NVNCB - Quỷ Thần Đôi Nẻo Một Đuờng

  ●   Bản rời

Người Việt Nên Chối Bỏ ???

Bảo Quốc Kiếm

02 tháng 1, 2010

 

LTS: Với kiến thức dồi dào của một người con nước Việt thấm nhuần văn hóa cổ truyền Việt Nam, tác giả Bảo Quốc Kiếm ghi lại những cảm nhận rất sâu sắc và chân thật sau khi được đọc trực tiếp từng câu trong quyển sách được gọi là "thánh kinh", và nghe những lời "giảng đạo" của mục sư Lê Anh Huy. Các bạn đọc đạo Chúa còn chút lương tri sẽ giật mình nhìn lại những năm tháng qua để thấy rõ những gì mình đã tin, đã nói, đã làm, và thẩm định lại giá trị thực sự của tất cả những điều đó. Các bạn không theo đạo Chúa có thể rất ngạc nhiên về những điều làm nền tảng cho một tổ chức gọi là "tôn giáo", và từ đó điều chỉnh lại khái niệm "tôn giáo", xem từ ngữ này có thể được hiểu một cách chung chung rằng "đạo nào cũng tốt" hay không. Quyển sách đã được phát hành với tựa đề có vẻ không trọn vẹn "Người Việt Nên Chối Bỏ???", và độc giả sẽ tìm ra phần khiếm khuyết trên tựa sau khi đọc vậy. Sachhiem.net xin trân trọng giới thiệu tập sách đầy tâm sự, không phải cá nhân tác giả, mà là của một người dân Việt thuần túy. (SH)

 

 

 

MỤC LỤC:

- Vài dòng giao cảm ……… 1

- CHƯƠNG 1 : Chẳng qua duyên nợ trời đề

- CHƯƠNG 2 : Lòng chàng ý thiếp ai hơn

- CHƯƠNG 3 : Ớt nào mà ớt chẳng cay

- CHƯƠNG 4 : Một tay nhuộm máu sông hồ

- CHƯƠNG 5 : Hổng bò phải rán dâng cu

- CHƯƠNG 6 : Quỷ thần đôi nẻo một đuờng

- CHƯƠNG 7 : Tin tin dạ hãy còn phòng

- CHƯƠNG 8 : Hơi hùm nhát khỉ đuợc sao

- CHƯƠNG 9 : Chữ trinh còn một chút này

- CHƯƠNG 10 : Miệng hùm nọc rắn khôn lường

- CHƯƠNG 11 : Chúa dùng loại chó mà thôi

- CHƯƠNG 12 : Đam mê Thánh bị cạo đầu

- CHƯƠNG 13 : Miểng sành và chút da cu

- CHƯƠNG 14 : Hoang đàng là thói xưa nay

- CHƯƠNG 15 : Nâng lên đạp xuống mấy hồi

- CHƯƠNG 16 : Kêu trời trời giết kêu ai

- CHƯƠNG 17 : Xuôi cũng được ngược cũng xong

- CHƯƠNG 18 : Vế nàng như hột trân châu

- CHƯƠNG 19 : Chồng ngươi đấng tạo thành ngươi

- CHƯƠNG 20 : Máu tươi nhuộm áo chúa trời

- CHƯƠNG 21 : Bởi chung là bởi tại vì

- CHƯƠNG 22 : Lột truồng cho biết tay ta

- CHƯƠNG 23 : Miễn sao có lợi thì làm

- CHƯƠNG 24 : Hàng thì sống chống thì chết

- CHƯƠNG 25 : Chúa ghen nên chúa báo thù

- CHƯƠNG 26 : Để nghèo mới chịu trong danh

- CHƯƠNG 27 : Đâm con cho thỏa lòng ngài

- CHƯƠNG 28 : Đào tận gốc trốc tận rễ

- CHƯƠNG 29 : Trần truồng đâu phải xấu xa

- CHƯƠNG 30 : Thà giết lầm hơn bỏ sót

- CHƯƠNG 31 : Sáng rồi thức dậy đi con

- CHƯƠNG 32 : Để cho chúng nó tin rằng

- CHƯƠNG 33 : Dâng tay cho chúa ba ngàn

- CHƯƠNG 34 : Gây đại họa hóa đại thần

- CHƯƠNG 35 : Máu tươi mỡ chóp mỡ chài

- CHƯƠNG 36 : Về đâu hai nẻo đuờng tình

- CHƯƠNG 37 : Con ơi ta thiệt chồng ngươi

- CHƯƠNG 38 : Giọt sầu đất Hứa còn vương

- CHƯƠNG 39 : Đừng làm như bọn giả hình

- CHƯƠNG 40 : Vật đâu tâm đó đâu sai

- CHƯƠNG 41 : Không theo đâu hẳn là thù

- CHƯƠNG 42 : Treo đầu heo bán thịt chó

- CHƯƠNG 43 : Dẫn soi đâu phải cầm tay

- CHƯƠNG 44 : Mẹ ai rơi lệ cho ai

- CHƯƠNG 45 : Cha ơi đừng buộc chén này

- CHƯƠNG 46 : Máu chưa đổ xuống chưa tha

- CHƯƠNG 47 : Bất bình rút kiếm xông pha

- CHƯƠNG 48 : Sa tan cầm khóa thiên đuờng

- CHƯƠNG 49 : Thiên đường bảy bát óan cừu

- CHƯƠNG 50 : Đứa nào không ấn không tha

- CHƯƠNG 51 : Bảo bò sao lại biết bay

- CHƯƠNG 52 : Miệng gươm áo máu trời con

- CHƯƠNG 53 : Vô ra thằng cha khi nãy

- CHƯƠNG 54 : Mập mờ thượng đế ba tầng

- CHƯƠNG 55 : Con hơn cha nhà có phúc

- CHƯƠNG 56 : Mẹ ơi mẹ khổ vì ai

- CHƯƠNG 57 : Luân thường đạo nghĩa nào đâu

- CHƯƠNG 58 : Nghẹn ngào lời cuối cho nhau

- Mục lục . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 591

 

Quí thân hữu muốn có bản in, xin liên lạc thẳng với tác giả:

Điện thoại số 615-238-7753.

Địa chỉ thư từ:

Khoi Truong

PO.Box 1022 Garden City,

KS 67846

 

 1  2  3  4  5

 

VÀI DÒNG TÂM SỰ

 

Là một nông dân Việt nam, tôi không có tham vọng làm một cuộc nghiên cứu mang tính cách triết lý, hay tôn giáo gì cả. Kết quả của tập sách nhỏ này là một phản ứng tất yếu và cần thiết để bảo tồn Dân tộc, Tổ quốc chúng tôi. Chỉ có thế !

Như mọi nguời đều biết, từ hơn ngàn năm truớc Tây lịch, một cuộc chiến tranh diệt chủng bảy dân tộc đã được ông Moses, một người Do thái, thực hiện dưới tấm biển đề “ĐẤT HỨA” của Thượng đế ban cho. Thế kỷ thứ tư sau Tây lịch, Đại Hoàng đế La mã đã lợi dụng thời cơ để tập hợp thành một Giáo hội Trần gian. Và từ thời điểm ấy, các cuộc chiến tranh thảm khốc trên hoàn vũ, đã ít nhiều liên hệ với CƠ CẤU THẦN QUYỀN DO THÁI này.

Không những chiến tranh với ngoại chủng, mà còn nằm ngay trong nội bộ của cơ cấu thần quyền ấy. Chính Môi se (Moses), ngay từ khởi thủy, đã sai những người anh em giết người anh em ruột thịt. Cho đến sau này, người da trắng đã tự đặt cho mình một vai trò “khai hóa” với những người da màu; vì Thượng đế đã ban cho họ một sự thông minh tuyệt đỉnh !

Dựa vào huyền thoại về Thượng đế, các nước phương tây đã đi xâm lấn khắp nơi trên trái đất. Nỗi thống khổ vô vàn của dân bị trị từ thời “khai sinh Thượng đế Môi se” (Moses) cứ tiếp diễn cho đến ngày nay không thể nào chấm dứt; mà còn hứa hẹn những giai đoạn lịch sử bi thảm hơn !!!

Một trong những dân tộc bất hạnh là Việt nam, kể từ khi những dấu chân CON TRỜI TÂY PHƯƠNG hằn lên vùng cát sỏi xa xôi này. Để hiểu rõ nguyên nhân và hậu quả của nó, xin hãy đọc vài đoạn văn của Giáo sư Nguyễn văn Trung, một trí thức “công giáo” Việt nam, thì sẽ rõ :

· “Nhưng nhất là ông tố cáo sự để cho các hội Thừa sai dính vào chính trị, hay LỢI DỤNG CHÍNH TRỊ ĐỂ TRUYỀN ĐẠO. Lanessan cho rằng chính sách TRỰC TRỊ mà một số nguời Pháp muốn thi hành ở Bắc kỳ là do áp lực và ảnh huởng THỪA SAI, NHƯ Giám mục Puginier. THỪA SAI CHỦ TRƯƠNG TRỰC TRỊ, vì như thế sẽ TIÊU DIỆT ĐƯỢC BỌN NHO SĨ, là lớp người có thể ngăn cản việc truyền đạo, bằng VỐN HỌC VÀ NIỀM TIN, ĐẠO ĐỨC cố chấp của họ“.

· Một câu khác, lại lật ngược vấn đề :”LỢI DỤNG TÔN GIÁO ĐỂ KHAI THÁC THUỘC ĐỊA”.

Như thế, bạo quyền và tôn giáo (Đạo Chúa Do thái) hòa quyện lẫn nhau, hổ trợ lẫn nhau để tiêu diệt dân tộc khác. Truyền thống ấy khởi đi từ Môi se, giáo tổ đạo này, đã để lại một gia tài Kinh Khủng nhất lịch sử nhân loại. Cuốn sách ấy được gọi là Thánh Kinh Cựu uớc. Vì thế, chúng ta không thấy lạ lùng gì, khi Lê anh Huy, một tiến sỹ Tin lành dám ngang nhiên gọi Tổ tông dân tộc Việt là loài BÒ SÁT; và kêu gọi đồng bào: ”Hãy chối bỏ nguồn gốc quỷ tính con Rồng, cháu Tiên và trở lại cùng đức Chúa trời là cha thật của mình”.

Cũng bằng đường lối ấy, trí thức “công giáo” Nguyễn gia Kiểng hô hào xóa bỏ văn hóa Việt nam. Truớc đó, Hoàng Quỳnh, một linh mục nổi tiếng cũng đã nói :”THÀ MẤT NUỚC KHÔNG THÀ MẤT CHÚA”! Họ đã được nhào nặn ra như thế kể từ thời Đắc lộ (Alexander de Rhode) để phục vụ cho quyền lợi Chúa trời!

Như thế, tất cả là do ở Chúa; mà Chúa là do Cựu ước vẽ vời ra, rồi Tân ước hoàn chỉnh nó. Nên muốn tìm về “nguời cha thật”, chúng ta phải học từ Kinh điển ấy, chứ không đâu khác cả. Công việc mà tôi làm, chỉ đơn giản là “đi tìm cha” , không có một ý đồ gì khác. Tôi học hỏi và trình bày cảm niệm của mình để chia xẻ với những người đã tìm, đang tìm và sẽ tìm về với người cha ấy.

TIN MÀ KHÔNG HIỂU LÀ MỘT SỰ BÁNG BỔ CHÚA TRỜI

Tôi đã suy nghỉ và hành động theo chiều hướng ấy; và cũng mong rằng mọi tầng lớp Đồng bào của tôi cũng phải THẬT HIỂU “người cha” trước khi nhận ngài làm cha mình để khỏi hối hận về sau.

“Cây có cội, nước có nguồn”, là một câu nói đơn sơ mộc mạc, ai cũng có thể hiểu được. Nhưng giữ cho đừng bị bứng gốc, chận nguồn là một việc rất khó. Đứng trước thời đại văn minh khoa học, chỉ cần đọc nhầm (hay không đọc) nhãn hiệu của loại thuốc DIỆT CỎ, mà đem dùng để TRỪ SÂU, thì thật là tại hại không thể cứu vãn !!! Cho nên, “phải đọc nhãn hiệu chính thức”, chứ đừng nghe theo lời “con buôn” lừa đảo kiếm ăn bất lương ! Uớc mong khái niệm ấy đuợc đồng bào chia xẻ.

Hoa kỳ ngày 01 tháng 01 năm 2006

Bảo quốc Kiếm

 

 

CHƯƠNG I :

CHẲNG QUA DUYÊN NỢ TRỜI ĐỀ

 

Đây là một tiêu đề sách dài lòng thòng, Nhưng tôi không có cách nào khác. Đó cũng là kết luận của tiến sỹ Lê anh Huy, một nhà trí thức “Tin lành” trong một bài viết được đăng trên Mucsu.net và Hoptinhhoply.org; với tựa đề rất hấp dẫn "truyền thuyết con rồng cháu tiên". Tôi sung sướng đến chảy nuớc mắt cho đến bây giờ.

Do vậy, tôi cương quyết làm theo lời dạy của tiến sỹ Lê anh Huy ;”VẬY, NGƯỜI VIỆT CHÚNG TA NÊN CHỐI BỎ NGUỒN GỐC QUỶ TÍNH "CON RỒNG CHÁU TIÊN' VÀ TRỞ LẠI CÙNG ĐỨC CHÚA TRỜI LÀ CHA THẬT CỦA MÌNH” !!!

Kính lạy Giê hô va Đức Chúa trời, con được may mắn gặp thầy yêu bạn quý !Tuy nhiên, vì là kẻ phàm phu, đần độn, bỏ Chúa theo Satan quá lâu, nên đã sống trong mịt mờ đen tối. Nay cả dân tộc hiền lành của chúng con đã đuợc một phước lành mà Thượng đế ban cho; đó là, có một người con Chúa hiện ra để dìu dắt "trở lại" cùng Giê hô va :"tiến sỹ lê anh huy". Nhờ vậy, con đã tận tâm đọc hai cuốn "kinh thánh" do THÁNH KINH HỘI MỸ QUỐC NỮU UỚC xuất bản bằng tiếng Việt, và do nhiều chỗ không thông, nên con có tìm dò trong cuốn “kinh thánh” bằng tiếng Anh của Holman Bible Publisher.

Con xin lần luợt dâng lên Ngài và quý Thầy; đặc biệt là với ân nhân TIẾN SỸ LÊ ANH HUY, người đuợc tóm tắt lý lịch như sau : Đại học bách khoa HCM ngành thủy lợi tổng hợp 1982- cử nhân điện 1990 (tối uu)- cao học điện 1992- tiến sỹ 2000 tại Texas.

RẮN-CHÚA CHA-CHÚA CON

Mở đầu, thầy Huy dạy :"Thánh kinh dạy rằng Đức Chúa trời đã bày tỏ hết mọi chuyện có thể biết đuợc về Ngài cho nhân loại, trong đó có dân tộc Việt nam (Rô ma 1-19).Ngài đã đặt để trong lương tâm, tình cảm của mỗi dân tộc hình ảnh của Ngài..về đức Chúa Trời hay ông Trời”

Trước hết, con xin phép để nói rằng, sở dĩ con viết những dòng này là vì thầy Lê anh Huy đã dùng Kinh Thánh để dạy dân tộc con một cách công khai, chứ không phải trong nhà thờ. Thầy ấy không nói riêng, mà dạy chung cho toàn dân Việt. Hơn nữa, do "tự ái ngu xuẩn" của con dân một dân tộc, nên phải đành hỏi han cho có ngọn nguồn, truớc khi bị :

· " Nhưng ĐỐI CÙNG CÁC DÂN TỘC ĐÓ, CÁC ngươi PHẢI LÀM NHƯ VẦY ; PHÁ NHỮNG BÀN THỜ, ĐẬP BỂ NHỮNG PHO TUỢNG, ĐÁNH HẠ CÁC THẦN A SÊ RA VÀ ĐỐT NHỮNG HÌNH CHẠM CỦA CHÚNG NÓ" (Kinh thánh - Phục truyền luật lệ ký 7:5).

Và đau đớn hơn nữa là :

"VẬY PHẢI DIỆT CÁC DÂN TỘC MÀ GIÊ HÔ VA ĐỨC CHÚA TRỜI người PHÓ CHO ngươi , MĂT ngươi CHỚ ĐOÁI THƯƠNG CHÚNG NÓ...(Thánh kinh- Phục truyền luật lệ ký- 7:16).

Một nỗi lo dại nữa là ;

“ngươi CHỚ LÀM SUI GIA VỚI CHÚNG NÓ, CHỚ GẢ CON GÁI MÌNH CHO CON TRAI HỌ; ĐỪNG CƯỚI CON GÁI HỌ CHO CON TRAI MÌNH, VÌ CÁC DÂN TỘC NÀY SẼ DỤ CON TRAI LÌA BỎ TA MÀ PHỤC VỤ CHO CÁC THẦN KHÁC, RỒI CƠN THỊNH NỘ CỦA ĐỨC GIÊ HÔ VA NỖI LÊN CÙNG ngươi , DIỆT ngươi CÁCH VỘI VÀNG (Kinh thánh- phục truyền luật lệ ký-7-3).

Lạy Chúa, xin chậm tay lại, nghe con trình bày một chút xíu !!!

Dân tộc con vốn tự hào về truyền thuyết CON RỒNG CHÁU TIÊN. Người ta tin rằng Tiên là TRỜI, là giống khôn ngoan nơi Thượng giới. Người ta tin RỒNG là một linh vật có đủ các oai phong, bởi vì nơi RỒNG là một tập hợp của những linh vật. Rồng chúng con không BÒ SÁT, như Lê anh Huy nói. Rồng chúng con BAY TẬN TỪNG XANH, làm MƯA tưới mát cho thiên hạ. Rồng chúng con KHÔNG ĐỘC ÁC, ĐE DOẠ, NGUYỀN RỦA, TRẤN ÁP... kẻ khác. Rồng chúng con không đi ĂN CUỚP NUỚC NGUỜI, KHÔNG XÚI ĐI ĂN CUỚP, GIẾT HẠI....

