Nhân Lễ Phục Sinh 2020, Nhắc "Thiên Đàng, Hỏa Ngục" của GH. John Paul II

 

Lý Thái Xuân

http://sachhiem.net/LTX/LythaiTG26.php

 07-Apr-2020

Mến tặng các giáo dân TCG La Mã nhân sắp đến Ngày Phục Sinh 12 Apr. 2020, sau hơn 3 tháng dịch Covid-19 hoành hành. Bất chấp các cuộc cầu nguyện tập thể, trên màn hình của Giáo Hoàng La-mã, các cuộc tập trung hàng chục ngàn tín đố Hồi Giáo để "cầu nguyện đuổi bệnh", các cuộc "ban phép lành" của Giáo Hoàng Francis I, bất chấp Linh mục Gianni Regolani bay lên trời bằng phi cơ cá nhân để "ban phép lành" cho 10 ngôi làng ở Lombardie nước Ý, bất chấp cuộc rước Đức Mẹ lên không trung, bất chấp cuộc đưa "mình thánh Chúa" trên phi cơ để "ban phép lành" cho khắp nước Ý, bất chấp rước Cây Thập Giá ở nhà thờ San Marcello (được cho là đi đến đâu thì hết dịch đến đó thời Blach Death) về Quảng trường Phê-rô, ban "ơn toàn xá," (Urbi et Orbi)... và bất chấp giáo dân Hà Tĩnh cuồng tín đến đâu, vi phạm luật "ở nhà" của Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc,... thì dịch bệnh vẫn hiên ngang bay khắp thế giới, trụ trì ở những quốc gia thờ Chúa nhiều nhất như Ý, Tây Ban Nha, Pháp, Mỹ...

Có thể nói Ngài Giáo Hoàng John Paul II đã để lại nhiều vết son đối với nhân loại, mặc dù không mấy thực tiễn, nhưng đã là những hành vi hiếm hoi trong cả hơn ngàn năm Vatican "thống trị" thế giới. Ngài đã dám kê khai 7 núi tội lỗi của Giáo Hội La Mã đã làm trong một buổi lễ long trọng để xin lỗi nhân dân thế giới (dù chỉ là một buổi xin lỗi Chúa). Và Ngài đã can đảm nhìn lại quan niệm về Thiên Đàng và Hỏa Ngục (dù sau đó thì mọi chuyện vẫn như cũ) như được trình bày sau đây.

Tờ báo National Catholic Register có đăng một bài ngày 1 tháng 8, 1999 (dưới đây), kể lại lời tuyên bố của Giáo Hoàng John Paul II trước đám đông khán giả ngày 21 tháng 7, 1999 về các khái niệm Thiên Đàng. Nội dung toàn văn có đăng chính thức ở tờ LOsservatore Romano, và tờ Vatica.Va/ của Tòa Thánh. Giáo Hoàng lòng vòng quanh các trích dẫn kinh thánh Cựu Ước và Tân Ước và cố gắng "trừu tượng hóa" các ý nghĩa trong đó. Rồi Ngài bắt đầu "cập nhật niềm tin" để hiểu thánh kinh một cách "thực tiễn" hơn:

Hôm nay chúng ta sẽ cố gắng tìm hiểu kinh thánh ý nghĩa về Thiên đàng, để hiểu nhiều hơn về thực tế mà lá thư này đang đề cập (Today we will try to understand the biblical meaning of “heaven”, in order to have a better understanding of the reality to which this expression refers.) Cuối cùng ông xác nhận: (Phụ Lục 1)

- "Thiên đường không phải là một nơi chốn trừu tượng hay hữu hình cụ thể chiếm một khoảng không gian trên chín từng mây, mà thiên đường chỉ là mối liên hệ riêng tư và sống động giữa cá nhân của chính con người với Chúa Ba Ngôi." (Heaven is not an abstraction nor a physical place amid the clouds, but a living personal relationship with the Holy Trinity), (Phụ Lục 1, bản tin số 2)

Ít ngày sau, ngày 26 tháng 7, 1999, Giáo Hoàng John Paul II nói thêm trước quảng đại quần chúng (Phụ Lục 2):

- "Địa Ngục không phải là một nơi có những hình phạt do thượng đế đặt ra, nhưng chỉ là do kết quả của những thái độ và hành động con người tạo ra trong đời sống của họ." (Hell is not a punishment imposed extremely by God, but the condition resulting from attitudes and actions which people adopt in this life".)

(Catholic Culture)

Điều đáng nói ở đây là cho dù những định nghĩa mới này về Thiên Đàng, Hỏa Ngục đã gây xôn xao trong giới trí thức Âu Mỹ, tuyệt đại đa số con chiên đi nhà thờ đều "không hay biết" gì cả. Tính đến nay đã 21 năm, mỗi lần có ai đó nhắc đến quan niệm Thiên Đàng Hỏa Ngục của Giáo Hoàng như trên, nghĩa là khác với sự tin tưởng trước đây, thì các con chiên lớn, con chiên nhỏ đều "ngơ ngác" không tin rằng có ông Giáo Hoàng nào nói như thế.

