: “Việt Nam là nước đi đầu trên thế giới về tiến độ thực hiện các MDGs. Việt Nam có mọi lý do để tự hào về những kết quả đạt được nêu trong báo cáo này”.

http://vietbao.vn/Xa-hoi/VN-cong-bo-bao-cao-tien-do-thuc-hien-cac-muc-tieu-cua-LHQ/70023961/157/

Viet Nam and the MDGs

Viet Nam has made very impressive progress towards achieving the MDGs and has been successful in meeting some of them – such as MDG 1 on eradication of extreme hunger and poverty – way ahead of the 2015 deadline. Viet Nam is on track to meet several other goals. At the same time, if Viet Nam is to achieve all the MDGs with equity, it is important that progress is sustained, that rising disparities are better targeted, that risks are anticipated and that remaining gaps are addressed.

http://www.un.org.vn/index.php?Itemid=49&id=38&option=com_content&task=blogcategory

[2] Nghiên Cứu Tôn Giáo – Nhân Vật & Sự Kiện – GS.TS Đỗ Quang Hưng – Viện Nghiên Cứu Tôn Giáo. - Tạp chí Đức Mẹ La Vang, Tòa Tổng Giám Mục Huế, số 1, tháng 8-1961

[3] Nghiên Cứu Tôn Giáo – Nhân Vật & Sự Kiện – GS.TS Đỗ Quang Hưng – Viện Nghiên Cứu Tôn Giáo, trang 247. nxb. TH-TP.HCM.

 

Xem bài liên quan đến chủ đề:

- Uỷ ban Công lý và Hoà bình chứa “ẩn ý”?

- Nghe Ai Hát Kinh "Hòa Bình"

- Suy Nghĩ về Việc Thành Lập Uỷ Ban Công Lý và Hoà Bình

 



Các bài cùng tác giả


▪ Công Cuộc Truyền Giáo Ở Bắc Kỳ Trong Thời Thuộc Địa - Nguyễn Trí Cảm chuyển ngữ

▪ Sự “thống hối” của Giáo hoàng - Nguyễn Trí Cảm chuyển ngữ

▪ Xâm lược Châu Á: Giáo hoàng thúc dục mở mang nước Chúa - BBC

▪ Nghĩ Về Đạo Thiên Chúa và Các Lễ Hội Truyền Thống Việt Nam - Nguyễn Trí Cảm

▪ Anh Ba Láng Giềng - Nguyễn Trí Cảm

▪ Lại là thầy Thích Không Tánh - Nguyễn Trí Cảm

▪ Tin lành, Thiên Chúa giáo có đơn thuần chỉ là tôn giáo ? - Nguyễn Trí Cảm

▪ Vatican và "mùa gặt các linh hồn” - Nguyễn Trí Cảm

▪ Hoa hồng ngày Vu lan - Nguyễn Trí Cảm

▪ Tin Tức Các Tu Sĩ TCG Lạm Dụng Tình Dục - Nguyễn Trí Cảm

▪ Xin giữ cho đạo Phật được trong sáng - Nguyễn Trí Cảm

▪ Susanna Maiolo - Người phụ nữ quay lưng lại với Đức Chúa Trời - Nguyễn Trí Cảm

▪ Cải đạo bắt đầu từ trẻ con - Nguyễn Trí Cảm

▪ Tại Sao Chúa Trời Lại Để Cho Thảm Họa Thiên Nhiên Xảy Ra ? - Nguyễn Trí Cảm

▪ Ăn theo World Cup.. - Nguyễn Trí Cảm

▪ Mode Chơi “Phạm Thánh” - Nguyễn Trí Cảm

▪ Suy Nghĩ về Việc Thành Lập Uỷ Ban Công Lý và Hoà Bình - Nguyễn Trí Cảm

▪ Thời Mạt Đạo - Nguyễn Trí Cảm

▪ Nơi Trồng Người - Nguyễn Trí Cảm

▪ Cuộc thánh chiến mới nhất của Giáo hoàng - Nguyễn Trí Cảm


▪ 1 2 3 ▪ >>>


Bài khác