Con thấy thầy Huy viết:

"Ngài muốn sự vinh hiển của mình thể hiện qua đó như người cha muốn người con mang hình ảnh của mình vậy (Sáng thế ký 1:27)”.

Đọc đến đây, con xúc động vô cùng; bởi vì cũng trong Sáng thế ký có ghi :

· "...người được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn, Nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì chớ hề ăn đến, và một mai ngươi ăn chắc sẽ chết" (Sáng thế ký 2-16-17).

Như vậy, không lẽ Ngài muốn cái "hình ảnh giống cha mình" lại là hình ảnh của một NGU NHÂN ??? Nhưng rồi con Rắn là "qủy quyệt" hơn hết đã xúi Eva ăn, cùng cho chồng là Adam, do vậy mà họ thấy mình lõa lồ. Để rồi :

· Lối chiều nghe tiếng Giê hô va Đức Chúa Trời đi ngang qua vườn, Adam và vợ ẩn mình giữa bụi cây để tránh mặt Giê hô va Đức Chúa Trời. Giê hô va Đức Chúa Trời kêu Adam mà phán hỏi rằng: ngươi ở đâu ? Adam thưa rằng : tôi có nghe tiếng Chúa trong vườn, bèn sợ, bởi vì tôi lõa lồ, nên đi ẩn mình. Đức Chúa Trời phán hỏi : Ai đã chỉ cho ngươi biết mình lõa lồ ? ngươi có ăn trái cây ta đã dặn không nên ăn đó chăng.....người nữ thưa rằng: con Rắn dổ dành tôi, và tôi đã ăn rồi. Giê hô va đức Chúa Trời bèn phán cùng Rắn rằng: vì mầy đã làm điều như vậy, mầy sẽ bị rủa sả trong vòng các loài súc vật, các loài thú đồng, mầy sẽ bò bằng bụng và ăn bụi đất trọn cả đời.....Ngài phán cùng người nữ rằng: Ta sẽ thêm điều cực khổ bội phần trong cơn thai nghén, ngươi sẽ chịu đau đớn mỗi khi sanh con, sự dục vọng ngươi phải xu huớng về chồng...(Sáng thế ký 3: 8-16).

Thế rồi :"Giê hô va đức Chúa Trời phán rằng ; Này, về sự phân biệt điều thiện và điều ác, loài nguời đã thành một bậc như chúng ta; vậy bây giờ hãy coi chừng, e loài người giơ tay lên cũng hái trái cây sự sống mà ăn và được sống đời đời chăng ( Sáng thế 3:22).

Loài người lại đau khổ vì :

· Giê hô va Đức Chúa Trời bèn đuổi loài người ra khỏi vườn Êden đặng cùng cày cấy đất, là nơi có người ta" (Sáng thế ký 3:23).

Thế chưa đủ để ngài an tâm, ngài lại còn :

" Vậy ngài đuổi loài người ra khỏi vườn, rồi đặt tại phía đông vườn Êden các thần Chê ru bin với gươm lưỡi chói loà, để giữ con đường đi đến cây sự sống" (Sáng thế ký 3:24).

Kính thưa thầy tiến sỹ Huy như vậy "Đức Chúa Trời đã bày tỏ hết mọi chuyện có thể biết được về ngài cho nhân loại" rồi đó phải không ??? Chao ôi, tiến sỹ ơi , khi đọc "Ngài muốn sự vinh hiển của mình thể hiện qua đó như người cha muốn người con mang hình ảnh của mình vậy", tôi cảm thấy một sự xót xa cho loài người tôi quá :TRẦN TRUỒNG- ĐẦN ĐỘN. Nếu NHƯ CON RẮN kia không chỉ cho, thì nhân loại "cao quí" của chúng ta chỉ là như thế !!! như thế !!!

Xin hỏi tiến sỹ rằng :"Khi nói , "loài người sở di hơn thú vật là bởi có lý trí". Vậy thì, lý trí do RẮN ban cho, vậy chúng ta cám ơn ai ? Tôn thờ ai ?

Sự kiện CON RẮN, đặt ra nhiều giả thiết :

1-Tại sao Con Rắn lại hiểu biết hơn con người ? Nó biết "cây biết thiện ác", trong lúc con người "lõa lồ mà không hổ thẹn” ? Điều ấy chứng tỏ rằng, con Rắn không thuộc về Chúa, không do Chúa làm ra như con nguời. Nó có sự hiểu biết trọn vẹn như hoặc hơn Chúa Trời. Nó lại còn nhân từ hơn Chúa Trời khi dám chỉ bảo cho con người về "tìm kiếm sự thông minh". Vâng, thánh kinh đã quá rõ ràng : Chúa Trời chỉ muốn tạo ra "một hình ảnh như ngài" :TRẦN TRUỒNG và ĐẦN ĐỘN !!!

2-Tại sao con Rắn không thèm ăn "cây thông minh" ? Vì nó đã có sẵn! Đúng vậy, "con người là hình ảnh của ngài", con Rắn là "thú đồng" không được Chúa trời hà hơi vào mủi" thì tại sao nó biết và nó sống ??? Vì nó "tự tạo"! Đã như thế, thì Giê hô va đức Chúa Trời không phải là "tạo vật chủ". Điều đó cũng được Thánh Kinh chứng nghiệm trong Sáng thế ký 1:2 :

"Vả, đất là vô hình và trống không, sự mờ tối ở trên mặt vực; THẦN ĐỨC CHÚA TRỜI VẬN HÀNH TRÊN MẶT NƯỚC".

Ngài VẬN HÀNH, khi chưa có vũ trụ. Như vậy, NƯỚC CÓ TRƯỚC KHI ĐỨC CHÚA TRỜI ĐẾN. Ngài không thể tạo ra nuớc!

3-Chính đức Chúa Con Giê su Christ đã khuyên Mười Hai Sứ Đồ đầu tiên của ngài phải học hỏi theo con Rắn. Thế mà, tiếc thay, ngày nay, những kẻ học bài chưa thuộc, lại đi giảng để nguyền rủa con Rắn. Xin hãy học lại cho thuộc lòng : hãy khôn khéo NHƯ rắn - hãy khôn khéo như rắn- hãy khôn khéo như rắn....

Tiến sỹ Lê anh Huy nè, đây là nguyên văn trong sách Tân Ước, thiên MA THI Ơ 10-16 :

· "Kìa, ta sai các ngươi đi, khác nào như chiên vào giữa bầy muông sói. VẬY, HÃY KHÔN KHÉO NHƯ RẮN, đơn sơ như bồ câu (Behold, I send you forth as sheep in the midst of wolves; be ye therefore wise as serpents, and harmless as doves. (Matthew 10:16).

Cho đến bây giờ tôi vẫn băn khoăn không biết nghĩ làm sao cho đúng Ý CHÚA TRỜI. Nếu quả thật Rắn là loài Satan như Huy nói, thì hoá ra Đức Chúa Con đã tôn vinh Satan và dạy môn đồ mình theo bước Satan ư ??? Nếu Rắn có đủ khôn ngoan để cho đức Chúa Con khen ngợị và bảo THẬP NHỊ ĐẠI TÔNG ĐỒ học hỏi theo hắn, thì hoá ra Giê hô va Đức Chúa Trời đã phán sai ???

Thầy Huy ơi , căn cứ theo cả Tân ước và Cựu ước, thì thầy đã phạm tội cùng Giê hô va và đức Giê su Con Một của người.

Thứ nhất, Giê hô va "nặn" ra con người Tổ tông ấy và ngài chỉ muốn TRẦN TRUỒNG và ĐẦN ĐỘN, để vậy coi chơi; vậy "ngươi " đi học tiến sỹ tức là tìm kiếm sự thông minh. "Mi" đã làm theo loài Rắn dạy ! "Mi" phản lại đức Chúa Trời !!!

Thứ hai, Đức Chúa Giê su Christ đã bảo các Tông đồ học hỏi nơi loài Rắn, "Mi" lại nguyền rủa Rắn. Vậy, "ngươi " đã phạm tội nguyền rủa đức Chúa CON. Bài học này thật là VÔ GIÁ !!!

Một cái tội thứ ba, mà chắc ngươi không muốn nhận, đó là tội HỦY BÁNG TỔ TÔNG CỦA TRÍ THÔNG MINH LÀ RẮN VẬY. Thầy phải biết thêm rằng, nếu Giê hô va đức Chúa Trời có "quyền phép vô cùng và trên tất cả", thì ngài đã giết con Rắn ngay khi nó chưa nói đuợc với kẻ "tội lỗi Eva". Đọc trong Phục truyền luật lệ ký, thầy đã thấy rõ Chúa diệt bao nhiêu dân tộc không vâng lời ngài; thế tại sao ngài không giết được con Rắn ? Rõ ràng là tài nghệ nó cao hơn!!!

TRỞ LẠI

Như đã trình bày những câu chính xác trong “Thánh kinh“, để chứng nghiệm rằng CON RẮN, mà “dân tộc Việt chọn làm Tổ tông” là một linh vật của sự hiểu biết; mà chính Thượng đế cũng phải chào thua. Sự giận dữ vì tội "ăn trái thông minh", đã buộc ngài tạo nên bao tội ác cùng vạn loại. Ngài đã làm Hồng thủy để tiêu diệt tất cả những gì ngài tạo ra. Thế mà với CON RẮN, ngài không thể diệt. Như vậy, dân tộc tôi đã quá thông minh để chọn RỒNG- mà Huy gọi là Rắn- làm tổ phụ của mình. Không biết, ngang chỗ này, tiến sỹ Huy còn có ý kiến gì nữa không. Tôi đợi đây.

Tuy nhiên, đã xướng mà không có họa lại thì quả thật buồn tẻ cho tiến sỹ. Kẻ hèn này xin mạn phép cũng dẩn Thánh kinh để thưa chuyện cùng ngài. Tôi rất cảm động khi Huy viết :

"Vậy người Việt chúng ta nên chối bỏ nguồn gốc quỷ tính "Con Rồng Cháu Tiên" và trở lại cùng Đức Chúa Trời là cha thật của mình".

Trước đó, tiến sỹ Huy giải thích :"Điều này giải thích tại sao dân tộc chúng ta không được phước của Đức Chúa Trời vì "nước nào có Chúa hằng sống làm đức Chúa Trời mình, dân tộc nào được Ngài chọn làm cơ nghiệp mình có phước thay".

Truớc hết, chúng ta cần "tìm hiểu trước khi trở lại". Nếu không, chúng ta sẽ lầm Satan với Chúa Trời. Chính đức Giê su đã phán:

" Hết thảy những kẻ đến trước ta đều là quân trộm cướp; Nhưng chiên không nghe chúng nó" (Giăng 10-8) . (xin lưu ý đến "những nguời đến truớc Giê su là ai, tôi không tiện nói).

Câu hỏi đầu môi là trở về đâu ? Theo Thánh kinh, thì Tổ tông loài người phạm tội "ăn trái thông minh". Do đó phải chịu tội Tổ tông. Đúng vậy không, thưa tiến sỹ ? Như vậy, trở lại là quay về cội nguồn. Nhưng như đã nói, cội nguồn loài người đã đuợc xem là “NHÂN CHI SƠ TÁNH BẢN ÁC”. Viết đến đây làm tôi nhớ lại sự ca ngợi Tuân Tử, người viết câu này; của ông Nguyễn gia Kiểng, tác giả Tổ quốc ăn năn. Thì té ra :"Cũng người một hội một thuyền đâu xa".

Họ (những người theo Chúa) đã tìm đủ mọi lý luận, dù thô thiển nhất để triệt hạ dân tộc Việt. Nhưng nếu Tánh đã Ác, mà trở lại, thì chính là trở lại với cái ác !!! Vô lý nhỉ ??? Tuy nhiên, có người sẽ chửi là đồ ngu. Nguời ta bảo "trở lại cùng Chúa", chứ đâu phải trở lại với Tổ tông. Ê, điều này đúng lắm ! Vậy, chúng ta hãy xem Đức Chúa Trời, đức Chúa Con, các Thánh và Tổ tông chúng ta trong Thánh kinh dạy VẼ như thế nào ? Sau đây, tôi chỉ trích ra từ Thánh kinh, chứ không dám luận bàn gì, (chỉ nhắc chừng thôi),vì sợ vô lễ với các Thánh đã ghi chép.

· Đức Chúa Trời thấy sáng là tốt lành, bèn phân sáng ra cùng tối (Sáng thế ký 1:4). Tại sao làm xấu nó ?

· Đức Chúa Trời lại phán rằng; phải có các vì sáng trong khoảng không trên trời, đặng phân ra ngày với đêm và dùng làm dấu để định thì tiết, ngày và năm; lại dùng làm vì sáng trong khoảng không trên trời để soi xuống đất, thì có như vậy. Đức Chúa Trời làm nên hai vì sáng lớn; vì lớn hơn để cai trị ban ngày; vì nhỏ hơn để cai trị ban đêm; Ngài cũng làm các ngôi sao....ấy là ngày thứ tư. (Sáng thế ký 1: 14-19).

(Độc giả nên xem lại khoa học một chút. Có phải mặt trời mặt trăng đuợc tạo ra sau trái đất 4 ngày hay không, hay là chúng đa có trước trái đất cả hàng TỶ năm? Chúng cai trị ai, khi chúng chỉ là CÁT BỤI ?)

· ...Vả, khi Ca in ở ngoài đồng xông đến A bên, là em mình mà giết đi (Sáng thế ký 4:8).

( Xin nhắc là Ca in và A bên là hai vị Đệ nhị tổ của loài người- con của A đam và Ê va. không có người nào khác lúc đó.)

· Đoạn Ca in ăn ở cùng vợ mình, nàng thọ thai và sanh được Hê nóc.(Sáng thế ký 4:17).

(Ngay lúc đó, trên địa cầu chỉ có 3 người : A đam, Ê va và Ca in. Vậy Ca in "ăn ở với vợ mình", người ấy là ai ?)

· Vả, khi loài ngưòi khởi thêm nhiều trên mặt đất, và khi loài người đã sanh được con gái rồi, CÁC CON TRAI của đức Chúa Trời thấy con gái loài người tốt đẹp, bèn cưới người nào vừa lòng mình mà làm vợ (Sáng thế ký 6: 1-2)

(Câu này phủ nhận đức Giê su là con một; và loài trời xấu xí !!! Nhưng nếu xấu xí thì chỉ là Ma Quỷ)

· Thần ta sẽ chẳng hằng ở trong loài người luôn; trong điều lầm lạc, loài người chỉ là xác thịt, đời người sẽ là một trăm hai mươi năm mà thôi (Sáng thế ký 6:3).

(Điều này đã gạt bỏ cái câu "Chúa hằng sống trong tôi". Nó cũng phủ nhận sự "rặp" của Thánh linh để đẻ Chúa Con. Nó cũng tự đánh bại các câu sau đây :

· Adam hưởng thọ 930 tuổi (Sáng thế ký 5:5)

· Sết hưởng thọ 912 tuổi (stk-5:8)

· Mê tu sê la được 187 tuổi sanh Lê méc (stk 5:25)

(thiệt là ông già gân. Trong văn học, chúng ta thấy Nguyễn công Trứ cũng Gân, Nhưng còn thua ông này. Chắc mọi người đều nhớ câu tho :"tân nhân dục vấn lang niên kỷ- ngu thập niên tiền, nhị thập tam". Nghĩa là ông cưới nàng hầu lúc 73 tuổi).

· Lê méc được 182 tuổi sanh một trai đặt tên Nô ê.(stk 5:28)

· Lê méc hưởng thọ 770 tuổi (stk 5:31)

· Còn Nô ê, khi đến năm trăm tuổi sanh Sem, Cham, và Gia phết (stk5:32)

(Ông này GÂN hơn ông truớc). Tất cả những điều này đa hoàn toàn phủ nhận lời Giê hô va đức Chúa Trời.

"Một lời không thiệt, muôn lẽ không tin". Đây cũng là một "bằng chứng Thánh" về 18 đời Hùng vương. Có những kẻ theo đạo Chúa lại công kích sự "huyễn hoặc"; làm gì có chuyện làm vua 150 năm một ông ? Nếu ai đã từng như thế thì hãy đọc một ông thôi thì cũng rõ :"còn Nô ê năm trăm tuổi sanh...". Ồ! chắc chuyện "già gân" này chỉ có phe ta ???

· Đức Giê hô va phán rằng:

"TA SẼ HỦY DIỆT KHỎI MẶT ĐẤT LOÀI NGƯỜI MÀ TA ĐA DỰNG NÊN, TỪ LOÀI NGƯỜI CHO ĐẾN LOÀI SÚC VẬT, LOÀI CÔN TRÙNG, LOÀI CHIM TRỜI; VÌ TA TỰ TRÁCH ĐA DỰNG NÊN CÁC LOÀI ĐÓ.(stk 6-7). (And the Lord said, I will distroy man whom I have created from the face of the earth; both man, and beast, and the creeping thing, and the fowls of the air, foe it repenteth me that I have made them (Genesis-6:7)

Trích dẫn đến đây, tôi cảm thấy mình bị khủng hoảng. Tôi có đọc lộn không ??? Tôi có thể nào nhận một nguời cha đang tâm giết hết tất cả con cái của mình chăng ? Một nguời cha như thế có xứng đáng chăng ? Nếu luật lệ đời này thì chắc phải chịu án tử hình, và con nguời sẽ nguyền rủa muôn đời. Chúng ta có nghe nói về Satan, Nhưng Satan chỉ "dụ dỗ", chứ chưa hề giết hết muôn loài. như vậy, độc giả, và nhất là những người muốn "bỏ cha mẹ" đi tìm.…..Hãy đọc thêm trong thiên Phục truyền luật lệ ký, để hiểu nhiều hon về một Thượng đế đáng kính, đáng sợ !!!