Nhưng trách con chiên cũng không được, vì sau khi Giáo Hoàng John Paul II tuyên bố khơi khơi như nói chơi vậy, thì Ngài không làm gì khác, không sửa đổi giáo lý hay một lời kinh nào cả.

1. Kinh căn bản nhất là Kinh Tin Kính (theo conggiao.org) vẫn còn: "xuống ngục tổ tông, ngày thứ ba bởi trong kẻ chết sống lại; lên trời ngự bên hữu Đức Chúa Cha..."

2. Các bài giảng vẫn mô tả "thiên đàng" như là một nơi đến cuối cùng. Đọc bài "Thiên Đàng" đăng trên conggiao.org ngày 23 tháng 9, 2009 (tức 10 năm sau tuyên bố về Thiên Đàng của GH John Paul II) như sau:

"... Một người chết, với đời sống ân sủng trong linh hồn, sẽ lên thiên đàng ngày giờ Chúa xét thấy họ đã sắn sàng.

Thiên đàng là nhà chúng ta ở cùng với Chúa cha. Bây giờ chúng ta biết Chúa, nhưng một cách gián tiếp, chúng ta không thể thấy Ngài. Trên thiên đàng, chúng ta sẽ chiêm ngưỡng Ngài “mặt đối mặt”."

3. Việc ngơ ngẩn trước mắt là Ngài Giáo Hoàng John Paul II này vừa được phong thánh ngày 1 tháng 5, năm 2011 bởi Giáo Hoàng Benedict XVI. Vậy thì Ngài John Paul II làm thánh ở "giáo phận" nào trên Thiên Đàng mà chính ông bảo không có thực?

Và việc tức cười hơn nữa là trong khi Ngài John Paul II "hiểu khác" về Thiên Đàng thì Ngài cũng đã phong thánh cho biết bao người khác. Trong 26 năm làm giáo hoàng, ông đã đề cử 483 vị thánh, nắm giữ hơn 1.100 khán giả nói chung tại Vatican, ban hành 14 cuốn bách khoa về các vấn đề đạo đức, tôn giáo và xã hội và đi khắp thế giới

Giáo Hoàng cũng không chỉnh sửa lại các giáo điều trong giáo hội cho thích hợp với định nghĩa của Ngài.

Thí dụ, Giáo hội vẫn dạy là ông thánh Phê rô (Peter) giữ chìa khóa thiên đàng. Giờ không có Thiên Đàng thì ông thánh Phê rô đứng ở đâu? Thí dụ thứ hai, giáo hội vẫn bắt buộc tín đồ tin ngày Phục Sinh, rằng Chúa Giê-su sống lại và bay lên trời (Xem các này lễ buộc). Giờ không có Thiên Đàng thì Chúa Giê-su bay đi đâu? Thí dụ thứ ba, giáo hội cũng vẫn còn bắt giáo dân tin Đức Mẹ Thăng Thiên. Giờ không có Thiên Đàng, vậy Đức Mẹ bay về đâu?

4. Linh mục Ansgar Phạm Tĩnh còn bạo phổi, ngông nghênh, "chửi Cha" ông Giáo Hoàng John Paul II là "cứng lòng tin" là "lệch lạc", là "lờ mờ", (mà không biết) khi ông viết như sau, đăng trên tinmung.net như sau:

Thiên Đàng—Luyện Ngục & Hỏa Ngục

Lm Ansgar Phạm Tĩnh

Đối với niềm tin vào Thiên Đàng—Luyện Ngục và Hỏa Ngục, người ta thường có ba thái độ:

Thứ nhất là thái độ cứng lòng tin:

  • Chẳng có Thiên Đàng, cũng chẳng có Luyện Ngục hay Hỏa Ngục như Giáo Hội Công Giáo dạy! Có chăng là có Thiên Đàng nơi trần thế này mà thôi! Chết là hết, là kết thúc, xuôi tay nhắm mắt xong là hết đau khổ, hết lo lắng và hết … nợ đời!

Chính vì không tin vào thực tại của Thiên Đàng—Luyện Ngục và Hỏa Ngục ở đời sau, cho nên họ như những con thiêu thân chỉ biết lao đầu vào ăn chơi, hưởng thụ, trác táng, hút sách, phạm pháp, làm những việc vô luân thường đạo lý… Và cuối cùng khi chán ngán cuộc đời này, khi họ chán sống rồi thì … tự tử. Chấm hết!

Thứ hai là thái độ tin vào Chúa nhưng tin một cách lệch lạc:

  • Tin vào Thiên Chúa và chỉ tin có Thiên Đàng mà thôi! Luyện Ngục và Hỏa Ngục không thể có được bởi vì Thiên Chúa là Tình Yêu (1 Ga 4:16), Ngài không bao giờ dựng nên những thứ khủng khiếp ấy để trừng phạt hay hành hạ con cái của Ngài. Luyện Ngục và Hoả Ngục là những thứ mà Giáo Hội dựng nên để hù dọa người ta mà thôi!

