Chính Trị Của Mỹ Vốn Rất Bẩn Thỉu

 

Mi-Lu Dau

Link http://sachhiem.net/THOISU_CT/ChuM/MiLuDau_09.php

 02-Jun-2020

Ông John A. Farrell, người đã phát hiện ra các ghi chú tại Thư viện Tổng thống Richard Nixon cho biết, "không nghi ngờ gì nữa, đây là một bước vượt ra ngoài cuộc đua chính trị bình thường, để can thiệp vào một cuộc đàm phán hòa bình tích cực đặt cọc trên tất cả mạnh sống." (SH)

Chính Trị Của Mỹ Vốn Rất Bẩn Thỉu!

Nó đã hy sinh biết bao sinh mạng chính trị của các lãnh đạo các nước nhỏ vốn dựa dẫm vào sự viện trợ của Mỹ. Bây giờ mọi sử liệu (xem nguyên bản tiếng Anh đính kèm) đã nói rõ rằng dưới thời Tổng Thống Lyndon B. Johnson, Johnson đã áp lực chính quyền Thiệu tham gia các nỗ lực tìm kiếm hòa bình vào cuối năm 1968 trong thời gian có cuộc tranh cử quyết liệt giữa Hubert Humphrey, ứng viên của Đảng Dân chủ và Richard Nixon, thuộc đảng Cộng Hòa.

Chính Nixon đã gởi sứ giả sang Sài gòn thuyết phục Thiệu đừng tham gia, đợi đến khi Nixon thắng cử thì Nam VN sẽ ở vị thế mạnh hơn trên bàn hội nghị. Nixon đã phá hoại cơ hội thắng cử của Humphrey.

TT Lyndon B. Johnson (Mỹ, November 22, 1963 – January 20, 1969) - TT Nguyễn Văn Thiệu (Nam VN, 3 September 1967 – 21 April 1975)

Ứng Cử Viên Hubert Humphrey - TT. Richard Nixon (January 20, 1969 – August 9, 1974)

TT Richard Nixon của Hoa Kỳ và Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu của miền Nam Việt Nam đưa ra tuyên bố chung với báo chí trên đảo Midway ngày 8 tháng 6, 1969. Ảnh getty images.

Milu Dau

________________

Đính kèm tóm lược bài báo của nytimes:

Nixon Tried to Spoil Johnson’s Vietnam Peace Talks in ’68, Notes Show

By Peter Baker 

https://www.nytimes.com/2017/01/02/us/politics/nixon-tried-to-spoil-johnsons-vietnam-peace-talks-in-68-notes-show.html Jan. 2, 2017

President Richard M. Nixon in 1970. His campaign’s intervention in peace talks in 1968 has captivated historians for years. Credit...Mike Lien/The New York Times

_________________

 

[Tổng thống Richard M. Nixon vào năm 1970. Chiến dịch của ông can thiệp vào các cuộc đàm phán hòa bình năm 1968 đã làm say đắm các nhà sử học trong nhiều năm.]

 

Nixon đã cố làm hỏng cuộc đàm phán hòa bình của Việt Nam tại Việt Nam

Richard M. Nixon nói với một phụ tá nên tìm cách bí mật phá hoại cuộc đàm phán hòa bình ở Việt Nam trong những ngày suy yếu của chiến dịch năm 1968 vì sợ rằng tiến trình kết thúc chiến tranh sẽ làm tổn hại đến cơ hội của ông trong nhiệm kỳ tổng thống, theo những ghi chú mới phát hiện.

Trong một cuộc trò chuyện qua điện thoại với HR Haldeman, người trở thành Chánh văn phòng Nhà Trắng, Nixon chỉ thị một người trung gian bí mật làm việc với các nhà lãnh đạo của miền Nam Việt Nam để thuyết phục họ không đồng ý thỏa thuận trước cuộc bầu cử, theo các ghi chú của Haldeman.

Chiến dịch ám muội của Nixon cản trở sáng kiến hòa bình của Tổng thống Lyndon B. Johnson vào mùa thu đó, đã từ lâu là một nguồn gây tranh cãi mang tính hàn lâm. Nhiều bằng chứng xuất hiện đã chứng minh sự tham gia của chiến dịch tranh cử của Nixon. Nhưng các ghi chú của ông Haldeman đã xác nhận những nghi ngờ từ lâu rằng chính Nixon có liên quan trực tiếp, bất chấp sau đó ông đã chối.