Trên đây, tôi chỉ trích vài ba câu để tìm về Chúa Cha. Còn Chúa Con thì thế nào ? Xin lắng lòng nghiền ngẫm;

· ....lại một môn đồ khác thưa cùng ngài rằng:"lạy Chúa, xin ngài cho tôi về chôn cha tôi truớc đã. Nhưng đức Chúa Giê su phán rằng:" Hãy theo ta, để kẻ chết chôn kẻ chết" (Ma thi ơ 7:21-22).

Điều này cho chúng ta hiểu tại sao họ tập trung bài xích Khổng giáo; vì Khổng giáo tôn trọng chữ HIẾU; đặc biệt, trí thức "công giáo" Kiểng còn trêu câu:"Phụ mẫu tại bất khả viễn du- du tất hữu phương”. Điều đó kỵ với Chúa con, vì 12 tuổi ngài đa làm khổ ông bà Joseph và Mary, khi trốn ở lại trong đền thờ.

· Còn ai chối ta truớc mặt thiên hạ, thì ta cũng sẽ chối họ truớc mặt Cha ở trên trời (Ma thi ơ 10:33).

Ô hô !Chúa cũng trả thù con cái. Hèn chi thiên hạ sợ quá chừng.

· CHỚ TUỞNG RẰNG TA ĐẾN ĐỂ ĐEM BÌNH AN CHO THẾ GIAN; TA ĐẾN KHÔNG PHẢI ĐEM SỰ BÌNH AN, MÀ LÀ ĐEM GƯƠM DÁO. TA ĐẾN ĐỂ PHÂN RẼ CON TRAI VỚI CHA, CON GÁI VỚI MẸ, DÂU VỚI BÀ GIA, VÀ NGƯỜI TA SẼ CÓ THÙ NGHỊCH LÀ NGƯỜI NHÀ MÌNH. (Ma thi o 10:34-36). (Think not that I am come to send peace on the earth. I came not to send peace, but a sword. For I am come to set a man at variance against his father, and the daughter against her mother, and the daughter in law against her mother in law. And a man's foes shall be they of his household.(Matthew 10: 34-35-36).

Xin hết ý kiến. Kính nhờ tiến sỹ giải thích cho bà con tui !!!

Không biết câu :"Sáng danh Chúa cả trên trời- Bình an dưới thế cho người thiện tâm'- Do con quỷ Satan nào chế ra, để chống lại lời Chúa ?

· Có kẻ thưa rằng: Nầy, mẹ và anh em ngài ở ngoài kia, đương tìm thầy. Song ngài phán cùng họ rằng: Ai là mẹ ta ? Ai là anh em ta ?. Ngài lại đưa mắt liếc những kẻ ngồi xung quanh mình mà phán rằng : Kìa là mẹ ta và anh em ta.(Mác 3: 32-34)

· Có phải ngươi là thợ mộc, con trai Ma ri, anh em với Gia co, Giô sê, Giu đe và Si môn chăng ? Chị em nguời há chẳng phải ở giữa chúng ta đây ư ? Chúng bèn vấp phạm vì cớ ngài. Song đức Chúa Giê su phán cùng họ rằng: Đấng tiên tri chỉ bị quê hương mình, bà con mình, và trong nhà mình khinh dễ mà thôi. Ở đó ngài không làm phép lạ nào đuợc, chỉ đặt tay chữa lành một vài người đau ốm, và ngài lấy làm lạ vì chúng chẳng tin (Mác 6: 3-6).

Đọc mấy câu này, chúng ta thấy thương đức Chúa Con vô cùng. Ví như, hồi ấy ngài biết đuợc ca dao Việt nam thì hay biết mấy : QUEN SỢ DẠ, LẠ SỢ ÁO QUẦN. Hơn nữa làm sao tin tưởng nỗi một con người CHỐI BỎ MẸ VÀ ANH EM, chỉ vì muốn làm tiên tri !!!

Ôi nhân thế !!!

· Có người hỏi rằng: có phải con Giô sép chăng ? Ngài phán rằng: chắc các ngươi lấy lời tục ngữ này mà nói cùng ta rằng, hỡi thầy thuốc hãy tự cứu chữa lấy mình; mọi điều chúng ta nghe ngươi đã làm tại Ca bê na um, thì cũng hãy làm tại đây, là quê hương ngươi . Ngài lại phán rằng: quả thật ta phán cùng các ngươi không có một đấng tiên tri nào được trọng đại trong quê hương mình. Ta nói thật cùng các ngươi , về đời Ê li, khi trời đóng chặt cửa trong ba năm sáu tháng, cả xứ bị đói kém, trong Y so ra ên có nhiều đàn bà goá; dầu vậy Ê li chẳng được sai đến cùng một người nào trong đám họ, Nhưng được sai đến cùng một đờn bà góa ở Xa rép ta, xứ Xi đôn....Ai nấy trong nhà hội nghe những điều đó, thì tức giận lắm, đứng dậy kéo ngài ra ngoài thành. (Lu ca 5:22-28).

Xin lưu ý, ở trên thì ngài chối mẹ và anh em; ở đây ngài chối cha mình. Cả hai lần đều không thể làm phép lạ; vì ĐÓ LÀ QUÊ HƯƠNG, BÀ CON. Nhưng ngài chối cha cũng phải, vì trong kinh viết rằng :

· ...Khi mẹ ngài đã hứa gả cho Giô sép, song chưa ăn ở cùng nhau, thì người đã chịu thai bởi đức Thánh linh. ((Ma thi o 1:18). (When as his mother Mary was expoused to Joseph before they came together, she was found with child of Holy Ghost. (Matthew 1:28).

Ở đây có một điều lạ; Thánh có thể "làm bầu" con người. Hèn chi người gọi là Thánh quỷ (Holy Ghost) !!! như thế, nhờ lý do này, người con gái sẽ "chịu phép" vài ngày trước khi về nhà chồng, nhờ "Holy Ghost tân thời". Và rồi cũng được mộng mị sai khiến như ông Giô sép, để phải chấp nhận "bí tích tuyệt vời" này !!! Theo tôi, cả về khoa học và đạo đức, không thể chấp nhận. Chuyện này làm tôi nhớ lại chuyện các Cụ bảo là con Rắn và con Mèo "làm tình" với nhau thì sinh ra "mèo tam thể". Tiến sỹ Huy rất giỏi trong việc dùng khoa học để chứng minh "thuyết con Rồng cháu Tiên" mang quỷ tính, vậy trong truờng hợp này, nó mang tính gì ???

· Ma ri bèn thưa rằng: tôi chẳng nhận biết người nam nào, thì làm sao có được sự đó. Thiên sứ truyền rằng, đức Thánh linh sẽ đến trên ngươi , và quyền phép đấng rất cao sẽ che phủ ngươi duới bóng mình....(Lu ca 1- 34-35).

Thật tội nghiệp cho bà Ma ri. Cái "shall come upon thee và shall overshadow thee", hoặc bị bùa chú, hay do ngủ quên đã làm bà mang tiếng thiên thu !!!

· NẾU CÓ AI ĐẾN THEO TA MÀ KHÔNG GHÉT CHA MẸ, VỢ CON, ANH EM, CHỊ EM MÌNH, VÀ CHÍNH SỰ SỐNG MÌNH NỮA, THÌ KHÔNG ĐƯỢC LÀM MÔN ĐỒ TA (Lu ca 14- 26). (If any man come to me, and hate not his father and mother, and wife, and children, and brethren, and sisters, yea, and his own life also, he cannot be my disciple (Luke 14:26).

Người theo đạo Chúa mà chưa đuợc truyền dạy câu này, thì chưa phải là chính thức. Hãy coi, như Huy đang làm. Có gì đáng ngạc nhiên nữa không ? Tất cả "những tôi tớ hèn mọn" phải làm như thế . Để dễ sai khiến, người ta gọi nó là "CHIÊN"; tức là con thú ngoan, đuổi đi đâu cũng cúi đầu tuân phục, chẳng nghĩ ngợi suy tư; bởi bản năng Chúa ban là Trần truồng và đần độn !!!

· Vừa khi thiếu rượu, mẹ đức Chúa Giê su nói với ngài rằng: người ta không có ruợu nữa. Đức Chúa Giê su đáp rằng: HỠI ĐÀN BÀ KIA, TA VỚI ngươi CÓ SỰ GÌ CHĂNG ? (Giăng 2- 3

· 4). (And when they wanted wine, the mother of Jesus saith unto him, they have no wine. Jesus saith unto her Woman, what I have to do with thee ?. (John 2 :3-4).

Xin có một ý chỗ này: trong bản dịch tiếng Việt đã dịch không sát nghỉa, hoặc cố tình lái qua hướng khác cho dể nghe. "woman, what I have to do with thee". Phải dịch cho sát theo kiểu nhà quê là ; MỤ KIA, MẦY MUỐN TAO ĐỐI XỬ THẾ NÀO ? Ý của câu tiếng Anh bao gồm ý muốn đuổi Mụ Mẹ ra khỏi chỗ đó; vì mụ ở đó làm mất thiêng liêng của con trời !!!

· Đức Chúa Giê su thấy mẹ mình và một người môn đồ ngài YÊU đứng gần người, thì nói cùng mẹ rằng:" HỠI NGƯỜI ĐÀN BÀ KIA, ĐÓ LÀ CON CỦA ngươi . Đoạn ngài phán cùng người môn đồ rằng: Đó là mẹ ngươi . Bắt đầu từ bấy giờ, môn đồ ấy ruớc về nhà mình. (Giăng 19: 26-27).

(When Jesus therefore saw his mother and the disciple standing by, whom he loved, he saith unto his mother :Woman, behold thee son. Then saith to the disciple, behold thee mother. And from that hour, that disciple took her unto his own home.(John 19: 26-27).

Hai lần gọi mẹ là MỤ KIA một cách xa lạ và đầy lòng bất kính, bất hiếu !

· Ngài bện một cái roi bằng dây, bèn đuổi hết thảy ra khỏi đền thờ, chiên và bò sữa; VÃI TIỀN NGƯỜI ĐỔI BẠC VÀ ĐỔ BÀN CỦA HỌ.(Giăng 2:15).

(And when he had made a scourge of small cord, be drove them all out of the temple; and the sheep, and the oxen, and poured out the changers' money; and overthrew the tables. (John 2:15).

Lạy Chúa tôi ! Con đã chứng nghiệm hành động Con một Thiên chúa của ngài sau 30 tháng 4 năm 1975. Con xin "làm chứng" cho ngài. Tại chợ Đông ba ở Huế, chợ Cồn ở Đa nẵng.....chợ cá Bà rịa....Hàm tân...những "con chiên Chủ nghia Cộng sản" chúng đã hành động Y CHANG NHƯ ngài. Lúc đầu con hơi nóng nên can thiệp vào để bảo vệ người dân. Con bị chúng chửi và cho biết :"Trên biểu sao, tao làm vậy". Té ra, chữ "trên" này còn bao gồm GƯƠNG SÁNG TỪ ĐỨC CHÚA CON !!! Không biết Nguyễn gia Kiểng và Lê anh Huy gọi hành động này là gì ? Ai tôn thờ bạo lực hả Kiểng ??? Bạo lực đã trở thành KINH !!!

Đã quá mỏi mệt khi học Thánh kinh rồi. Không muốn trích thêm vì sợ bị quí vị cho là tôi làm ô nhiễm đầu óc trẻ thơ. Và như thế, tạm đủ để người Việt nói riêng, nhân loại nói chung, thấy rõ Đức Chúa Trời và Đức Chúa Con. Ai muốn lìa Rồng Tiên để "trở lại", thì cứ việc !!!

Trong loạt bài kế tiếp, tôi sẽ dẫn qúi vị nào chưa học Thánh kinh, đi tìm Tổ tông loài nguời trong Kinh thánh như thế nào. Tôi cũng sẽ tìm hiểu Đức Chúa Con có chuộc tội cho nhân loại hay không, chuộc với ai, và tại sao phải chuộc. Tôi chỉ trích dẫn Thánh Kinh, không hề có ngụy biện. Tôi hy vọng tiến sỹ Lê anh Huy sẽ làm sáng tỏ những phần Kinh Điển ít ỏi mà tôi lược trích trên đây. Nếu Thầy giải thích được suôn sẽ, thì dân Việt sẽ ĐỔ BÀN THỜ, ĐẬP TƯỢNG, mà theo.

Vì danh dự Dân tộc Việt, vì sự an nguy của Tổ quốc Việt nam, vì Đồng bào Việt nam, kính xin chư vị trí thức (con của Rắn) hãy lên tiếng để bảo vệ nòi giống mình. Chúa Giê su còn trả thù (như đã dẫn), huống chi phàm phu tội lỗi. Trí thức "công giáo" Nguyễn gia Kiểng; trí thức Tin lành Lê anh Huy đang phối hợp để tiêu diệt dân tộc Việt. Tại sao quí vị ngoảnh mặt làm ngơ ? Chính bọn họ đã Vi phạm TỰ DO TÍN

NGƯỠNG CỦA NGUỜI VIỆT, NHỤC MẠ TỔ TÔNG VIỆT, ĐÒI TIÊU HỦY VĂN HOÁ VIỆT. Tôi cực lực phản đối hành động trên đây của các tổ chức này, và kiên quyết đánh trả để bảo tồn nòi giống, dù chỉ là một NÔNG DÂN.

Hỡi trí thức, xin đừng hèn nhát nữa.

 

***050418***

CHƯƠNG 2:

LÒNG CHÀNG Ý THIẾP AI HƠN

 

Kính lạy Giê hô va Đức Chúa Trời là Cha thật chúng con !!!

Cha con chúng ta không gặp nhau đã từ vô thỉ kiếp; hôm nay nhân chuyện người ta bắt vạ Cha, nên con phải mời Cha về để thưa chuyện. Xin hãy cùng con ra nơi đồi vắng, để cùng ngồi ngắm trăng sao và nghe gió ngàn vi vút. Con sẽ kể cho Cha nghe chuyện dối gian trần thế.

Do tự chuốc lấy sự Trần truồng và Đần độn; chúng không biết rằng; nếu vũ trụ mênh mông vô tận, thì chính Cha là vô tận. Vu trụ xa tít vô cùng, nên chính Cha là vô cùng. Tất cả vạn loại đều tuần hoàn như chính nó, nên Cha là tuần hoàn và đích thị. Tất cả do nơi Cha; MỘT CHỮ NHƯ. Chúng cứ đui mù nghi rằng, bàn tay Cha lật qua, lật lại. Cha dương oai diệu võ. Cha làm chết, làm sống; rồi chúng buộc tội Cha.

Con sẽ kể cho Cha nghe những bi kịch cuộc đời; Nhưng không phải để cho Cha giận. Cha là đấng cao tột; không có gì lớn hơn Cha, cũng không có gì nhỏ hơn Cha. Con tin nơi Cha, một siêu việt, thì làm gì có THAM SÂN SI !!! Bởi vì Cha hiện hữu từ VÔ chí HỮU, rồi từ HỮU chí VÔ. CHA BIẾN HIỆN VÔ CÙNG VÀ KHÔNG CÓ THUỘC TÍNH. Nếu như Cha còn có thuộc tính, thì Cha không phải là THƯỢNG ĐẾ. Phải vậy không Cha ???

Nhưng thế gian gian dối, chúng gạt gẫm lẫn nhau, cướp bóc lẫn nhau, đe dọa lẫn nhau, chúng tiêu diệt lẫn nhau...rồi chúng gán cho Cha tất cả tội ác. Con nghỉ, Cha sẽ cười đến xỉu khi con kể lại cho cha nghe chuyện người Do thái ngày xưa. Hãy nhấm một giọt trà Móc câu số một, buông một tiếng khà, rồi Cha và con sẽ cùng tâm sự.

Cha biết không, vào cái thuở xa xưa, con người vốn chưa biết gì về vũ trụ mênh mông do Cha tạo dựng. Ở trong đó, mọi sinh hoạt TỰ NHIÊN đã được an bài như thế, như thế...Con nguời khiếp sợ truớc những sấm sét, giông bão và tất cả thiên tai, địa họa, do sự tương sinh, tương diệt Tất Yếu và Dĩ Nhiên của tuần hòan vũ trụ. Không rồi thì Có, Có rồi thì Không. Đã thành tất phải họai. Hoại chỗ này thì sẽ sinh ra chỗ khác; không mất, không hư, chỉ có tuần hoàn, biến chuyển. Vì thế, con nguời không thể hiểu được, cho nên mọi Bộ lạc, Dân tộc đều có nguời tưởng tượng ra một Cái gì đó, để an ủi chính mình. Thế là, khắp nơi trên trái đất này bắt đầu ĐẺ RA THƯỢNG ĐẾ. Nhưng không ông nào giống ông nào; mặc dù họ dùng những ngôn ngữ cao nhất trong bộ lạc họ để tôn vinh, nương tựa. Họ đều gọi đó là CHA. Một sai lầm khủng khiếp !!!

Thật buồn cuời cho tên tiến sỹ Lê anh Huy, một con nhộng tưởng tượng trần truồng và đần độn, khi hạ bút :"Thánh kinh dạy rằng đức Chúa Trời đã bày tỏ hết mọi chuyện có thể biết được về ngài cho nhân loại, trong đó có dân tộc Việt nam. Ngài đã đặt để trong lương tâm, tình cảm của mỗi dân tộc hình ảnh của ngài, là đấng Tạo hoá, là chủ tể của muôn loài".