Vì không tin có Luyện Ngục và Hoả Ngục cho nên họ chẳng quan tâm gì đến việc đọc kinh xin lễ, và làm việc hy sinh, hãm mình … để cầu nguyện cho những người đã qua đời. “Tất cả những ai tin vào danh Đức Giê-su và chịu phép Rửa Tội thì chắc chắn được cứu rỗi, vậy cầu nguyện, đọc kinh, tham dự Thánh Lễ, hy sinh cho người quá cố để làm gì? Vô ích! Tốn thời giờ” Họ dùng Thánh Kinh để lý luận như vậy!

Thứ ba là thái độ tin nhưng lờ mờ:

  • Những người thuộc nhóm này thì tin vào những lời giáo huấn của Giáo Hội về sự sống đời sau, tin chắc chắn có Thiên Đàng—Luyện Ngục và Hỏa Ngục, nhưng chẳng bao giờ họ hiểu rõ và hiểu đúng về thực trạng của Thiên Đàng—Luyện Ngục và Hỏa Ngục cả. Họ cũng chẳng hiểu Giáo Hội Công Giáo gồm có BA THÀNH PHẦN và sự liên đới chặt chẽ, và mối liên quan mật thiết giữa ba thành phần này trong Giáo Hội.

Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược là thế. Ông Giáo Hoàng ở trên cao quá, có lẽ cao hơn Chúa, nên các "đại diện Chúa" ở mỗi giáo xứ không ai nghe thấy gì cả.

Cũng lạ, là bất cứ điều gì Giáo Hoàng đã buộc chặt thì giáo dân Việt Nam nghe hết, và theo răm rắp. Nhưng khi Giáo Hoàng cởi tháo ra thì giáo dân không nghe, không hiểu, không nhớ. Rốt cuộc họ vẫn nhớ cái dây thòng lọng cũ mà thôi, và cứ thế mà truyền lại cho đến đời con đời cháu sau họ.

Thí dụ thứ nhất, ngày xưa giáo hội bắt buộc giáo dân không ăn đồ cúng, lên án chê bai và xa lánh những việc cúng kiến. Cho là việc thờ cúng ma quỷ. Đến Công Đồng Vatican II, Vatican muốn cởi mở để giáo dân Á Châu sống chung hòa mình với dân lương chung quanh. Nhưng ngay bây giờ, nếu hỏi một linh mục câu hỏi ngắn gọn: "Có nên ăn đồ cúng của dân lương hay không?" thì câu trả lời là đi lòng vòng 80km rồi trở về "ngẩn ngơ" chẳng rõ ông ấy muốn nói có hay không! Xem bài NAY ĐỒ DÂNG CÚNG, CÓ NÊN ĂN đăng trên http://gxphuhoa.org/

Thí dụ thứ hai, ngày xưa giáo hội rất gắt gao về việc bắt người phối ngẫu phải theo đạo Chúa trước khi làm lễ hôn phối. Nghe nói sau này, giáo hội "biết tôn trọng" quyền tự do tôn giáo của người khác, nên đã cho phép "đạo ai nấy giữ" (trên nguyên tắc vậy thôi). Thực tế, sự cởi mở này chỉ có trên vành môi một lúc thôi, vì họ buộc người theo CG phải thề hứa "làm hết sức mình" để dạy con theo CG theo Điều 1125 (xem bài HÔN NHÂN HỖN HỢP, KHÁC ĐẠO - JB. Lê Ngọc Dũng).

Thí dụ thứ ba, năm 1949, Giáo hoàng Pio XII đã ban bố một sắc lệnh rút phép thông công đối với bất cứ người Công giáo nào gia nhập các Đảng Cộng sản. Những năm sau này, Vatican không còn đề cập đến quan điểm này nữa, (xem btgcp.gov.vn) nhưng thái độ của nhiều linh mục và các con chiên vẫn kéo dài sự thù nghịch cho đến nay vẫn còn đậm nét. (xem các youtube của lm Nguyễn Duy Tân, Đặng Hữu Nam, Nguyễn Ngọc Nam Phong,...) và những cuộc lấn đất giành đất, biểu tình, gây gỗ,... chia rẽ... đã tràn lan trong từng giai đoạn khó khăn của đất nước.

Lạ một điều là nếu những người theo đạo CG tin rằng nước Thiên Đàng là thật, và dành riêng cho những người tin Chúa, thì tại sao họ lại bám víu lấy quyền lực và vật chất ở nước Việt Nam nhỏ bé này?

Chỉ có ... "Chúa" mới hiểu được những con người tham lam mang tên "Con Chúa". Tôi cam kết, Thiên Đàng là của riêng cho chiên các người, sẽ không một ai muốn giành giật với các người đâu. Nhưng mảnh đất Việt Nam khốn khổ này, xin các người để yên cho Cộng Sản Việt Nam quản lý, vì họ có công giành lại từ tay các thực dân Pháp, Mỹ, Nhật,... Các người bỏ tay ra!

Chào các "người chiên."

Lý Thái Xuân