Ông John A. Farrell, người đã phát hiện ra các ghi chú tại Thư viện Tổng thống Richard Nixon cho biết, "không nghi ngờ gì nữa, đây là một bước vượt ra ngoài cuộc đua chính trị bình thường, để can thiệp vào một cuộc đàm phán hòa bình tích cực đặt cọc trên tất cả mạnh sống." Quyển "Cuộc đời Richard Richard Nixon" được NXB Doubleday xuất bản vào tháng 3. "Có khả năng, điều này còn tệ hơn bất cứ điều gì anh ta đã làm trong vụ Watergate."

Trong một bài báo trên tờ New York Times Chủ nhật cuối tuần qua, Ông Farrell đã nhấn mạnh những ghi chú của ông Haldeman, cùng với nhiều lời phủ nhận của Nixon về bất kỳ nỗ lực nào nhằm ngăn chặn tiến trình hòa bình trước cuộc bầu cử.

Trong khi bị lu mờ bởi vụ Watergate, sự can thiệp của chiến dịch Nixon vào các cuộc đàm phán hòa bình đã làm say đắm các nhà sử học trong nhiều năm. Đôi khi giống như một bộ phim kinh dị Hollywood, câu chuyện liên quan đến các nhân vật đầy màu sắc, liên lạc bí mật, sự ganh đua cay đắng và nhiều lời nói dối và gián điệp. Điều đó có làm thay đổi tiến trình lịch sử hay không vẫn còn tranh cãi, nhưng ít nhất nó cũng gói gọn một cách tiếp cận đặc trưng cho chính trị quốc gia trong thời kỳ đó.

Là ứng cử viên của đảng Cộng hòa năm 1968, Nixon đã bị thuyết phục rằng Johnson, đảng Dân chủ, quyết định không tìm cách tái đắc cử, đã cố tình phá hoại cuộc vận động tranh cử của mình bằng một nỗ lực hòa bình có động cơ chính trị, chủ yếu là để nâng đỡ ứng cử viên của Hubert H Humphrey, người đang làm phó tổng thống. Sự nghi ngờ của ông ta có thể hiểu được, và ít nhất một trong những phụ tá của Johnson sau đó đã thừa nhận rằng họ rất lo lắng để đạt được tiến bộ trước cuộc bầu cử để giúp ông Humphrey.

Trong phần lớn chiến dịch tranh cử, nhóm Nixon đã duy trì một kênh bí mật cho miền Nam Việt Nam thông qua Anna Chennault, góa phụ của Claire Lee Chennault, lãnh đạo của Nhóm Hổ Bay (Nhóm tình nguyện viên Mỹ đầu tiên của Không quân Trung Hoa Dân Quốc) trong Thế chiến II. Bà Chennault đã trở thành một nhà gây quỹ nổi tiếng của đảng Cộng hòa và bà chủ nhà Washington.

Nixon đã gặp bà Chennault và đại sứ miền Nam Việt Nam hồi đầu năm để nói rõ rằng bà là người đại diện duy nhất của chiến dịch tranh cử về Nam Việt Nam. Nhưng liệu ông ta có biết những gì theo sau đó luôn luôn không chắc chắn. Bà Chennault là người dẫn dắt thúc giục người miền Nam chống lại những lời khẩn nài của Johnson để tham gia các cuộc đàm phán ở Paris và chờ đợi một thỏa thuận tốt hơn dưới thời Nixon. Tại một thời điểm, bà ấy nói với đại sứ rằng bà ấy có một tin nhắn từ ông chủ, đó là: "Cố lên, chúng ta sẽ giành chiến thắng."

Biết được điều này thông qua nghe lén và giám sát, Johnson tái mặt. Ông ra lệnh cho nhiều tai mắt và cầu nhầu rằng hành vi của Nixon đã lên tới tội phản bội. Nhưng thiếu bằng chứng vững chắc rằng Nixon có liên quan trực tiếp, Johnson đành thôi không công bố.

Các ghi chú mà ông Farrell tìm thấy xuất phát từ một cuộc gọi điện thoại vào ngày 22 tháng 10 năm 1968, khi Johnson chuẩn bị ra lệnh tạm dừng đánh bom để khuyến khích các cuộc đàm phán hòa bình ở Paris. Ghi nhanh những gì Nixon đã nói với ông, ông Haldeman viết, "Giữ cho bà Anna Chennault làm việc ở Nam Việt Nam".

Một lát sau, ông viết rằng Nixon muốn Thượng nghị sĩ Everett Dirksen, một đảng Cộng hòa từ Illinois, gọi điện cho tổng thống và phản đối việc tạm dừng ném bom theo kế hoạch. "Anh có cách nào khác để cản trở không?" Ông Haldeman viết. "Bất cứ điều gì RN có thể làm."