Nếu như, thực sự ngài có một hình ảnh trong LƯƠNG TÂM, TÌNH CẢM, thì cái gì PHẢN BỘI NGÀI ??? Linh hồn loài người do ngài thổi vào LỖ MUI, thì sao linh hồn ấy chống lại ngài ? Một ví dụ rất khoa học : Nếu chúng ta chuyền khí Oxy từ bình lớn, qua một bình nhỏ; thì trong bình nhỏ có khí gì ngoài Oxy ??? Do vậy, nếu như linh hồn ngài không có sự dốt nát, tối tăm, sự phản bội, sự độc ác...thì làm sao linh hồn do ngài truyền qua lại có ??? Nó ở đâu ra ? Không lẽ, có một kẻ thứ hai cùng hiện diện ? Mà nếu có kẻ thứ hai, thì ngài không còn là Thượng đế duy nhất, không còn là Tạo vật chủ.

Cha ơi ! Chúng đã bôi nhọ Cha như thế đấy !!!

Huy viết tiếp :"Do đó, mặc dù không có ai dạy cho biết, người Việt nam thời xưa cũng có những câu ca dao để bày tỏ sự hiểu biết của mình về đức Chúa Trời hay ông Trời".

Đây lại là một "luận điểm tự hủy". Nếu "ngài đã đặt để trong lương tâm, tình cảm của mỗi dân tộc hình ảnh của ngài"; thì việc "nghe người ta dạy về ngài" là một sự ngu ngốc !!! Thượng đế đã có sẳn trong Tâm ta, tại sao lại đi tìm một Thuợng đế khác do những kẻ đần độn, lợi dụng bày vẽ ??? như thế, mỗi dân tộc, từ LƯƠNG TÂM VÀ TÌNH CẢM của họ, họ nhận biết Thuợng đế của chính mình, đâu cần "nhập cảng" từ nơi khác !!! Và nếu như, một Thượng đế có thể VẼ VỜI, thì không còn là Thượng đế nữa. Vì sao ? Vì Thượng đế là VÔ CÙNG, là TRÊN TẤT CẢ, là TỰ NHIÊN....là LƯƠNG TÂM, là TÌNH CẢM...Ví dụ, một con người bằng xương bằng thịt như chúng ta, nếu thấy rõ trái đất, thì chúng ta không thể nào ở trên trái đất. Một vệ tinh có thể nhìn thấy quả đất một cách toàn diện, là vì chúng đã được đưa ra ngoài trái đất. Ai dám cải ???

Như trên đã nói, do sự MÙ LÒA trước biến động vô cùng của tự nhiên giới; mỗi dân tộc, mỗi bộ lạc đều tưởng tượng ra một ông Trời của riêng họ. Họ có quyền tôn thờ những gì họ có. Không ai có thể bắt buộc người của dân tộc này phải thờ THẦN TRỜI của dân tộc khác. Theo các nhà nghiên cứu, thì hiện nay trên thế giới này có khoảng hơn HAI TRĂM ÔNG TRỜI . Ở đây, tôi chỉ đề cập đến hai ông Trời liên hệ trong bài của tiến sỹ Huy: THẦN TRỜI DO THÁI và ÔNG TRỜI VIỆT NAM.

Tôi quan niệm rằng, mọi người đều có quyền tự do để tôn thờ ông Trời của họ. Chúng ta có thể học hỏi bất cứ những gì và ở đâu ;

“DẪU LỜI AI, NÓI PHẢI THÌ NGHE".

Và cũng chính vì thế, Huy đã bắt buộc tôi phản ứng khi anh ta nhục mạ ông Trời, Tổ tông của chúng tôi, và kêu gọi dân tôi đạp đỗ nguồn cội để tôn thờ Độc Thần Do thái. Vì chúng tôi muốn nghe lời, nên đành phải tìm hiểu kỹ càng để rồi khỏi "ân hận" như ông Thần Do thái, mà phạm vào tội ác diệt hết nhân chủng và vạn loại hữu tình.

Chúng tôi thường nghe câu kinh :"THIÊN CHÚA LÒNG LÀNH VÔ CÙNG" . Vì vậy, chúng tôi cần biết ngài đã nghỉ gì, nói gì và làm gì ??? Dĩ nhiên, là chỉ nương vào hai cuốn cuốn sách Tân ước và Cựu ước; được người Việt theo đạo này gọi là Thánh Kinh ! Việc làm của tôi chỉ nhằm mục đích giúp cho dân tôi thấy rõ những gì mà ông Trời của Lê anh Huy có; "Ông Trời của Do thái" ngày xưa. Không những thế, chúng tôi còn muốn nhìn lại ông Trời của chính mình, để rồi quyết định nên theo ai. Chúng tôi khẳng định ;'ÔNG TRỜI VIỆT NAM KHÔNG PHẢI LÀ ÔNG TRỜI DO THÁI". Không ai có quyền nhục mạ ông Trời, Tiên tổ chúng tôi là QUỶ SATAN. Lê anh Huy có quyền tự do TIN TƯỞNG của nó; và chúng tôi cũng có quyền của chúng tôi. VI PHẠM TÍN NGƯỠNG CỦA MỘT DÂN TỘC LÀ MỘT ĐIỀU KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN. Không ai cấm anh không được tuyên truyền những điều anh tin tuởng; Nhưng anh không thể nào hạ nhục niềm tin của kẻ khác. CHÚNG TÔI PHẢI TỰ VỆ ĐỂ BẢO TOÀN NGUỒN CỘI CỦA CHÚNG TÔI !!!

Huy viết :".. chúng tôi không tin truyền thuyết "con rồng cháu tiên" (con rồng cháu tiên, 100 cái trứng nở ra 100 con) là nguồn cội của dân tộc Việt. Do đó, chúng tôi có tự do để nhìn vào vấn đề một cách khách quan mà không mang tiếng là báng bổ tổ tiên của mình".

Đối với tổ tiên chính nó, nó dám "nhìn vào một cách khách quan", thì chúng tôi sao lại "không dám nhìn vào một cách khách quan" vào ông Thần độc Do thái. Bởi vì, nó lấy lời dạy của Thần độc để miệt thị tổ tiên chúng tôi; nên dứt khoát chúng tôi phải tìm hiểu ông ấy xem sao, chứ chúng tôi chẳng hề tự nhiên mà "báng bổ" ai.

Huy viết tiếp :"Trước tiên, theo sinh vật học, chỉ có loài bò sát, cá chim và côn trùng mới sinh ra trứng, từ trứng mới nở ra con. Chúng ta không thể truy ra tại sao và từ đâu lại có truyền thuyết dân tộc Việt là hậu thân của 100 cái trứng".

Vậy xin hỏi, theo "thánh kinh" của ông, dựa trên sinh vật học, ông có thể chứng minh rằng "con nguời sinh ra từ cục đất sét" hay không ??? Xin nhớ rằng, Thượng đế sinh ra vạn loại đều có TÂM, mặc dù trình độ hơi khác. Nếu không có, thì CON CHÓ không thể nhận ra chủ của nó ! Và với lý thuyết của Phật giáo thì mọi loài đều bình đẳng trong CÁI TÁNH. THÚ VẬT hay LOÀI TRỜI...ĐỀU CÓ THỂ CHUYỂN HOÁ ĐỂ NÂNG CẤP HAY ĐỌA LẠC. Trời có thể trở thành thú vật và ngược lại

Điều ấy có thể chứng minh được. Thí dụ, bạn nuôi một con chim, bạn có thể dạy nó nói tiếng nguời. Bạn nuôi một con khỉ, bạn có thể sai bảo nó. Nhưng, tuyệt nhiên, CỤC ĐẤT SÉT, thì không thể nào chuyển được. Đó là SINH VẬT HỌC đấy !

Như vậy, niềm tin của Huy vào việc CỤC ĐẤT SÉT trở thành con người hoàn toàn không thể xảy ra. Nhưng Huy cứ tin, không ai có quyền nói gì cả. Và khi mình biết giữ vững niềm tin của mình, thì cũng phải tôn trọng niềm tin nguời khác ! Như đã nói, các loài có thể CHUYỂN HÓA. Vậy thì CON BÒ SÁT có thể thành người, thành Trời. Còn ĐẤT SÉT thì muôn đời vẫn là ĐẤT SÉT. Cho nên trong tục ngữ Việt nam, người ta thường chê những kẻ ĐẦN ĐỘN là có cái ĐẦU ĐẤT SÉT.

Huy thắc mắc rằng không thể "truy ra tại sao có truyền thuyết dân tộc Việt là hậu thân của 100 cái trứng". Thế thì, Huy có thể "truy ra" tại sao có truyền thuyết con người sinh ra từ CỤC ĐẤT SÉT hay không ? Huy có thể "truy ra" tại sao Thiên chúa muốn con nguời "trần truồng và đần độn” hay không ??? Nếu không có con RẮN chỉ bảo, thì con nguời "mang hình ảnh cha mình" muôn vạn kiếp cũng chỉ là "trần truồng và đần độn" !!! Xin tiến sỹ chỉ giáo thêm. Với chừng ấy Ý, chúng tôi có thể lặp lại lời của Huy :"ĐIỀU NÀY KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN ĐUỢC VỀ MẶT SINH HỌC VÀ CẢ MẶT ĐẠO ĐỨC.

Đúng là tiến sỹ, Huy viết :"Chỉ có nguời mới sinh sản ra người. Loài bò sát không thể nào sinh sản ra được người". Nhưng Huy quên viết thêm rằng :" ĐẤT SÉT KHÔNG THỂ NÀO SINH RA NGUỜI". Đó chỉ là một câu chuyện phù thủy !!! Hay hơn nữa, Huy chơi một câu choáng váng mặt mày :"Về mặt tâm lý đạo đức, chắc hẳn mọi nguời Việt nam sẽ nổi giận khi nghe người ngoại quốc mắng dân tộc mình là ĐỒ SÚC SANH". Thế nhưng, Huy quên rằng, người Việt cũng có thể chửi thẳng vào mặt bọn tự coi mình là CỤC ĐẤT SÉT TRẦN TRUỒNG VÀ ĐẦN ĐỘN. như đã nói, súc sanh còn có thể dạy bảo để tiến hoá, Nhưng đất sét thì muôn đời vẫn thế !!!

Xin đồng bào nhẫn nhịn mà nghe thêm :"Theo khía cạnh xã hội tâm lý học, câu chuyện Lạc long Quân và Âu Cơ là một câu chuyện buồn. Đó là câu chuyện của một gia đinh đổ vỡ vì không thể giải quyết những xung đột bên trong. Gia đinh đỗ vỡ ly tán, xã hội không đứng vững".

Hay, hay; Nhưng tiếc thay, còn có những chuyện trong gia đinh thê thảm hơn thế. Lạc long Quân và Âu Cơ không thể tiếp tục, thì có thể chia tay nhau . Còn đằng này, đứa con đứng trước đám đông mà dám gọi mẹ mình là ;'MỤ KIA, MÀY MUỐN GÌ ", thì càng đau khổ hơn nhiều. Lại có nỗi đau khổ nào hơn khi mà một người chồng phải chịu "cúi đầu ôm bầu kẻ khác". Một kẻ nào đó dùng thế lực, "đớp vợ mình" rồi buộc phải nhận đó là con mày, thì Thượng đế ơi ! chỉ có SÚC SANH mới chịu nỗi !!!

Không thể hợp nữa, thì chia tay, còn hơn ôm mối HỜN CĂM trong lòng để sống với một con người LANG CHẠ. Cái khốn cùng hơn nữa, lấy vợ về mà ôm gối nằm lẻ loi nơi chuồng heo, lại phải tung hô ĐỒNG TRINH, TRONG SẠCH !!! Hai hoàn cảnh trên đây, cái nào dễ chịu hơn, hỡi tiến sỹ ??? Nhưng chừng ấy còn có thể nhẫn được. Còn chuyện Con lấy Dì ghẻ; hai đứa con gái lấy Cha chúng để "nối dõi", mà còn được tung hô vạn tuế, thì không biết tiến sỹ Huy đặt nó vào cái đạo đức, "xã hội tâm lý học" nào ???

Hãy chịu khó nghe thêm :" Có nhiều nguời Việt khác cho rằng câu chuyện "ly dị" của Lạc long quân và Âu Cơ là "điềm xui", cho nên mới có nạn 12 sứ quân, Trịnh Nguyễn phân tranh, Quốc Cộng phân tranh, tinh thần thiếu đoàn kết của người Việt trong khi làm việc".

Chao ôi, nghe mà chảy nước mắt !!! Các nước thuộc hệ Do thái, hãnh diện hơn nguời Việt. Họ có đuợc sự cứu rỗi ! Chính nhờ sự "cứu rỗi" ấy mà họ sung suớng sống trong Chúa yên ổn quá ! Bao nhiêu cuộc Thập tự chinh, máu nhuộm Thánh đường. Bao nhiêu thế kỷ đuợc gọi là "thời đại đen tối" của châu Âu. Người dân Chúa được hưởng Tòa Dị giáo. Chắc chắn các nhà bác học nói khác Thiên Chúa được an ủi nơi Thiên đang như Bruno, Gallile....Những người cùng một Chúa như Thiên chúa giáo La mã, Tin lành, Chính thống giáo, Anh giáo, Do thái giáo, Hồi giáo... cũng đuợc nhờ ơn cứu rỗi mà sống hòa thuận quá trời !!! Hai trận Thế chiến, chắc cũng nhờ ơn ấy mà sinh ra. Tổng số người chết của Con Cái Chúa cộng lại không biết chừng nào hỡi tiến sỹ ???

Nếu đem các hậu quả ấy mà so sánh với nhau rõ ràng, thì chúng ta hiểu ngay, ai hạnh phúc hơn ai. Người Việt bị 1000 năm đô hộ vì giặc cướp phương Bắc; 100 năm đô hộ bởi lũ Tây thấm nhuần "văn hoá ăn cướp". Nhưng Tây âu, con cái Chúa thì lại khác. Nó làm gì và tại sao, hậu quả ra sao, chắc tiến sỹ hiểu rõ hơn tôi; không cần phải dài dòng văn tự. Những nước đầy ơn mưa móc như Nam Mỹ, Mễ tây Cơ, Phi luật tân....Phi châu bây giờ họ đang ở trong Thiên đàng gì hỡi tiến sỹ ??? Hay là nòi giống, văn hóa và ngôn ngữ họ đều đã được trói đem về Thiên đang rồi ? Vạn phúc nhỉ !!! May mà "nhiều người chối bỏ nguồn gốc từ ông Trời (Do thái)", nếu không thì bây giờ đã trở thành Trần truồng và đần độn.

Huy viết :"Qua phần trên, chúng ta đã phân tích truyền thuyết "con rồng" theo hướng vật thể (sinh vật học) và tâm trí (tâm lý xã hội học). Cả hai hướng này dẫn tới sự vô lý của truyền thuyết đó. Tuy nhiên, truyền thuyết này vẫn được nhiều người Việt từ mọi thành phần xã hội, có học cũng như bình dân, đàn ông cũng như đàn bà, trẻ tuổi cũng như lớn tuổi..v..v..tin".

Đây, Huy đã tìm sợi dây thòng lọng tự buộc vào cổ nó. "TẤT CẢ MỌI THÀNH PHẦN XÃ HỘI, CÓ HỌC CŨNG NHƯ BÌNH DÂN, ĐÀN ÔNG CŨNG NHƯ ĐÀN BÀ, TRẺ TUỔI CŨNG NHƯ LỚN TUỔI... TIN". Vậy thì, Lê anh Huy là ai ? Nó không thuộc thành phần xã hội loài người chăng ? Nó cũng chẳng phải có học, chẳng phải bình dân; chẳng phải đàn ông, chẳng phải đàn bà, chẳng phải trẻ; chẳng phải già....Đúng là quái vật Lê anh Huy !!!

Hơn thế nữa, khi MỌI NGƯỜI đều TIN, thì đó là TÍN NGUỠNG của họ. Vậy thì việc gọi tín ngưỡng người ta là Satan, là hành động ngược lại với đạo lý, luật pháp quốc tế. Chỉ có những con người "trần truồng và đần độn" mới có thể làm thôi. Phải không, thưa tiến sỹ ???

Huy tiếp :"như vậy, học vấn không thể khống chế đuợc niềm tin này. Như vậy, phải có một "mặt phẳng " cao hơn, sâu hơn, cơ bản hơn "mặt phẳng" vật thể và tâm trí, mà trên đó vấn đề "con rồng" hiện hữu gay gắt để chúng ta giải quyết. "Mặt phẳng" này ảnh huởng, điều động, khống chế lên hai "mặt phẳng" kia. Chúng tôi gọi đó là "mặt phẳng tâm linh.".

Trước hết, chúng tôi không biết thực sự tiến sỹ học lớp mấy, khi viết :"mà trên đó vấn đề "con rồng" hiện hữu gay gắt để chúng ta giải quyết". Trịt.

Thứ hai, dưới quan điểm của tiến sỹ thì, "mặt phẳng tâm linh" được sinh ra để "ảnh huởng, điều động, khống chế" tất cả. Cũng có nghĩa là khi "mặt phẳng tâm linh" hiện hữu thì không cần đến TRI THỨC nữa! Cái "mặt phẳng tâm linh" của tiến sỹ nghe sao rùng rợn quá !!! Muốn gây ảnh hưởng quyết liệt thì phải BÁ ĐẠO; muốn "khống chế" thì phải cần đến BẠO LỰC; muốn "điều động" thì cần phải có MƯU MA CHƯỚC QUỶ ???

Ôi, "mặt phẳng tâm linh" sao kỳ cục đến thế !!! Và nếu như thế thì, cái mà tiến sỹ gọi là "mặt phẳng tâm linh" là một "bạo chúa trần truồng và đần độn"; "độc ác và bất bao dung". Hiện nay, những nguời được gọi là "khủng bố", đang thực hiện cái "mặt phẳng tâm linh" ấy, chắc tiến sỹ là TÔN SƯ của họ ???

