Phong Trào 969: Một quả báo!

  ●   Bản rời

Phong Trào 969: Một quả báo!

Duyên Sinh

http://sachhiem.net/TONGIAO/tgD/Duyensinh02.php

24-May-2013

LTS: Đã từ lâu, Ca-tô Rô-ma giáo (CRG) đã xem Hồi giáo là kẻ thù (cũng như các đạo khác đều bị CRG xem là kẻ thù) và đã có rất nhiều cuộc "thánh chiến" tàn sát nhau từ thế kỷ 11 trở về sau. Tuy vậy, đem quả báo từ Ca-tô Rô-ma giáo sang Hồi giáo xem ra là một gán ghép hơi gượng gạo. Nhưng, nhắc lại lịch sử truyền giáo của những Thiên Chúa Giáo này ở các thuộc địa là một việc cần thiết. Bằng mạch văn tuôn chảy tự nhiên, và cũng nhờ vào chính những sự kiện, câu chuyện "truyền giáo" sau đây trở nên rất ... hấp dẫn và đáng nhớ. (SH)


Đề tài “Phong Trào 969: Cơn ác mộng!” của Tiên Sinh Lữ Giang và cuộc nghiên cứu của Tiến Sĩ Maung Zami thuộc Viện Nghiên Cứu Á Châu của Trường Đại Học Darussalam Miến Điện báo động phong trào chống người Rohingya và chống Hồi Giáo ở Miến Điện là Tân Quốc Xã (neo-Nazi) không phải là một nhận xét quá đáng!

Tuy nhiên nếu nhìn sâu hơn nữa để thấy rõ căn nguyên tại sao chính phủ Miến Điện đối xử tồi tệ với người Hồi Giáo, thì người ta cũng sẽ thấy đó là một quả báo mà ba bốn trăm năm qua, những người tín đồ Ca-Tô giáo đã vay, nên bây giờ người tín đồ đạo Hồi phải trả (quả báo không phải lúc nào cũng nhãn tiền). Cũng vì cả hai, người Ca-Tô giáo và người Hồi giáo, có chung một đấng Thiên Chúa, nên người trả quả, dù cho là người Ca-Tô giáo hoặc Hồi giáo, thì cũng chỉ là tín đồ của Thiên Chúa.

[0] o0o [0]

Những nguyên nhân mà người tín đồ Thiên Chúa đã gieo là vào khoảng 100 năm sau khi nhà truyền giáo Columbus khám phá ra Mỹ Châu, người tín đồ Thiên Chúa đã đối xữ vô cùng tàn tệ với người thổ dân địa phương trên cả bốn lục địa, ngoại trừ châu Âu. Chỉ riêng tại châu Mỹ và châu Phi, sử sách còn ghi lại rất rõ.

Tại Bắc Mỹ, cuộc đối xử tồi tệ bắt đầu bằng hàng triệu người da đen châu Phi bị bắt và bị mang xiềng xích nô lệ đưa sang châu Mỹ. Tại châu Mỹ nói chung, nhiều bộ tộc người Da Đỏ gần như bị diệt chủng. Người Da Đỏ Nam Mỹ, nếu muốn được nhìn nhận là “loài người,” thì phải cải đạo thành người đạo “Thiên Chúa” (Indians had to be Christian before they could even be considered human…)[1] Năm 1890, thổ dân Da Đỏ còn mở những trận đánh đẫm máu với quân đội Bắc Mỹ, mà trận sau cùng còn gọi là cuộc tàn sát Wounded Knee, với hậu quả là thổ dân Mỹ bị mất đất về tay người da trắng, bị bắt buộc hội nhập văn hóa, và phải sống tập trung tại các vùng dành riêng cho họ gọi là khu “reservations.”

Tại Trung và Nam Mỹ, Requerimiento, một quan chức Tây Ban Nha, trong một cuộc xâm lược Nam Mỹ, ban hành một tuyên bố chính thức buộc thổ dân Nam Mỹ địa phương phải chọn một trong ba ép buộc:

- Thứ nhất là phải cải đạo thành người Ca-Tô La Mã;

- thứ hai là bị bắt làm nô lệ;

- thứ ba là bị hành quyết.

Requerimiento đã đưa ra một biện minh tôn giáo viện lý do là thổ dân Da Đỏ từ chối quyền lực của Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha, do Giáo Hoàng La Mã ban ra [2] Một trong các biện minh để bắt nô lệ là sự khái niệm về “Kẻ thù của Chúa Kitô” (Enemies of Christ). Thổ dân da đỏ được lược kê là một trong những thổ dân chống cải đạo.