 

Trong một cuộc điện thoại vào đêm 22/10/1968, Richard M. Nixon đã nói với người trợ lý thân cận nhất (và giám đốc tương lai) HR Haldeman "cản trở" những nỗ lực của Tổng thống Lyndon B. Johnson đang bắt đầu đàm phán hòa bình về Chiến tranh Việt Nam.

Sau đó, Nixon nói thêm rằng Spiro T. Agnew, phó Tổng Thống bạn tranh cử của ông, nên liên hệ với Richard Helms, giám đốc Cơ quan Tình báo Trung ương, và đe dọa không giữ Agnew trong chính quyền mới nếu ông ta không cung cấp thêm thông tin nội bộ. "Hãy đến gặp ông Helms," ông Haldeman viết. "Hãy nói với anh ấy rằng chúng tôi muốn sự thật - hoặc mất việc."

Sau khi rời nhiệm sở, Nixon phủ nhận việc biết tin nhắn của bà Chennault gửi cho người miền Nam vào cuối mùa tranh cử năm 1968, mặc dù có bằng chứng rằng bà đã liên lạc với John N. Mitchell, người quản lý chiến dịch tranh cử của ông Nixon, và sau đó trở thành Tổng Trưởng Tư Pháp.

Các học giả khác về Nixon gọi phát hiện tờ "ghi chú" của ông Farrell là một bước đột phá. Robert Dallek, một tác giả của những cuốn sách về Nixon và Johnson, cho biết những ghi chú dường như xác nhận những nghi ngờ về sự liên quan của Nixon vào việc vi phạm luật liên bang. Evan Thomas, tác giả của cuốn Being Nixon, ông cho biết ông Farrell đã đóng đinh những gì đã được nói đến trong một thời gian dài.

Tuy nhiên, đáng tiếc là các ghi chú không tiết lộ điều gì, nếu có, ông Haldeman thực sự đã làm theo chỉ thị, và không rõ là có bảo người miền Nam chống lại việc tham gia các cuộc đàm phán hòa bình mà họ cho là bất lợi.

Hơn nữa, không thể nói dứt khoát rằng, liệu thỏa thuận hòa bình có thể đạt được nếu không có sự can thiệp của Nixon hay nó sẽ giúp ông Humphrey. Dù sao, cố vấn đối ngoại của Johnson và John F. Kennedy là William P. Bundy, người rất chỉ trích Nixon, cũng kết luận rằng triển vọng cho thỏa thuận hòa bình dù sao cũng rất mong manh, vì vậy, "có lẽ không có cơ hội lớn nào bị mất."

Một câu hỏi mở là, liệu nếu Johnson có bằng chứng về sự tham gia cá nhân của Nixon, sẽ công khai nó trước cuộc bầu cử hay không.

Tom Johnson, người ghi chép trong các cuộc họp tại Nhà Trắng về tập phim này, nói rằng tổng thống coi hành động của Nixon có tính chất phản quốc, nhưng không có liên kết trực tiếp nào đến Nixon cho đến khi tờ ghi chú của ông Farrell được phát hiện.

Theo quan điểm cá nhân của tôi, ông Johnson, người sau đó trở thành nhà xuất bản của Thời báo Los Angeles và theo đó là giám đốc điều hành của CNN nói, việc tiết lộ về các hành động của bà Chennault được Nixon phê chuẩn sẽ rất bùng nổ và gây tổn hại cho chiến dịch tranh cử của Nixon năm 1968 mà Hubert Humphrey đáng lẽ được bầu làm tổng thống.

Ông Farrell đã tìm thấy các ghi chú này giữa đống giấy tờ đã được thư viện Nixon công bố vào tháng 7 năm 2007 sau khi gia sản Nixon trao lại cho họ (thư viện).

Timothy Naftali, cựu giám đốc của thư viện Nixon, cho biết các ghi chú này đã loại bỏ tấm lá chắn của sự chối bỏ chính đáng về sự tham gia của cựu tổng thống. Các tập phim sẽ thiết lập giai điệu cho chính quyền sẽ theo sau. Đây là hành động bí mật của chiến dịch tranh cử Nixon, ông nói, đã đặt nền tảng cho sự bẻ khóa nhiệm kỳ tổng thống của Nixon.

Một phiên bản của bài viết này xuất hiện trong bản in vào ngày 3 tháng 1 năm 2017, Phần A, Trang 11 của tờ New York với tiêu đề: Nixon tìm cách "ngăn cản" hội đàm phán hòa bình Việt Nam để giúp ông thắng cử.

Bài khác