Huy giảng:"Trên mặt phẳng tâm linh có một câu hỏi cơ bản vẫn chưa đuợc trả lời: Từ đâu sinh ra hình ảnh một con vật kinh sợ, gớm ghiếc đó ?....Nhưng chúng ta lại hỏi tiếp tại sao một hình ảnh "tưởng tuợng" đó lại có thể chiếm ngự sự yêu mến, kính sợ, tôn thờ của nhiều nguời ? Một sản phẩm của trí tưởng tượng lại đáng để cho nhiều người sùy sụp cúi lạy?".

Học nhiều rồi LÚ quá. Thôi thì, tôi giúp tiến sỹ vậy. Hình ảnh "con vật kinh sợ, gớm ghiếc" ấy là do LINH HỒN con người mà ra. Nhưng theo "thánh kinh", thì linh hồn do Thượng đế (Do thái) truyền vào lỗ mủi. Dùng phương pháp Tam đọạn luận, tiến sỹ thấy ngay kết quả. Còn câu hỏi "có thể chiếm ngự sự yêu mến, kính sợ, tôn thờ", thì có chỗ đúng và chỗ sai. Xin phép, đuợc trình bày cùng tiến sỹ.

Đúng, thật đúng, đó là sản phẩm tưởng tượng; nó giống như nguời Do thái tưởng tượng ông Thần Trời của họ, không có gì khác cả. Chỉ có ý nghĩa hơi khác thôi. Tôi sẽ đề cập đến sự tưởng tượng CON RỒNG sau. Bây giờ xin phép hỏi tiến sỹ vài câu. Ai đã bảo cho tiến sỹ biết rằng có Ông Trời (Do thái) ? Phải chăng từ một ĐỒNG CỐT và vài người sau đó ??? Từ xác CỐT nói rằng Thượng đế bảo thế này và thế kia, người ta sợ trừng phạt rồi tuân theo. Những kẻ lợi dụng sự sợ hãi vô lý để bành trướng thế lực, phải vậy không ? Với chúng tôi, thì không có sự "kính sợ con rồng" như người Do thái kính sợ "Thượng đế đồng cốt". Con Rồng với chúng tôi chỉ có tình cảm, không có sự "sùy sụp (?) cúi lạy. "Sản phẩm tưởng tượng" của dân tộc Việt không mang tính hù dọa, giết chóc, xúi dục phản loạn, chối bỏ cội nguồn, tham vọng bá chủ ...như sản phẩm Tây phương. Sản phẩm ấy dung nạp mọi dân tộc, mọi người từ non cao cho đến biển cả. Nó không dành cho ai một ưu thế nào như kiểu "dân Chúa chọn" của Tây âu ;

BẦU ơi THƯƠNG LẤY BÍ CÙNG, TUY RẰNG KHÁC GIỐNG Nhưng CHUNG MỘT GIÀN. Hoặc là : NHIỄU ĐIỀU PHỦ LẤY GIÁ GƯƠNG, NGƯỜI TRONG MỘT NUỚC PHẢI THƯƠNG NHAU CÙNG. Và để hiểu rõ "sản phẩm tuởng tuợng" của ông Thần Trời Do thái, tôi xin trích vài câu ra đây để làm chứng" :

· Kìa, ta phó xứ này cho các ngươi ! Hãy vào và chiếm lấy xứ mà đức Giê hô va đã thề ban cho Tổ phụ các ngươi . (Phục truyền luật lệ ký 1:8)

· Nhưng ta nói cùng các ngươi rằng: chớ ái ngại và chớ sợ sệt gì. Giê hô va đức chúa Trời các ngươi đi trước, chánh ngài sẽ chiến cự cho các ngươi như ngài đã thường làm truớc mắt các ngươi , tại xứ Ê díp tô..(PTLLK-1:29-30).

(Then I said unto you, dread not, neither be afraid of them. The Lord your God wich goeth before you, he shall fight for you, according to all that he did for you in Egypt before your eyes)

· Chúng ta khấn vái tận diệt các thành này, như chúng ta đã làm cho Si-hôn, vua Hết bôn, tức là khấn vái diệt hết các thành, các người nam, người nữ và con trẻ. Nhưng chúng ta chiếm lấy về phần mình hết thảy súc vật và hoá tài của các thành ấy (PTLLK3:6-7)

· Hỡi Y sơ ra ên ! Hãy nghe: Giê hô va đức chúa Trời chúng ta là Giê hô va có một không hai. ngươi phải hết lòng, hết ý hết sức kính mến Giê hô va đức chúa Trời ngươi (PTLLK 6:4-5)

· ...đặng ban cho ngươi , khiến ngươi lấy đuợc những thành lớn và tốt mà ngươi không có xây cất; những nhà đầy đủ các thứ của mà ngươi không có chất chứa; các giếng mà ngươi không có đào; cây nho và cây

Ô li ve mà ngươi không có trồng; khi ngươi ăn và được no nê, khá giữ lấy mình, kẻo ngươi quên đức Giê hô va. (PTLLK6:10-12)

· ngươi phải kính sợ Giê hô va đức chúa Trời ngươi , phục sự ngài và lấy danh ngài mà thề rằng: chớ theo các thần khác trong những thần của các dân tộc ở xung quanh các ngươi ( PTLLK 6:13-14)

Thôi, đủ lắm rồi, để thấy bản chất Thần Độc Do thái : Giết cả đàn ông, đàn bà và trẻ con, chiếm thành, hưởng thụ và dặn đừng quên TA. Bởi vì không có ta thì ai dẫn ngươi đi để cướp của, giết nguời bừa bãi !!! Không công nhận bất cứ thần nào. Vậy thì, khi đem Thần độc Do thái vào quốc gia dân tộc nào, là cội nguồn họ bị tiêu diệt. Đó là lời KINH, chứ không phải luận lý vu vơ. Lịch sử thế giới này đã nghiệm chứng bàn tay Thần độc ấy. Việt nam ơi , xin đừng sa vào bẫy.

 

***050524***

 

CHƯƠNG 3 :

ỚT NÀO MÀ ỚT CHẲNG CAY

 

Lạy Thượng đế của lòng con, là đấng VÔ HÌNH, VÔ ẢNH, NHƯ NHƯ BẤT ĐỘNG VÀ CÙNG KHẮP.

Lạy Cha, con vừa mới thưa ra vài câu ngắn thôi, thì những Thần của họ đã giương oai, diệu võ. Thần số 1 là Nguyễn đưc Chung. Vị này chân mang hia, đầu đội mão, tay cầm phướng với hàng chữ :"Phản đồ và đám văn nhân ấu tri". Ngón tay út còn neo cái mủ cối to tuớng. Tay phải cầm "gươm lưỡi chói loà". Thần phán về con thì nhiều lắm. Ở đây con xin có vài ý mà thôi. Thần viết:

"Trong bài viết, không biết vì vô tình hay cố ý, BQK đồng ý với hai tên nằm vùng Nguyễn gia Kiểng và Lê anh Huy là giữa Thiên chúa giáo và tinh thần Việt tộc không những không hoà hợp, mà còn có sự xung khắc".

Quả là vị thần này rất điêu luyện trong trò chơi cố hữu này. Thần Chung gắng đọc tiếp thì hiểu rõ cái ý tốt của ngài. Còn khi ngài nói hai tên "nằm vùng", thì không lẽ lâu nay ngài nuôi hai tên này; rồi khi lộ ra ngài chửi chúng "nằm vùng" ? Sở dỉ tôi nói thế, là vì lâu lắm rồi, từ khi Kiểng xuất hiện trên chính trường đến nay, tôi chưa hề thấy ngài nói gì về nó. Có thể do "ngu dốt" nên tôi chưa đọc được chăng ? Xin ngài chỉ cho những bài nghị luận mang tên Thần Chung ; nếu không có, thì ngài chỉ là "như tôi đã nói".

Tôi rất khoái lối đánh giặc của Thần Chung: LOÀ LOÀ CHỚP CHỚP, CHỚP CHỚP LÒA LOÀ. Tung hỏa mù tứ chiến, mà chẳng biết nó rớt ngay trên đầu mình. Hay, thiệt là hay, khi viết :" BQK lộ tánh non nớt của mình để cho Lê anh Huy làm hoa mắt lộn rồng với rắn". Cái tài đánh đấm này cao vời vợi, mấy ai làm được như Thần Chung. Nếu một mai ai phát hiện, thì chỉ cần nói “bắn nhầm”, là huề. Thử đọc lại câu này :"...dân tộc tôi đã quá thông minh khi chọn RỒNG- mà Huy gọi là rắn...". Đủ rồi nhỉ. Còn cái mủ cối cuối cùng, “xin trả lại trăng sao”. Tôi chỉ tiếc rằng Thần viết một câu khó hiểu :”Nay vì những phần tử ăn bám xã hội này mà đả phá một trong những tôn giáo lớn trên thế giới thì chẳng phải là làm hổ mặt tổ tiên sao?”

Xin thần đừng HÙ tôi. Tôi sẽ chống lại bất cứ ai nguyền rủa Tổ tiên tôi, mạt sát Tổ tiên tôi, tiêu diệt dân tộc tôi. Không chỉ có Kiểng và Huy nói thẳng vào vấn đề, mà vốn từ căn bản !!! Lịch sử Việt nam cũng đã nhận chịu những hậu quả tê cóng , vì câu nói hay ho :ĐẠO NÀO CŨNG DẠY LÀM LÀNH LÁNH DỮ. Tôi sẽ vạch trần những cái luỡi không xương. May mà Thần Chung mới hiện ra hôm nay; nếu không, sẽ đứng trước mặt ngài Trần hưng Đạo mà nói rằng :”Chống quân Nguyên là làm nhục Tổ tiên” !!! Ý tứ của Thần giống như NGK !

Một ông Thần thứ hai viết :”Gởi nick thanh tran. Tôi không biết ông là ai, Nhưng ông đã xúc phạm quá nặng nề đến Tổ tiên của người Việt nam, trong đó có tôi và gia đinh tôi. Tôi cực lực phản đối sự giảng đạo của ông bằng cách mạ lỵ Tổ tiên của chúng tôi. Tôi yêu cầu ông chấm dứt ngay những lời truyền đạo ngông cuồng, vọng ngữ....” Ông Thần này là Võ văn Sỹ.

Ông này siêu việt hơn ông truớc; vì ông dám UMBALA để hoá thành SƯ TỬ TRÙNG mà diệt SƯ TỬ. Khôn hơn CON RẮN!!! Tiếc thay, vì không được chân truyền, nên ông đọc UMBALA thành UMBALAP; và thay vì chỉ dùng lá bùa “một người Việt tộc phẩn nộ-người lính già”; ông lại mang lộn “10 năm lasan” ra dán; nên tự nhiên lá bùa trước bị hoá giải ngay !!! Thật tiếc cho Thần Sỹ ! Ông viết :”tôi không biết ông là ai”, thiệt là vui; vì chính ông , ông không biết ông là ai , đang nói gì, và nói với ai ? Lại cũng một báo cáo “bắn nhầm” . Đáng hối hận ! Cũng không phải; vì cái ông cần cuối cùng là “chấm dứt ngay”. Ô hô ! Tôi không buồn đâu, cứ tiếp. Chỉ xin nhắc là , lưỡi baoquockiem rất “mềm mỏng”; Nhưng nếu dùng “gươm luỡi chói loà” tấn công, thì chắc chắn sẽ bị tổn hại .

Thưa Cha, con chỉ thông qua vài chuyện đời này như thế thôi. Chứ từ bé tí, con đã thường nghe bài vè :

-muời hai dương thế,

-muốn cao ngồi ghế,

-muốn thấp ngồi đon;

-muốn đỏ nhuộm son,

-muốn vàng nhuộm nghệ....

“nhằm nhò chi mấy chuyện lẻ tẻ !!!” Chỉ sợ rằng Nguời Việt sẽ không tha thứ đấy thôi !

Bây giờ, con sẽ nói cho Cha nghe về chuyện ông Thần Do thái tiếm danh Cha để tự gọi Độc nhất, Thiên Chúa, Giê hô va..như thế nào. Vào thuở lâu xa, có một ông tên Môi se, có một tiểu sử rất đặc biệt thảm thương

· Vả, có một người trong họ Lê vi đi cưới con gái Lê vi làm vợ. Nàng thụ thai và sanh một con trai; thấy con ngộ, nên đem đi dấu ba tháng. Nhưng dấu lâu hơn nữa không đuợc, nàng bèn lấy cái rương mây, trét chai và nhựa thông, rồi để đứa trẻ vào, đem thả trong đám sậy dựa mé sông. Nguời chị đứa trẻ đứng xa nơi đó đặng cho biết nó sẽ ra sao. Vả, bấy giờ, có con gái Pha ra ôn xuống sông tắm.....bèn sai con đoi đi vớt lên. Công chúa mở rương ra, thấy đứa trẻ là một đứa con trai nhỏ đương khóc, bèn động lòng thương mà rằng: ấy là một đứa con của người Hê bo ro.......Người gái trẻ đó đi kêu mẹ của đứa trẻ. Công chúa nói rằng hãy đem đứa trẻ này về nuôi bú cho ta, ta sẽ trả tiền công cho ....nàng nhận làm con và đặt tên Môi se (Xuất Ê díp tô ký 2: 1-10)

· Vả, đương lúc đó, Môi se đã lớn khôn rồi, ra đi đến cùng anh em mình, xem thấy công việc nhọc nhằn của họ; cùng thấy một nguời Ê díp tô đánh một người Hê bo ro trong vòng anh em mình; ngó quanh quất chẳng thấy ai, bèn giết người Ê díp tô đem vùi trong cát (Xuất Ê díp tô 2: 11-12) (từ đây tôi sẽ viết tắt EDT) . Đây là sự nghiệp mở màn của đệ nhất Thánh- người sinh ông Thần Do thái.

· Vả, Môi se chăn bầy chiên cho Giê trô, ông gia mình, là thầy tế lễ tại xứ Ma đi an; dẫn bầy chiên qua phía bên kia đồng vắng , đến núi của đức Chúa Trời, là núi Hô rếp. Thiên sứ của đức Giê hô va hiện ra cùng người trong ngọn lửa, giữa bụi gai kia. Người nhìn thấy cả bụi gai đương cháy, Nhưng không hề tàn. Môi se bèn nói rằng: Ta hãy tẻ bước lại đặng xem sự lạ lớn này; vì cớ sao bụi gai chẳng tàn chút nào. Đức Giê hô va thấy người tẻ buớc lại xem, đức Chúa trời bèn ở giữa bụi gai gọi rằng: Hỡi Môi se, hỡi Môi se ! Người thưa rằng: có tôi đây. Đức Chúa trời phán rằng: Chớ lại gần chốn này. Hãy cởi giày ngươi ra, vì chỗ ngươi đương đứng là đất thánh. Rồi ngài lại nói: Ta là đức Chúa Trời Tổ phụ của ngươi . Đức Chúa Trời của Áp ra ham, đức Chúa Trời của Y sác, đức Chúa Trời của Gia cốp. Môi se liền che mặt vì sợ nhìn thấy đức Chúa Trời (EDT 3:1-6).

Xin lưu ý độc giả, Thượng đế Do thái hay ông Thần Do thái đã được dựng lên như thế. Ông ấy xác nhận chỉ là đức Chúa trời của Áp ra ham, Y sác, Gia cốp. Ngài đâu có nói là Ngài là Trời của nhân loại ! Và cũng chẳng liên hệ gì đến VN. Vậy thì, áp đặt sau này là do những kẻ khác biết lợi dụng để tạo bá quyền, và trở ngược giết dân Y sơ ra ên ! Độc giả hãy suy nghỉ xem tại sao ngài bảo cổi dép và đừng lại chỗ này. Nếu cần thì tham cứu thêm câu nói nổi tiếng của đức Giê su : “Tất cả tiên tri đều bị quê hương bà con mình khinh bỉ “!!!

· Ta ngự xuống để đặng cứu dân này khỏi tay người Ê díp tô dẫn từ xứ ấy lên đến một xứ kia đẹp đẽ và rộng rãi, đượm sữa và mật; tức là nơi dân Ca na an, dân Hê tít, dân A mô rít, dân Phê rê sít, dân Hê vít, và dân Giê bu sít ở........đặng ta sai ngươi đi đến Pha ra ôn để dắt dân ta là Y sơ ra ên ra khỏi xứ Ê díp tô (EDT3:8-10).

Ở đây, lại một lần nữa, Thần Do thái chỉ xác nhận ông là Thần riêng của Y sơ ra ên :"để dắt dân ta", và ông sẽ diệt hết các dân khác.

· Nhưng mỗi người đàn bà sẽ hỏi xin người nữ lân cận, cùng kẻ ở tạm nhà mình những đồ bằng vàng, bằng bạc, và quần áo, mặc lấy cho con trai con gái mình. CÁC ngươi SẼ LỘT TRẦN DÂN Ê DÍP TÔ LÀ NHƯ VẬY (EDT3:22).

(But every woman shall borrow of her neighbour, and of her that sojourneth in her house; jewels of silver, and jewels of gold, and rainment; and ye shall spoil the Egyptians. (Exodus 3:22).

Xin nhắc lại, hành động trên đây lại một lần nữa xác nhận, ngoài dân Do thái, không còn ai là con của Thần này. Việc tôn vinh Thần độc Do thái về làm Tổ phụ VN là điều không thể chấp nhận. Hãy nghiền ngẫm để thấy rằng Thần này có phải làm việc TÔN GIÁO hay không, hỡi thần Nguyen duc Chung ??? Xin tiếp tục theo dõi những hành động của Thần Do thái, theo KINH, chứ không phải loạn ngôn, mạo ngữ, bôi bác, báng bổ....