Bishop Zumarraga, một giám mục đầu tiên tại Mexico, là người đầu tiên đốt phá và hủy diệt toàn bộ thư viện “Mayans’ Texaco Library,” và gọi đó là thư viện ma quỷ (the Devil’s work). Năm 1531, vị linh mục này viết xuống giấy mực diễn tả chính cá nhân ông đã chỉ huy các con chiên phá hủy hoàn toàn khoảng 500 ngôi đền và 20.000 pho tượng của người Mayan. Năm 1562, Giám mục Bishop Diego de Landa đốt một thư viện khổng lồ khác của người Mayan là thư viện “Yucatan’s Grand Libray.” Mặc dầu không còn được bao nhiêu vết tích để lại vì sự tàn phá kinh khủng của người Ca-Tô giáo, giám mục de Landa cũng viết:

Chúng tôi tìm thấy một số lớn sách vở của họ, và bởi vì chúng tôi không tìm ra bất cứ cái gì không phải là mê tín và sai lầm của ma quỷ, chúng tôi phải đốt hết, bởi vậy người Mayan rất buồn và rất khổ sở.

Đây chỉ là một phần nhỏ về nền văn minh Mayan. Khắp nơi khác tại Châu Mỹ, nhiều vụ đập phá luôn cũng xảy ra. Năm 1570, toà án dị giáo được thành lập tại Peru và thành phố Mexico, có mục đích mở mang đất đai vốn đã bị ô nhiễm bởi người Do Thái và người dị giáo. Người bản địa nào không chịu chuyển đạo ra Ca-Tô giáo, sẽ bị “thiêu sống.” Thiêu sống còn lan tràn tới các nước khác như Goa và Ấn Độ. Đầu thế kỷ 17th, có hơn 3.800 người bị thiêu sống. Các nhà truyền giáo đạo Ca-Tô luôn bám chặt niềm tin duy nhất Thiên Chúa là đấng tối cao. Nếu hình ảnh Thiên Chúa không phải là đấng tối cao ở bất cứ nơi nào, thì nơi đó đã có người thờ ma thờ quỷ. Sở dĩ các nhà truyền giáo Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha đập phá chùa chiền Phật Giáo tại Viễn Đông, là do ý niệm này.

Năm 1492, người châu Âu mới tới châu Mỹ, nói người thổ dân da đỏ châu Mỹ không có hồn. Họ là con vật giống con người. Vì vậy, họ có thể bị săn bắn giống như người ta săn bắn bầy thú vật. Bắt đầu từ năm 1530, Đức Giáo Hoàng tuyên bố người Da Đỏ có hồn, nhưng muốn được chấp nhận làm con người, người Da Đỏ phải vào đạo Thiên Chúa. Khi người Da Đỏ từ chối, họ bị ép bằng vũ lực. Mặc dù có sự thay đổi tình trạng từ súc vật ra con người như là một sự cải tiến, trên thực tế, hoàn cảnh của họ thay đổi rất ít. Đạo Thiên Chúa cũng không dung nạp cách sinh sống của người dân bản địa. Một câu chuyện thiêu sống xảy ra như sau:

“Chief Hatuey dẫn một số người đi trốn nhưng bị bắt và bị thiêu sống. Khi họ trói Hatuey vào một cái cọc, một họ đạo dòng Franciscan kêu gọi Hatuey hãy mang chúa Jesus vào trong trái tim, để sau khi chết, có thể lên thiên đàng, thay vì đi xuống địa ngục.” Hatuey trả lời: “Nếu thiên đàng là nơi mà người đạo Thiên Chúa chọn để tới sau khi chết, thì tốt hơn tôi phải chọn xuống địa ngục!..”

Tại châu Phi, Phần đông người da đen châu Phi bị người đạo Thiên Chúa giết trong khi săn bắt (Câu trên trang web: Large numbers of Africans were killed by the Christians trying to capture and enslave them).

Từ 20 cho tới 60 triệu người da đen châu Phi bị bắt, bị xiềng xích, và bị chở tới châu Mỹ. Hàng triệu người bị giết trong khi bị săn bắt. Căn cứ theo ước đoán, từ thế kỷ thứ 16th cho tới thế kỷ thứ 19th, đa số nô lệ bị chết và bị quăng xác xuống biển, chưa kể tới đàn bà và trẻ nít, được kể là những người không bán được giá cao, hoặc bị chết vì đói khát và bệnh tật, chỉ có vào khoảng từ 10 tới 11 triệu người tới được châu Mỹ, và được đem ra chợ để bán. Rất nhiều người người nô lệ bị chết vì làm việc quá nặng nhọc. Một số phải chịu những hình phạt rất khắc nghiệt như bị treo lên cây và bị thiêu sống. Trong số từ 10-11 triệu nô lệ, Bắc Mỹ chỉ nhập cảng từ 600.000 tới 650.000 người (khoảng 6%), số còn lại được chở đi bán tại Brazil và Caribbean. Năm 1808, Hoa Kỳ chấm dứt chế độ buôn bán nô lệ. Ở hai nơi hoàn toàn Ca-Tô giáo tiếp tục lâu nhất là Brazil và Caribbean. Những người da đen bị bắt nô lệ tới được Bắc Mỹ may mắn hơn những người tới được Brazil và Caribbean! Brazil và Caribbean là nơi của những bãi tha ma lô nhô những nấm mồ hoang của những người nô lệ châu Phi.