· Vả lại, nếu dân chẳng tin cả hai dấu này, và không vâng theo lời ngươi , thì hãy lấy nước duới sông mà làm tràn ngập trên mặt đất; nước mà ngươi lấy dưới sông đó, sẽ thành máu trên mặt đất vậy. (EDT 4:9).

(And it shall come to pass; if they will not believe also these two signs; neither hearken unto thy voice, that thou shalt take of the water of the river, and pour it upon the dry land; and the water which thou takest out of the river shall become blood upon the dry land (EDT 4:9).

Nếu không tin, thì máu sẽ ngập địa cầu!!! Tôn giáo lớn đó ư ? Thượng đế đó ư ? Lòng lành đó ư ? Kiểng, Huy, Chung, Sỹ...nhân loại ???

· Vậy ngươi phải tâu cùng Pha ra ôn: Đức Giê hô va có phán như vầy: Y sơ ra ên là con ta, tức trưởng nam ta, nên ta có phán cùng ngươi rằng : Hãy cho con ta đi, để nó phụng sự ta, mà ngươi đa từ chối không cho nó đi. NẦY, TA SẼ GIẾT CON TRAI ngươi , LÀ CON TRƯỞNG NAM CỦA ngươi ( EDT 4:22)

Đọc hết từ CHƯƠNG 7 đến 14 của Ê díp tô, chúng ta sẽ thích thú trong những cuộc chơi bùa chú giữa Môi se, A rôn và các thầy bùa của vua Pha ra ôn. Môi se thật khôn khéo, khi bảo mọi người đừng đến gần đức Chúa Trời mà chết, nghe trực tiếp lời ngài cũng chết; chỉ có Môi se mới được nghe và truyền lại. Vị Thần đồng này đã khôn khéo tạo ra một Thuợng đế cho Y sơ ra ên để chiến đấu. Điều ấy giúp chúng ta hiểu tại sao Chúa Giê su lại nói :"các đấng tiên tri chỉ bị quê hương bà con khinh bỉ" !!! Điều này làm tôi nhớ lại hồi thơ ấu đi xem xiệc, gã kia dắt con trâu qua ống tre !

· Nếu chủ cuới vợ cho, và nếu vợ sanh được con trai hay con gái, thì nó sẽ ra đi một mình, vợ và con thuộc về chủ . Nếu kẻ tôi mọi nói rằng: tôi thương vợ và con tôi, không muốn ra đi tự do, thì người chủ sẽ dẫn đến trước mặt đức Chúa trời, biểu lại gần cửa hay là cột, rồi lấy mủi dùi xỏ tai; nó sẽ hầu việc người chủ đó suốt đời (EDT 21:4-6)

· Nếu chủ trước đã ưng lấy con đòi làm hầu, rồi sau lại chẳng muốn, thì chủ phải biểu chuộc nàng lại, chớ không có phép gạt, rồi đem nàng bán cho kẻ ngoại bang. Nhưng nếu chủ muốn để cho con trai mình, thì phải xử nàng theo phép như con gái mình vậy.(EDT 21:8-9).

Trời ơi ! Thiên chúa lòng lành ơi ! Sao luật Trời (Do thái) tàn nhẫn như thế. Cha lấy cho "đã nư", giao cho con trai, rồi đối xử như con gái mình vậy. Hỡi dân nô lệ, các ngươi thấy gì trong sách Thánh ???

· Còn nếu có sự hại chi, thì ngươi sẽ lấy mạng thường mạng; lấy mắt thường mắt; lấy răng thường răng; lấy tay thường tay; lấy chân thường chân; lấy phỏng thường phỏng; lấy bầm thường bầm; lấy thương thường thương (EDT 21: 22-25).

Luật của Thượng đế Do thái sao công bằng đến thế !!!

· Nếu kẻ trộm đương cạy cửa mà bị bắt và đánh chết đi, thì kẻ đánh chết chẳng phải tội sát nhơn (EDT 22:2)

· KẺ NÀO TẾ THẦN KHÁC HƠN MỘT MÌNH ĐỨC GIÊ HÔ VA SẼ BỊ DIỆT (EDT 22:20)

Chỉ một câu này thôi, chỉ một thôi, đủ để các Dân tộc trên thế giới thấy đuợc thân phận chính mình khi TÔN GIÁO LỚN NÀY xáp gần lại. Hỡi Nguyen duc Chung ! hãy đọc kỹ, suy nghiệm để phá vỡ ĐẤT SÉT TRONG ĐẦU trước khi hạ bút :"Cũng vậy, giáo huấn trong Thánh kinh của Công giáo và Tin lành cao diệu hơn lời dẫn giải..."

Có lẽ, đã mệt mỏi lắm rồi, tôi xin đi ngủ, và chúc nhị thần CHUNG, SỸ ngon giấc kỵ tà.

***050526***

 

CHƯƠNG 4 :

MỘT TAY NHUỘM MÁU SÔNG HỒ

Kính lạy ông Trời Việt nam NHÂN TỪ, VÔ THÙ, VÔ OÁN, VÔ THUỞNG, VÔ PHẠT CỦA LÒNG CON.

Bây giờ, xin Cha cho con nói lời cảm tạ với tiến sỹ Lê anh Huy, và Thần Nguyen duc Chung nào đó. Nhờ sự khuyến khích của các Ngài, mà con có dịp học sâu vào “kinh thánh”. Vâng, thưa quý ngài, để "trở lại cùng đức Chúa Trời là cha thật của mình", tôi sẽ tìm hiểu ngài, và xem có phải CHA THẬT, LÀ LÒNG LÀNH VÔ CÙNG HAY KHÔNG ? Có gì đúng đắn hơn là tìm kinh mà đọc tụng. Hỡi Dân Việt, tôi sẽ giúp quý vị để "tìm về nguồn cội" như Thầy Huy đã dạy !!! (để tiện việc tra cứu cũng như dễ dãi khi ghi chép, từ đây tôi sẽ nêu tên từng "sách"; thí dụ như Sáng thế ký, Lê vi....và 2 con số dùng sau đó là chương và câu. Chỉ những đoạn khó hiểu hay lệch nghĩa thì tôi mới trích thêm tiếng Anh).

Sách Xuất Ê díp tô ký:

· Đức Giê hô va phán cùng Môi se rằng: Hãy nói cùng dân Y sơ ra ên đặng họ dâng lễ vật cho ta; các người hãy nhận lấy lễ vật của mọi người có lòng thành dâng cho. Nầy là lễ vật các ngươi sẽ nhận của họ :vàng, bạc và đồng; chỉ tím, đỏ, điều, đỏ sậm, vải gai mịn, lông dê, da chiên đực nhuộm đỏ, da cá ngược, cây si tím, dầu thắp, hương liệu đặng làm dầu xức và hương, bích ngọc cùng các thứ ngọc khác để gắn vào ê phót và bảng đeo ngực..(25:1-7)

· Lấy vàng ròng bọc trong, bọc ngoài và chạy đuờng viền chung quanh hòm bằng vàng. ngươi cũng hãy đúc bốn khoanh bằng vàng để tại bốn góc hòm (25:11-12)

· ngươi cũng hãy làm một cái nắp thi ân bằng vàng ròng...làm hai tuợng Chê ru bin bằng vàng giát mỏng...(25:17-18)

· ngươi hãy đóng một cái hòm bằng cây si tim...bọc bằng vàng ròng và chạy một đuờng viền chung quanh (25:23-24)

· Lại hãy lấy vàng ròng làm đĩa chén, chậu và ly đặng dùng làm lễ quán (25:29)

· ngươi hãy làm chơn đen bằng vàng ròng (25:31)

· Kéo cắt tim cùng đồ đựng tàn đèn cũng sẽ bằng vàng ròng (25:38)

Ông Môi se lại chia chác chức vụ cho anh em, cho con cháu với không biết bao nhiêu đồ vàng bạc châu báu !!!

Theo ý riêng, tôi thấy ông Môi se đã giải phóng cho dân Do thái bằng nhiều thủ đọan. Nhưng dù sao thì cũng là nhà lãnh đạo của họ. Họ tôn thờ thì cũng phải. Nhưng, đương lúc còn chưa có một cuộc sống yên ổn, thì tham vọng của ông đã lột trần dân chúng. Núp dưới hai chữ Thượng đế, ông Môi se đã làm không biết bao nhiêu độc ác. Sau khi thắng bùa phép với các thần của vua Pha ra ôn, ông đã giết dân Ê díp tô một cách tàn ác. Trong một đêm mà "không có nhà nào không có người chết" và "súc vật của họ chết hết, Nhưng của dân Y sơ ra ên thì không". Phải chăng, đây là cách dùng thuốc độc bỏ vào giếng và sông; mà ông gọi là Chúa làm phép đập gậy vào nuớc thì hoá thành máu khắp thế gian ? Còn bao nhiêu thủ đoạn gian ác khác sau này nữa. Và chính ông là kẻ phản bội ghê gớm. Ông đã được công chúa, con vua Pha ra ôn cứu mạng đem về "thuê Mẹ ông ta nuôi dưỡng" khôn lớn. Cha mẹ ông đã quá độc ác, sinh con ra thấy xấu xí rồi đem bỏ vào rừng; sau đó thấy không thể dấu mãi, lại đem bỏ vào sọt mà liệng xuống sông.

· ngươi hãy giết bò đực trước mặt Giê hô va, tại nơi hội mạc. Rồi lấy huyết (máu) bò đó, nhúng ngón tay vào, bôi các sừng của bàn thờ, và đổ khắp dưới chân bàn thờ. Cùng hãy lấy hết thảy những mỡ bọc ruột, tấm da mỏng bọc gan, hai trái cật và mỡ trên trái cật, mà đem xông trên bàn thờ. Nhưng ở ngoài trại quân hãy thiêu hết thịt, da và phân của con bò đực; ấy là một của lễ chuộc tội vậy. (29:11-19)

· ...rồi giết chiên đực đó lấy huyết mà ruới khắp chung quanh trên bàn thờ. Kế đó, sả chiên ra từng miếng, rửa sạch bộ lòng và giò đi, rồi để lên trên các miếng đa sả và đầu nó, đoạn xông cả con chiên đực tại trên bàn thờ; ấy là một của lễ thiêu, có mùi thơm dâng lên cho đức Giê hô va vậy (29:16-18)

· A rôn cùng các con trai người sẽ ăn thịt chiên đực đó, cùng bánh trong giỏ noi hội mạc. Vậy họ sẽ ăn các món này, bởi đó đươc chuộc tội, để lập và biệt họ riêng ra thánh (29:32-33)

· Mỗi ngày hãy dâng một con bò to đực đặng chuộc tội....bàn thờ sẽ trở nên rất thánh; phàm vật chi đụng đến sẽ được nên thánh vậy (29:36-37)

· Đây là các điều ngươi sẽ dâng lên bàn thờ; hai chiên con một tuổi; mỗi ngày thường thường như vậy (29:38)

Tôi không hiểu những nhà thần học sẽ giải thích thế nào khi Thượng đế trực tiếp dạy làm các món ăn trên đây ? Giết chiên, bò, vấy máu bàn thờ, vấy máu vào nguời......chia chác anh em ruột thịt của mình ăn...là một "của lễ chuộc tội". Việc "ở ngoài trại quân hãy thiêu hết thịt, da...", nghia là bắt quân lính phải thèm cho đến xỉu; muốn ăn thì phải "tuân lệnh". Tôi không tin có một Thuợng đế như thế. Chính sách dùng "Bạo lực và thắt bao tử" đã đuợc Thần Do thái hình thành quá sớm !!!Ôi Giê hô va đức Chúa Trời !!!

Căn cứ vào "kinh thánh" (Do thái), thì Thượng đế sinh ra vũ trụ và vạn loại, trong đó có con người. Như vây, Ngài là Cha của tất cả : chó, mèo, heo, dê, bọ cựa. vi trùng....cho đến con người và thần thánh. Trên căn bản đạo đức, có một người Cha nào lại leo lên bàn thờ, rồi sai đứa lớn khôn giết đứa nhỏ dại, vấy máu của chúng lên bàn thờ, quanh bàn thờ.....để trừ tà ??? Có ai trong nhân loại lại tin một người cha VÔ ĐẠO như thế không ? Có chăng chỉ là loài quỷ hút máu (Ẩm huyết quỷ vương). Ai bảo rằng "vật duỡng nhơn" ? Điều đó hòan toàn sai "kinh thánh" (Do thái) :

· Đức Chúa Trời lại phán rằng: Nầy ta sẽ cho các ngươi mọi thứ CỎ kết hột mọc khắp mặt đất, và các loài cây sanh QUẢ có hột giống, ấy sẽ là ĐỒ ĂN cho các ngươi . Còn các loài thú ngoài đồng, các loài chim trên trời, và các động vật khác trên mặt đất, phàm giống nào có sự sống thì ta ban cho mọi thứ CỎ xanh đặng dùng làm đồ ăn; thì có như vậy (Sáng thế ký 1:29-30)

Xem thế, rồi so sánh lại với chuyện Chúa bắt giết bò to, chiên to, đốt cứt, đốt lông để xông, để thờ, để chuộc tội...là hai chuyện hoàn toàn trái nguợc nhau ! Không lẽ Chúa bảo đừng giết, chỉ để Chúa giết. Đừng ăn, để Chúa ăn ??? Đúng là tiền hậu bất nhất, thị bất khả tín !

Một lần ở trong trại tù Bình điền 2 tại Huế, chúng tôi bị bắt đi rừng gánh gỗ. Nhờ thế, tôi đã chứng kiến tài năng Thiên chúa. Vừa thấy hai con vượn trên cành cây, thì họ bắt tôi ngồi xuống. Tôi bỡ ngỡ chưa biết chuyện gì, thì một phát đạn nhả ra. Hướng mắt theo mủi súng , tôi thấy, từ trên cành cây, một con vượn rơi xuống. Nhanh như chớp, con vuợn thứ hai nhảy theo, tay nó ôm choàng lấy vợ, nhảy qua một cành khác. Tôi kêu lên :đừng bắn nữa ! Đó chỉ là một phản xạ rất tự nhiên. Con khỉ đực này lại lao mình đi, bồng hai con thơ về bên mẹ. Trong cơn chết gần kề, vượn mẹ đưa hai tay quờ quạng, rồi ôm lấy hai con, ngã vú ra cho con bú. Chú vượn chồng thì đôi tay cứ móc vào vết thương như muốn chữa trị cho vợ mình. Tôi thấy rõ những giòng nuớc mắt nó lăn tràn xuống đất. Đôi mắt đầy hận thù nhìn về phía chúng tôi. Gã công an cười và nói nhỏ :"Té ra vật cũng có tình yêu".

Không biết Thượng đế vô tình hay cố ý đã tạo cho loài vượn một thân hình tương tự với loài nguời ! Những giọt nước mắt "vô tình" ấy đã làm tôi bị một trận chửi tơi bời ! Giờ đây, đọc vào "thánh kinh" (Do thái); tôi, lại một lần nữa tuởng nhớ đến những con vuợn năm xưa. Ôi Thuợng đế ! Không thể nào ngài lại ĐANG TÂM GIẾT CON CÁI MÌNH NHƯ LOÀI ÁC QUỶ !!!

Hỡi các nhà thần học, hỡi các tiến sỹ giảng đạo! Các ngài hãy cho chúng tôi biết, TÌNH YÊU THIÊN CHÚA Ở ĐÂU? "một trận hồng thủy tiêu diệt vạn loại, chỉ chừa tên đầy tớ trung thành Nô ê", "một đêm mà không có nhà nào không có nguời chết", "súc vật của họ(nguời Ê díp tô) chết hết, còn của Y sơ ra ên thì không", "các thầy tế lễ đe đầu, chủ tế đâm giết rồi vấy máu lên bàn thờ và chung quanh, lên áo quần"...không lẽ đó lại là TÌNH YÊU THƯỢNG ĐẾ ???

Có ai trong chúng ta muốn nhìn thấy bàn thờ Thượng đế chỉ toàn là máu tanh, là mùi hôi nồng nặc của phân, của da, của thịt, của lông khi bị đốt cháy ? Cảnh tuợng ấy, cho chúng ta biết ngay kẻ ngồi hưởng thụ là ai : SA TAN HAY THƯỢNG ĐẾ ?

Hỡi tiến sỹ Lê anh Huy ! Cội nguồn CHA THẬT đấy chăng ?

Hỡi Nguyen duc Chung ! tôn giáo lớn đó chăng ? Hoà hợp với Dân tộc Việt đó chăng ?

Đọc qua các đoạn kinh trên, theo ý riêng người viết thì, chính ông Môi se đã tạo ra một Thượng đế (thần Do thái), mà người hưởng thụ ngôi vị ấy là ông. Ông ta là một tay phù thủy nham hiểm độc ác như "kinh" đã dẫn. Những cuộc đấu đá bùa phép của ông với các thầy phù thủy của Vua Pha ra ôn được thắng lợi, đã dẫn ông đi vào bá đạo. Đọc lại những đoạn truớc để thấy rõ tại sao mà : Chúa chỉ xuất hiện trong bụi gai, trong lửa, trong đám mây đen...tại sao nhìn thấy Chúa thì phải chết...chúng ta thấy ngay thủ đoạn đê hèn để qua mặt thiên hạ.

Không lẽ tài năng của đức Chúa Trời chỉ là làm cây gậy biến thành con rắn, con rắn biến thành cái gậy ? Phù thủy Việt nam còn hơn xa : "Chân không đi trên lửa". Xiệc Việt nam còn tài ba hơn ổng :"Thổi một chồng giấy thành toàn là bạc". Bùa ngãi Việt nam nhất định thắng ông :"nhai ly chai như nhai rau muống". Lại còn một số dùng được cả "vạn pháp truyền âm nhập mật" để nói chuyện với nhau, như điện thoại bây giờ. Hiện nay ở một số nước còn xuất hiện những tay "nhân điện" để chữa bệnh. Tại Việt nam mới đây còn có cả "người phát quang".....Không lẽ họ là ĐẠI THƯỢNG ĐẾ ???

Ai đã từng ở Huế thì biết rõ một nhóm nhảy vọt, sau này gọi là Thiên tiên Thánh giáo. Trong những thập niên sáu mươi, bảy mươi, họ nổi tiếng như cồn về tài chữa bệnh. Nếu ai nghi ngờ thì xin liên lạc với bà cựu Trung tuớng Hoàng xuân Lãm; người đã giúp nhóm này trở thành "thiên tiên thánh giáo". Khi nhập đồng, thì nào là bà Chúa Liễu, ông Chín thượng ngàn, đặc biệt là Ông Hổ, uống một hơi mấy thùng nuớc....Không lẽ đó cũng là Thượng đế ?

Lại quá buồn cười khi đọc "ta là đức Chúa Trời kỵ tà" ! Quý vị có biết chữ tinh, tà, yêu là gì không ? Theo truyền thuyết nhân gian, có lẽ từ các thầy Phù thủy- xuất từ Lão giáo- thì, Tinh, Tà, Yêu là những oan hồn uổng tử, sống vất vưởng giữa trần gian. Cảnh giới của họ chỉ là "phần hồn", chúng ta không thể thấy được. Họ kêu la van khóc cầu sự giúp đỡ, Nhưng chẳng ai nghe, ai giúp; do đó nhiều lúc nỗi giận phá hoại con người. Tinh là những oan hồn còn trinh khiết, họ chỉ ưa sự sạch sẽ. Tà là những linh hồn sa đoạ dơ dáy. Vậy chúng ta hiểu gì khi một Thượng đế nói ta là kẻ KỴ TÀ; mà chính ngài lại sai vấy máu bò, chiên... lên bàn thờ và chung quanh bàn thờ...lên áo quần các thầy tế lễ....lấy đồ dơ dáy xông lên bàn thờ... ???

Theo kinh nghiệm đời thường, thì đó là một môn phái BÙA NGÃI RẤT ÁC ĐỘC; phải dùng máu để ẾM BÙA; kể cả máu nguời. Vậy thì đó có phải là Thượng đế không ? Thượng đế phải ở ngôi Chí tôn, vượt ra ngoài và trên tất cả, sao lại DÙNG MÁU để ếm bùa ? Thượng đế sinh ra tất cả, trong đó có TÀ TINH, thì sao ngài lại kỵ ??? Không lẽ ngài KỴ chính ngài ??? Một câu hỏi đơn sơ, xin các nhà Thần học, tiến sỹ, giảng sư trả lời cho ; MỘT THƯỢNG ĐẾ TOÀN NĂNG SAO LẠI SỢ TÀ ? MỘT THƯỢNG ĐẾ LÒNG LÀNH VÔ CÙNG SAO LẠI CHỈ DÙNG SỰ ĐE DỌA CHÉM GIẾT TRỪNG PHẠT , BẮT NỘP VÀNG BẠC BÁU VẬT ?

Xin mời học tiếp trong Ê díp tô:

· Ta sẽ sai một thiên sứ đi truớc ngươi và sẽ đuổi dân Ca na an, dân A mô rít, dân Hê tít, dân Phê ri sít, dân Hê vít, dân Giê bu sít, đặng đưa các ngươi vào xứ đượm sữa và mật; Nhưng ta không cùng lên với ngươi đâu, vì ngươi là dân cứng cổ, E TA DIỆT ngươi DỌC ĐUỜNG CHĂNG (33:2-3).

Lại một lần nữa xác nhận Thượng đế này là của riêng dân Y sơ ra ên đi giết các dân tộc khác để chiếm đất. Nhứt định không phải là Thượng đế của chung loài nguời. Nếu nói là CHA CHUNG, thì tự nhiên buộc Thượng đế vào tội ác thiên vị đứa con này mà giết các đứa con khác !

· Các con trưởng nam đều thuộc về ta; cùng các con đực đầu lòng của bầy súc vật ngươi ; hoặc bò hoặc chiên cũng vậy. Nhưng ngươi sẽ bắt một con chiên hay là con dê mà chuộc một con lừa đầu lòng. Nếu CHẲNG CHUỘC NÓ, ngươi HÃY BẺ CỔ NÓ. ngươi sẽ chuộc các con trưởng nam mình; và chớ đi tay không đến chầu trước mặt ta (34:19-21).

Xin thưa ngay; một Thượng đế không thể nào THAM LAM VÀ ĐỘC ÁC NHƯ THẾ ! Thượng đế là Thánh linh thì làm sao ăn, làm sao giữ tiền của ? Ông Môi se đã quá lừa đảo và tàn nhẫn ! Lời thật mất lòng !!!

· thường năm ba lần, trong vòng các ngươi , mỗi người nam sẽ ra mắt Giê hô va, là đức Chúa Trời của Y sơ ra ên. Vì ta sẽ đuổi các dân khỏi trước mặt ngươi , ta sẽ mở rộng bờ cõi ngươi , và trong khi ngươi lên ra mắt Giê hô va đức Chúa trời ngươi , mỗi năm ba lần thì chẳng phải ai tham muốn xứ ngươi hết. (34:22-24).

Câu này, một lần nữa xác nhận : Thượng đế trong kinh này chỉ là Thần Do thái, sao lại lợi dụng để gọi là Thượng đế của nhân loại ???. Thượng đế này “nhân từ” hơn CSVN một chút ! Khi bị tù về, thì cứ một tuần, rồi nửa tháng, rồi một tháng tôi lại phải trình diện. Nhưng có một điều chúng nhân từ hơn thuợng đế này là không bắt "chuộc" gì cả. Chỉ dọa cho vô tù lại, chứ không đòi BẺ CỔ !!!

· Môi se ở đó cùng đức Giê hô va trong bốn mươi ngày và bốn mươi đem, không ăn bánh cũng không uống nuớc. Đức Giê hô va chép trên hai bảng đá các lời giao ước, tức là MƯỜI ĐIỀU RĂN. Khi Môi se tay cầm hai bảng bằng chứng đi xuống núi Si nai, chẳng biết rằng mặt mình sáng rực, bởi vì mình hầu chuyện đức Giê hô va (34:28-29).

Tại sao hầu chuyện Giê hô va thì mặt sáng rực ? Hay ông đục đá quá lâu đến mệt lả ? Ai viết về chuyện này, ngoài ông ? Xin đón nhận những giải thích Thần học!

· Môi se nói cùng cả hội chúng Y sơ ra ên rằng: Đây là các lời của đức Giê hô va phán dặn: hãy lấy một lễ vật chi ở nhà các ngươi mà dâng cho đức Giê hô va.....Phàm những người nam cùng người nữ, tức mọi kẻ có lòng thành, đều đến đem những hoa tai, nhẫn, khâu, kiềng các thứ trang sức bằng vàng, và hết thảy đều dâng lễ vật bằng vàng cho đức Giê hô va...(35:22).

Câu này cho thấy sự trấn lột dân Do thái trong lúc hoạn nạn của Môi se thật dã man !

Xin lỗi các bậc Thánh để thưa rằng, đọc hết Sách Xuât Ê díp tô ký, tôi nổi giận hơn Thượng đế nữa. Ông Môi se đã dùng những âm muu đen tối để tạo ra "bức màn Thượng đế", và hành xử như một quái nhân, bạo chúa. Ông dùng hai chữ Thượng đế để thâu góp. bóc lột vàng bạc châu báu mà ông gọi là để làm đền tạm. Tất cả đều bằng vàng ngọc, lưu ly....rồi "buông màn" mà sinh hoạt!!! Bắt dân chúng thay nhau "trình diện" "Giê hô va" quanh năm suốt tháng. Ông sống sung suớng trên sự thống khổ của dân Do thái. Bàn ghế, chậu rửa,...tất cả đều bằng vàng. Màn bằng kim tuyến, ghế bằng cây si tim (có lẽ là gỗ quý nhất hồi đó), áo quần ông và anh ông, con cháu ông đều là CỦA THÁNH, KIỂU THÁNH, RA THÁNH. Ăn một ngày mấy con bò, con dê, con chiên. Ăn dư thì đốt bỏ, chứ chẳng cho dân. Ôi Giê hô va đức Chúa Trời Môi se ơi , sao ngài tàn bạo đến thế! Ai ăn cắp thì giết ngay tại chỗ mà không có tội gì. Ai không chịu đem của "chuộc tội" thì bẻ cổ. Lại có cả thùng "thù ân" nữa.

Xin người đọc hãy cố gắng học cho hết sách Xuất Ê díp tô ký rồi hãy "tìm về nguồn cội CHA THẬT của mình" như lời thầy Huy dạy. Trong những chương cuối cùng, tôi sẽ tìm hiểu tại sao những "nhân vật tuyên truyền" lại hăng say "làm việc" đến như thế. Đặc biệt là sách Rô ma của thánh Phao lồ.

Thưa chư liệt vị Thần học gia, tiến sỹ, trí thức đạo, thầy giảng....Tôi "phụng thừa giáo chỉ" của tiến sỹ Lê anh Huy để sưu tầm học đạo, hầu "chối bỏ nguồn gốc quỷ tính con Rồng cháu Tiên để trở lại với đức Chúa Trời là Cha thật của mình". Nhưng vốn từ tấm bé, vào lớp một, lớp hai đã thấy trên vách trường ghi câu cách ngôn :"HỎI CHO TẬN GỐC, HỌC CHO TẬN NƠI". Nên có điều chi không rõ, tôi đành phải trình bày rõ ràng theo thiển kiến để cầu sự chỉ dạy mà tiến bộ. Tôi nghỉ rằng, TIN MÀ KHÔNG HIỂU LÀ BÁNG BỔ THIÊN CHÚA, chứ không có ý gì khác. Tự hiểu rằng, mình là kẻ HẠ NHÂN, NON NỚT, KHỜ KHẠO..., Nhưng chưa đến nỗi "trần truồng và đần độn" cho nên "thấy sao nói vậy người ơi ". Xin các ngài xót thương chỉ giáo .

***050529***

 

CHƯƠNG 5:

HỔNG BÒ PHẢI RÁN DÂNG CU

Kính lạy đức Chúa Trời THẬT SỰ, THÔNG SÁNG

Lê anh Huy viết :"Dưới ánh sáng soi dẫn của Thánh kinh, chúng ta sẽ thấy rằng con rồng trong văn hóa Á đông chính là con rồng, tức là Satan được mô tả trong Thánh kinh". Trước đó, nó có mở một dấu ngoặc và ghi:" Satan là một thiên sứ oai quyền của Đức Chúa Trời..".Đây là một lối nhục mạ “Thiên chúa thật sự” !

Đã là Chúa của muôn loài và vạn vật, làm nên tất cả; mà còn ngu khờ để dùng một kẻ phản bội mà không biết ! Không biết người, không biết ta, tức là vô trí. Nhưng kẻ VÔ TRÍ, thì làm sao gọi là đức Chúa Trời ??? Satan không những là một thiên sứ, mà còn là một "thiên sứ đầy oai quyền" Trách chi hai ông

Tổng thống Diệm- Thiệu miền Nam nuôi những tên cố vấn CS trong dinh Độc lập ! Đúng là đui mù từ căn bản. Ngang đây, Huy đã buộc tất cả nền văn hoá Á đông vào, để miệt thị. Hắn không còn giới hạn trong phạm vi Việt nam nữa. Nhưng có điều Huy quên đi rằng :Thánh kinh là gì, và Thánh kinh với ai ? Chúng ta học mới biết.

Tôi không cần phải tranh cải dài dòng với Huy. Tôi cần vạch rõ ranh giới giữa Thuợng đế và Satan bằng "kinh thánh Do thái". Xin hãy cùng tôi HỌC tiếp sách Lê vi ký:

· Đức Giê hô va từ trong hội mạc gọi Môi se mà phán rằng: Hãy nói cùng dân Y sơ ra ên rằng: Khi người nào trong vòng các ngươi dâng của lễ cho đức Giê hô va, thì phải dâng súc vật, bằng BÒ, bằng CHIÊN. Nếu của lễ là của lễ thiêu bằng BÒ, thì phải dùng con BÒ ĐỰC không tì vít, dâng lên tại hội mạc, trước mặt đức Giê hô va, để được ngài đẹp lòng nhậm lấy. (1:1-3).

Hoàn toàn không hiểu sao Thiên chúa lại cứ đòi BÒ ĐỰC, CHIÊN ĐỰC... ? Đã Chúa, tức Thánh linh thì ăn sao được mà đòi ? Chỉ có kẻ bằng xương bằng thịt, mới lợi dụng Thiên chúa để đòi ăn. Chúa sinh ra tất cả. Tất cả đều con cái Chúa; không lẽ Ngài lại ăn thịt con mình ???

· Người sẽ NHẬN tay mình trên đầu con sinh, nó sẽ được nhậm thế cho hầu CHUỘC TỘI cho người (1:4).

Thì té ra, đem con BÒ đến cho Chúa thì sẽ chuộc được tội. Tội đó là tội HỐI LỘ chăng ??? Hèn chi người ta làm tội mà không cần phải sợ; vì có BÒ thì "tội tiêu diệt".

· Đoạn ngươi GIẾT BÒ TO trước mặt Giê hô va, rồi các con trai A rôn, tức những thầy tế lễ, sẽ dâng HUYẾT lên và rưới quanh trên bàn thờ và nơi cửa hội mạc....Người sẽ lấy nuớc rửa bộ lòng và giò, rồi thầy tế lễ đem mọi phần xông lên bàn thờ...có mùi thơm cho đức Giê hô va (1:5-9).

· Nếu lễ vật người là của lễ thiêu bằng súc vật nhỏ, hoặc CHIÊN hay DÊ thì phải dâng một con ĐỰC không tì vít, GIẾT NÓ nơi hướng Bắc của bàn thờ, trước mặt đức Giê hô va; rồi các con trai A rôn, tức những thầy tế lễ sẽ rưới HUYẾT chung quanh bàn thờ (1: 10-12)

· Thầy tế lễ sẽ đem nó đến bàn thờ và VẶN RỨT ĐẦU RA, rồi xông lên bàn thờ, vắt HUYẾT CHẢY nơi cạnh bàn thờ. Nguời sẽ gỡ lấy cái diều và nhổ lông liệng gần bàn thờ....đoạn XÉ NÓ ra nơi hai cánh, Nhưng không cho rời; rồi thầy tế lễ đem xông trên bàn thờ (1:15-17)

· Phàm khi ai dâng của lễ thù ân bằng BÒ, hoặc ĐỰC hoặc CÁI, thì phải dâng lên truớc mặt đức Giê hô va, không tì vít. Người sẽ nhận tay trên đầu con sinh của mình rồi GIẾT NÓ....thầy tế lễ sẽ RẢY HUYẾT chung quanh trên bàn thờ...dâng cho đức Giê hô va mỡ chài, mỡ bộ lòng, hai trái cật, mỡ trên hai trái cật nơi cạnh hông, và tấm da mỏng bọc gan, gỡ gần nơi hai trái cật.....có mùi thơm cho đức Giê hô va (3:1-5).

Chúng ta nghe như một anh Tàu làm bếp bày vẽ món ăn.

· Ví của lễ bằng CHIÊN con thì phải dâng nó lên truớc mặt đức Giê hô va, nhận tay mình trên đầu con vật, rồi GIẾT NÓ trước cửa hội mạc, các con trai A rôn sẽ RẢY HUYẾT chung quanh trên bàn thờ...mỡ và cái đuôi nguyên, chặt gần cuối xương sống, mỡ chài và mỡ bộ lòng, hai trái cật, mỡ trên hai trái cật nơi cạnh hông, và tấm da mỏng bọc gan (3:7-10)

· Nếu của lễ người bằng con DÊ cái, thì phải dâng lên truớc mặt đức Giê hô va, nhận tay mình trên đầu con vật, rồi GIẾT NÓ truớc hội mạc, các con trai A rôn sẽ RẢY HUYẾT chung quanh trên bàn thờ...mỡ chài mỡ bộ lòng...Hết thảy MỠ ĐỀU THUỘC ĐỨC GIÊ HÔ VA. Ấy là luật lệ ĐỜI ĐỜI cho dòng dõi các ngươi (3:12-17)

· Đức Giê hô va lại phán cùng Môi se rằng: Hãy nói cùng dân Y sơ ra ên rằng: Khi nào ai lầm lỗi mà phạm một trong các điều răn...thì vì tội mình đã phạm, người phải dâng cho đức Giê hô va một CON BÒ TO không tì vít chi, đặng làm của lễ CHUỘC TỘI. Người sẽ dẫn BÒ TO đó đến cửa hội mạc, trước mặt đức Giê hô va, nhận tay mình trên đầu nó, rồi GIẾT NÓ trước mặt đức Giê hô va. Thầy tế lễ chịu xức dầu rồi sẽ lấy HUYẾT BÒ TO đem vào hội mạc, nhúng ngón tay mình trong HUYẾT, RẢY BẢY LẦN TRUỚC MẶT ĐỨC GIÊ HÔ VA, đối ngang bức màn nơi đền thánh. Đoạn thầy tế lễ BÔI HUYẾT TRÊN CÁC SỪNG BÀN THỜ......đổ hết thảy huyết nơi chân bàn thờ....mỡ chài, mỡ bộ lòng, hai trái cật....sẽ xông các món đó trên bàn thờ (4:1-10).

· Các hội trưởng phải nhận tay mình trên đầu BÒ TO, rồi GIẾT NÓ trước mặt đức Giê hô va.....nhúng ngón tay trong HUYẾT, rảy bảy lần trước mặt Giê hô va...và tội hội chúng sẽ được tha.(4:15-20)

· Thầy tế lễ sẽ nhúng ngón tay mình trong HUYẾT của con sinh vật tế chuộc tội, bôi trên các sừng bàn thờ về của lễ thiêu và đổ HUYẾT dưới chân bàn thờ....và tội người đuợc tha (4:25-26).