Đất đai tại châu Phi coi như hoàn toàn biến thành thuộc địa, ngoại trừ hai quốc gia Ethiopia và Liberia. Cuối thế kỷ thứ 1 BC trên bờ Hồng Hải xuất hiện vương quốc Acsum của dân tộc Saha (tiếng cổ Do Thái là Sheba) thuộc dòng họ Solomon. Vua lân quốc Menelic đã sát nhập vào Ethiopia lãnh thổ mới, thủ đô mới là Addis Ababa. Năm 1895, Ý phát động chiến tranh đánh chiếm Ethiopia, nhưng bị Ethiopia đánh bại. Liberia là một quốc gia đặc biệt vì sự liên hệ giữa quốc gia nầy với Mỹ. Trước Chiến Tranh Nam Bắc, từ năm 1821 đến 1822, một tổ chức tư nhân lấy tên là Hội Thuộc Địa Người Mỹ (American Colonization Society), hội tìm được một vùng đất tại sa mạc Sahara, chưa bị người Châu Âu chiếm hoặc lùng bắt nô lệ. Những người nô lệ tại Mỹ khi được trả tự do, được chở bằng thuyền tới đây để phóng thích. Dần dà những người được phóng thích thành lập được một quốc gia lấy tên là Liberia (Tự Do). Vào giữa thế kỷ thứ 19, số lượng nô lệ tại Mỹ tăng lên hơn 4 triệu người. Một chương trình di dân định cư nô lệ tại Liberia được thành lập. Vì có sự liên hệ với Mỹ, Liberia không bị thực dân dòm ngó. Dân Liberia lấy tên thủ đô của họ là Monroe, là tên của Tổng Thống James Monroe, người Mỹ đầu tiên ủng hộ chương trình phóng thích nô lệ.

Ngoài hai quốc gia Liberia và Ethiopia, từ thế kỷ thứ 18th trở vể trước, nhiều quốc gia Tây Phương không công nhận người châu Phi là con người. Họ săn bắt người châu Phi, xiềng dây xích vào cổ, đem ra chợ để bán làm nô lệ. Việc cải đạo tổ tiên của người châu Phi thành người Ca-Tô giáo, làm họ tiếp tục “càu nhàu” không dứt cho tới ngày nay:

“- Sở dĩ có hàng triệu người Mỹ gốc châu Phi là người đạo Thiên Chúa ngày hôm nay là bởi vì tổ tiên của họ bị bắt buộc phải cải đạo, ngược lại nguyện vọng của họ, để chấp nhận cái đạo của ông chủ nô lệ!

“- Người Ca-Tô giáo không nên tự hào cho bất cứ số lượng lớn người theo đạo nào. Hầu như tất cả tổ tiên của người châu Phi theo đạo Ca-Tô và Tin Lành, thực sự không có lựa chọn. Họ bị bắc buộc phải chấp nhận Chúa Jesus, một Thiên Chúa vô hình trên trời, là thượng đế. Kitô là một tôn giáo bắt buộc. Ngày nay nó còn bắc buộc người ta phải theo nó bằng một cách khác, bằng một đội quân truyền giáo tới đập lên cửa của bạn, tẩy não con cái của bạn trong lớp học, trong các hoạt động ngoài trường học, hoặc trong các lớp thể thao!”

“- Bây giờ tôi tin chắc rằng trẻ em không nên sợ hãi đạo Thiên Chúa... Nếu hình ảnh của một người cha, mà người cha đó bị đem ra giết bởi chính con của ông ta, trước mặt đám con cái của ông ta, là một hình ảnh tốt đẹp, xứng đáng được ngưỡng mộ của xã hội, thì hình ảnh gì của con người, để có thể nói với đám trẻ, là một hình ảnh không xứng đáng được ngưỡng mộ của xã hội?”

Tóm tắt sự tàn phá một cách tàn khốc của người đạo Ca-Tô giáo riêng tại châu Mỹ là một con số vô cùng lớn mà không ai có thể đưa ra một con số chính xác. Trước khi người Châu Âu tới Châu Mỹ: Thổ dân Western Abenaki tại Hampshire và Vermont được khoảng 12.000 người; 50 năm sau, còn lại 250 người (giảm 98%). Dân Pocumtuck được khoảng 18.000 người; 50 năm sau, còn lại 920 người (giảm 95%). Dân Massachusetts được khoảng 44.000 người; 50 năm sau, còn lại 6.000 người (giảm 81%). Đây chỉ là thí dụ của một số bộ lạc trước khi người Ca-Tô giáo đặt chân lên châu Mỹ, và trước trận dịch lên trái năm 1677 và 1678. Tổng cộng có hơn 150 triệu người thổ dân Da Đỏ bị người Ca-Tô giáo giết trong thời gian từ năm 1500 đến năm 1900. Có khoảng hai phần ba bị nhiễm bệnh trái, và các loại truyền nhiễm khác. Khoảng 50 triệu bị đánh đập và hành hạ, hoặc bị bắt làm nô lệ tại một số các quốc gia Nam Mỹ như Brazil, Guatemala, v.v…

Ngày 24-05-2013

Duyên Sinh

__________

Tham khảo:

1.    Hernando Cortes, “Five Letters 1519-1526” NY, trang 91.

2. Francis, John Michael (Ed.), Iberia and the Americas: culture, politics, and history, Volume 1, ABC-CLIO 2006, trang 903.

- Catholic Church and slavery: http://en.wikipedia.org/wiki/Catholic_Church_and_slavery#cite_ref-85

- Things They Don Tell You About Christianity: http://freetruth.50webs.org/A4a.htm

 

From: ChinhNghiaViet@yahoogroups.com On Behalf Of Lu Giang

Sent: Friday, May 24, 2013 12:08 PM

To: lugiang2003@yahoo.com

Subject: [ChinhNghiaViet] Phong Trào 969: Cơn ác mộng! [1 Attachment]

Attachment(s) from Lu Giang

Phong Trào 969: Cơn ác mộng!

Lữ Giang

[SH - bấm vào chữ Attachment để đọc]

____________________ _____________________

 

Các bài cùng tác giả

 

▪ Đóm Lửa Hồng Ở Ngay Bên Trong Giáo Hội Công Giáo - Duyên Sinh

▪ Phong Trào 969: Một quả báo! - Duyên Sinh

▪ Bức Điện Văn 243 - Duyên Sinh phổ biến

▪ Trận Chiến Từ Bên Trong - Duyên Sinh

▪ Chiến Tranh Tôn Giáo Tại Nhật Bản: Một Bài Học Tại Việt Nam - Duyên Sinh

▪ Xâm Nhập Tôn Giáo Vào Ayutthaya: Một Bài Học Tại Việt Nam - Duyên Sinh

▪ Á Phiện, Bạch Phiến, Và Chiến Tranh Tôn Giáo Dưới Thời Diệm, Và Thiệu Kỳ - Duyên Sinh

▪ Cái Chết của một Tôn Giáo Lớn - Duyên Sinh

▪ Chính Người Công Giáo Đã Giết Ngô Đình Diệm - Duyên Sinh

▪ Chiêu Thức Mới Của Những Kẻ "Đồng Hành Cùng Quân Giặc" - Diễn Đàn

▪ Cuộc Tàn Sát Trẻ Thơ Vô Tội Theo Kinh Thánh - Duyên Sinh

▪ Ca-Tô Giáo Là Một Hiểm Họa - Duyên Sinh

▪ Làm Thế Nào Để Phát Triển Tuệ Giác? - Duyên Sinh

▪ Buổi Nói Chuyện Trước Công Chúng Tại Nhà Thờ Riverside, New York Của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh Ngày - Thiền Sư Thích Nhất Hạnh

▪ Tại Sao Tôi Chống Chiến Tranh Việt Nam? - Mục sư Martin Luther King Jr. - Duyên Sinh

▪ Khủng Bố ISIS: Nguyên Nhân Và Hậu Quả - Duyên Sinh

▪ Hai Quả Bom Nguyên Tử Của Vatican Thả Xuống Nhật Bản Kết Thúc Thế Chiến II ? - Duyên Sinh

▪ Ngô Đình Diệm Là Nguyên Nhân Của Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam - Duyên Sinh

▪ *** Cờ Sao - Cờ Sọc *** Phong Trào Văn Thân Do Vua Hàm Nghi Lãnh Đạo Trôi Dạt Về Đâu? - Duyên Sinh

▪ Phản Biện Bài “Thành Quả Hỗ Tương: Ấn Quang-Cộng Sản” của tác giả Nguyễn Kim Khánh - Duyên Sinh


▪ 1 2 ▪ >>>