· Nhận tay mình trên đầu con sinh vật tế chuộc tội, rồi GIẾT NÓ trong nơi GIẾT con vật dùng làm của lễ thiêu. Thầy tế lễ sẽ nhúng ngón tay mình trong HUYẾT, bôi trên các sừng bàn thờ về của lễ thiêu, và đổ hết HUYẾT duới chân bàn thờ; rồi gỡ hết mỡ như cách gỡ mỡ về của lễ thù ân, đem xông trên bàn thờ, làm của lễ có mùi thơm dâng cho đức Giê hô va. Ấy vậy, thầy tế lễ sẽ chuộc tội cho người đó, thì tội người sẽ được tha (4:29-31)

· Nhận tay mình trên đầu con sinh vật tế chuộc tội, rồi GIẾT NÓ tại nơi GIẾT con sinh dùng làm của lễ thiêu. Đoạn thầy tế lễ nhúng ngón tay mình trong HUYẾT, bôi trên các sừng bàn thờ về của lễ thiêu, và đổ hết HUYẾT duới chân bàn thờ, gỡ hết mỡ như cách gỡ....thì tội người sẽ được tha(4:33-35)

· Nếu không phương thế lo cho có một CHIÊN cái hay là một DÊ CÁI được, thì phải vì tội mình đã phạm, đem đến cho đức Giê hô va MỘT CẶP CU, hay là cặp bồ câu con...thầy tế lễ sẽ dâng trước con vật dùng làm của lễ chuộc tội, VẶN RỨT ĐẦU gần nơi gáy cổ không gãy lìa ra; đoạn RẢY HUYẾT con sinh vật tế chuộc tội trên một phía của bàn thờ; HUYẾT còn lại thì vắt dưới chân bàn thờ; ấy là một của lễ chuộc tội (5:7-9)

· Nếu không phương thế lo cho có một CẶP CU hay là cặp bồ câu con đuợc, thì nguời vì tội mình đã phạm, phải đem một phần mười ê pha bột lọc, làm của lễ chuộc tội (5:11)

Tôi cảm thấy quá rùng mình khi đọc sách này. Chỉ thấy Giê hô va (thần Do thái) thích sự GIỀT CHÓC và tắm MÁU khắp nơi. Vậy xin bỏ qua phần này. Quý vị nào muốn nghiên cứu tường tận, xin mua hay mượn một cuốn THÁNH KINH (Do thái) để đọc cho rõ Thượng đế trong kinh này là ai ??? Than ôi ! Những SỨ ĐIỆP HOÀ BÌNH mà người ta thường mời gọi lại chỉ là GIẾT VÀ MÁU !!!

Thượng đế CHIẾU CỐ đến kẻ nghèo, thương xót kẻ nghèo đến nỗi "không thể mua DÊ, mua CHIÊN, thôi thì cũng phải "vì tội" mà BẮT CU, bắt bồ câu; thậm chí còn đòi luôn mớ BỘT LỌC, tới nộp để CHUỘC TỘI cùng Thượng đế. Ôi ! lòng NHÂN TỪ VỸ ĐẠI quá ! Nếu không cu, không bồ câu, bột lọc, thì chỉ nước ĐỜI ĐỜI NƠI HỎA NGỤC. Còn tâm trí đâu mà nghe tiếng TIN LÀNH ??? Tôi chỉ nói lên một cảm nghi. Tôi không hề phản đối, chống đối ai. Ai tin cứ mặc. Tạm đủ để nhận diện một cao cả; chúng ta qua phần khác. Tuy nhiên cũng cần lưu ý đến chữ NHẬN LÊN ĐẦU CON SINH, và những cái nhận (bí tích) mà nguời ta đang làm hiện nay khi có nguời mang con đến để rửa tội ! HỌC- HỌC- HỌC. Xin mời:

· Hai con trai A rôn, Na đáp và A bi Hu, mỗi người đều cầm lư hương mình, để lửa vào và dâng lên một thứ lửa lạ truớc mặt đức Giê hô va; ấy là điều ngài không phán dặn họ. Một ngọn lửa từ trước mặt đức Giê hô va lòe ra, nuốt tiêu họ và họ chết trước mặt đức Giê hô va. Môi se bèn nói cùng A rôn rằng: Ấy là điều đức Giê hô va tỏ ra khi ngài phán rằng: Ta sẽ nhờ những kẻ lại gần ta mà được tôn thánh và đuợc vinh hiển trước mặt cả dân sự. A rôn nín lặng. Môi se gọi Mi sa ên và Ê sa phan, hai con trai của U xi ên, chú của A rôn mà dạy rằng: Hãy lại gần khiêng thây hai anh em các ngươi khỏi nơi thánh, đem ra ngoài trại quân (10:1-4).

Cuộc "thanh trừng nội bộ trong vòng anh em" đã bắt đầu. THƯỢNG ĐẾ NHÂN TỪ đấy, ngài GIẾT CHÁU CỦA MÌNH, NGƯỜI PHỤC VỤ lâu nay cho mưu đồ BÙA NGÃI !!! Vì không dạy làm mà làm, cho nên ngài "TỎ RA" để được VINH HIỂN trước mặt thiên hạ. Ôi ! MỘT VINH HIỂN LẠ LÙNG !!! Đọc câu "A rôn nín lặng", chúng ta đã thấy đuợc một niềm đau vô tận khi Chúa Trời của ông, hay nói đúng hơn, người em ruột mình, đã giết hai đứa con yêu dấu. Thượng đế, sao ngài “LÒNG LÀNH" đến thế ?

Môi se biết đuợc những gì xảy ra trong lòng người anh là A rôn nên phán :

· Các người chớ để đầu trần và chớ xé áo mình, e khi phải chết và đức Giê hô va nổi giận cùng cả hội chúng chăng...Đừng ra khỏi cửa hội mạc, e các ngươi phải chết chăng; Nhưng anh em các ngươi , là cả nhà Y sơ ra ên, phải nên khóc vì cớ lửa thiêu hóa mà đức Giê hô va nổi phừng lên (10:6-7).

Có nỗi đau nào hơn, khi con chết mà chẳng cho để tang (đầu trần-xé áo).Muốn trốn khỏi bàn tay ác quỷ (thần Do thái) lại bị đe dọa "GIẾT" không những cá nhân A rôn, anh ruột nó; mà còn dọa GIẾT cả hội chúng. Có thứ Thượng đế nào kỳ cục như thế ? Ôi, nhân quyền ! Ôi tự do ! Ôi nhân bản ! Ôi thượng đế. Hành động ấy là SATAN HAY THƯỢNG ĐẾ ??? KINH THÁNH HAY KINH SATAN ??? Xin độc giả tự xét.

· Hãy nói cùng dân Y sơ ra ên rằng: Khi nào một nguời đờn bà thọ thai, và sanh một con trai, thì phải bị ô uế trong bảy ngày, như trong kỳ KINH NGUYỆT.....Còn nếu người sanh con gái sẽ bị ô uế trong hai tuần, như trong kỳ KINH NGUYỆT..(12:1-5).

À ha ! Thượng đế Do thái rất thực dụng, Người không những lo chuyện làm trời, làm đất; mà còn biết tính luôn cả vấn đề Kinh Nguyệt của đàn bà ! Ôi, tình thương yêu như thế còn có chi hơn! Điều chúng ta không hiểu, là tại sao ngài tính toán KINH NGUYỆT ĐAN BÀ để làm gì ? Tại sao sanh con trai thì ô uế 7 ngày, mà sanh con gái thì ô uế 14 ngày ? Trai hay gái thì cũng "lòn ra" có một lần thôi ! Nhưng lý của Thượng đế mà, ai dám cải. Cho nên, người nữ đi tu chỉ ĐẠT TỚI CHỊ, còn Nam giới sẽ TRỞ THÀNH CHA thiên hạ! Thượng đế Do thái CÔNG BÌNH và THỰC DỤNG quá !!!

· Khi kỳ làm mình cho thanh sạch về đứa trai hay gái đã trọn rồi, người đờn bà phải dâng cho thầy tế lễ tại hội mạc một chiên con một tuổi, đặng làm của lễ thiêu, và một bồ câu con, hoặc một CU CON đặng làm của lễ chuộc tội....Còn nếu nguời không thể lo cho có một chiên con, thì phải bắt hai CHIM CU....và ngươi sẽ được sạch (12:6-8).

Đến nay, tôi mới biết cái luật này của Thượng đế Do thái :THUẾ ĐẺ. Chao ôi, không CHIÊN, BÒ, thì PHẢI CU, thì mới mới đuợc THẦY TẾ LỄ LÀM SẠCH CHO ĐÀN BÀ ĐẺ. Thật vô cùng khủng khiếp ! Chỗ này cũng cho chúng ta thấy tại sao, các thầy TẾ...làm việc hăng say, như thầy Huy chẳng hạn !!! Không biết cái 'MẶT PHẲNG TÂM LINH", nó nằm chỗ nào trong chuyện này, thầy Huy nhỉ ? Không biết nó "cao siêu diệu vợi" ngang chỗ nào trong hai đoạn trích trên đây, hỡi ông thần nguyenducchung ??? Không biết khi sạch rồi, thì Thầy Tế Lễ sẽ làm gì; mà Chúa dặn dò kỹ thế ???

· Vậy con DÊ ĐỰC đó sẽ gánh chịu trên mình CÁC TỘI ÁC của dân Y sơ ra ên ra nơi hoang địa (16:22).

Niềm tin này thật sự là TÂM LINH MẶT PHẲNG. Cứ TẠO TỘI, rồi thì cúng Thượng đế Dê đực, thì DÊ gánh tội thế cho. Vậy chỉ cần DÊ, thì tha hồ tạo ác !!! Muốn có DÊ thì phải dùng ngược Thượng đế để bóc lột, đe doạ, chém giết...Ôi "cái mặt phẳng tâm linh gánh tội ác ra nơi hoang địa", nghe sao nó phủ phàng và man rợ đến thế.

· Chớ một ai trong vòng các ngươi đến gần cùng nguời nữ trong vòng bà con mình đặng CẤU HIỆP: Ta là đức Giê hô va. (18:6)

(None of you shall approach any that is near of skin to him to uncover their nakedness: I am the Lord).

Tôi không hiểu hết ý câu trên. Xin các vị thông thạo Anh ngữ và kinh thánh giải cho. Vậy thì, cả lũ tổ tông Do thái "đã làm" với Mẹ, Chị, Con, Cha..thì sao ?

· Chớ cấu hiệp cùng Mẹ mình; bằng cấu hiệp, tất làm nhục cho cha mẹ. Chớ cấu hiệp cùng kế mẫu; bằng cấu hiệp, ấy làm nhục cho cha mình. Chớ cấu hiệp cùng anh chị em mình, hoặc một cha khác mẹ, hoặc một mẹ khác cha, hoặc sanh tại trong nhà, hoặc sanh ở ngoài. Chớ cấu hiệp cùng cháu gái, hoặc cháu gái nội, hoặc cháu gái ngoại; bằng cấu hiệp, ấy là gây nhục cho mình 18:7-10) .

(The nakedness of thy father, or the nakedness of thy mother, shalt thou not uncover her nakedness; she is thy mother, thou shalt not uncover her nakedness. the nakedness of thy father's wife shalt thou not uncover her nakedness. The nakednes of thy sister the daughter of thy father, or daughter of thy mother, whether she is born at home, ọ born aboard, even their nakedness thou shalt not uncover. The nakedness of thy son's daughter, or of thy daughter's daughter, even their nakedness thou shalt not uncover; foe theirs is thine own nakedness).

Đoạn văn trên đây, khi chuyển qua tiếng Việt, hình như thiếu một đoạn :"Đừng làm tình với cha". Xin các bậc cao minh dịch lại cho Dân tôi thông hiểu. Tôi không có ý kiến gì trong đoạn này; vì tôi sợ tội lỗi. Có điều chúng ta nên biết tại sao Môi se (chứ không phải Thượng đế nào cả), đã tạo ra những khoảng trống về Cain "lấy vợ", hai con gái Lot lấy cha....Thánh linh (holly ghost) làm bầu...Thôi xin ngừng ở đó; tùy ai muốn thì nghe.

· Trong lúc người nữ CÓ KINH NGUYỆT chớ đến gần mà cấu hiệp. (18:19).

(Also thou shalt not approach unto a woman to uncover her nakedness, as long as she is put apart for her uncleanness).

Thượng đế Do thái thật nhân từ và thông sáng. Ngài biết rất rõ về đàn bà, nhất là vào giai đoạn có Kinh nguyệt, thì dạy "chẳng nên mần". Ngài có quá nhiều kinh nghiệm !!!

· Chớ nằm cùng một người nam như nguời ta nằm cùng một nguời nữ; ấy là một sự quái gớm. Chớ nằm cùng một con thú nào mà gây cho mình bị ô uế với nó; một người đàn bà chớ nằm cùng thú vật nào; ấy là một sự quái gớm.(18:22-23).

(Thou shalt not lie with a mankind, as with a womankind; it is abomination. Neither shalt thou lie with any beast to defile thyself there with; neither shall any woman stand before a beast of lie down thereto; it is confusion).

Nhờ thượng đế Do thái, tới nay tôi mới hiểu, thì ra từ xa xưa con nguời (Do thái) đã làm những chuyện mà ở Việt nam chưa hề. Và cũng hiểu tại sao người ta chống chuyện Gay kết hợp. Chuyện này chỉ và chỉ xảy ra khi con nguời bị bắt buộc NÍN để phục vụ !!!

· Nếu người nào nằm cùng vợ cha mình, ấy là gây nhục cho cha mình, thì hai người đều hẳn phải bị xử tử (20:11).

Cũng thiệt là hay ! Nhưng sao truớc đó, Tổ tông Do thái LOẠN LUÂN lại không thấy Chúa trời trừng phạt ? Hay LOẠN LUÂN là một đặc quyền cho hàng Thầy Tiên tri và tế lễ ???

· Người phải cưới gái đồng trinh làm vợ (thầy tế lễ). người chẳng nên cưới đàn bà goá, bị để, dâm ô hay là kỵ nữ, Nhưng phải cưới một người đồng trinh trong dân sự mình. (21:13-14).

( And he shall take a wife in her virginity. A widow, or a divorced woman, or profane, or an harlot; these shall he not take; but he shall take a virgin of his own people to wife).

Không biết Nguyễn gia Kiểng có học đoạn này không; mà ông ta chê Khổng học rằng "chữ trinh làm khổ" ? Thì ra, thầy tế lễ cũng suớng nhỉ ? Té ra, ngày xưa cũng đã có Harlot rồi nhỉ ? Cái văn hoá thời mới

có Thượng đế đã là NHƯ vậy, NHƯ vậy !!! Ngài nói, Nhưng quên trừ Tiên tri Ê li, sau này Chúa Con mới nhắc lại

· Phàm vật cấm, tức là hết thảy vật chi mà một nguời hằng dâng cho đức Giê hô va do những của mình có, hoặc nguời, hoặc loài vật, hoặc ruộng tổ nghiệp, thì chẳng được phép bán, CŨNG KHÔNG ĐUỢC PHÉP CHUỘC LẠI, hễ vật gì cấm, thì biệt ra chí thánh cho đức Giê hô va. Hễ ai bị phú cho đức Giê hô va, thì không đuợc phép chuộc lại, HỌ HẲN PHẢI BỊ GIẾT (27:28-29)

Người Việt ngày xưa có một câu thật thê thảm :"đưa con vào nội". Ai bị Vua chọn vào cung, xem như vinh biệt cuộc đời ! Tôi cứ nghỉ, bọn Vua chúa sao tàn nhẫn đến thế ? Bây giờ mới hiểu, thì ra họ đa HIỆP THÔNG VỚI THƯỢNG ĐẾ (Do thái) từ bao giờ ! Câu "tuy hai mà một", thật đúng đắn !!! Có của "PHÚ" cho Chúa, cũng khó hơn PHÚ cho Vua xưa. Cung nữ còn hy vọng chuộc lại, mà không bị tổn hại, chứ đòi chuộc cái thứ "PHÚ" CHO CHÚA thì PHẢI BỊ GIẾT. Như vậy, Thượng đế đồng nghĩa với GIAN ÁC, BẠO CHÚA ??? Qua những câu kinh vừa trích dẫn, chúng ta thấy đuợc MẶT THẬT THIÊN CHÚA TRONG KINH THÁNH (Do thái) :

-Giết, giết, giết...

-Máu, máu, máu...rảy lên bàn thờ, rảy duới chân bàn thờ, rảy truớc mặt Chúa bảy lần

-Thanh trừng nội bộ, thân thuộc không gớm tay (hai con của A rôn)

-Đe dọa, khủng bố anh em

-Dành cuớp đất đai của các dân tộc khác (do Thuợng đến dẫn đi và chiến đấu với)

-Tiêu diệt các dân tộc khác giống

-Cuớp của, cuớp vật, bỏ thuốc độc

-Loạn luân vô đạo

-Chuộc tội bằng DÊ ĐỰC, DÊ CÁI, CHIÊN, BÒ, CU BỒ CÂU, BỘT LỌC...

-Chúa tính tiền lời cắt cổ còn hơn lũ cường hào ác bá

· "PHÀM THUẾ MỘT PHẦN MUỜI THỔ SẢN, bất kỳ vật gieo hay là hoa quả của cây ĐỀU THUỘC VỀ ĐỨC GIÊ HÔ VA, ấy là một vật thánh biệt riêng ra cho đức Giê hô va. Nếu ai muốn chuộc lại vật chi về một phần mười của mình, THÌ PHẢI PHỤ THÊM MỘT PHẦN NĂM. Còn về một phần mười của bầy BÒ hay là CHIÊN, tức là MỌI VẬT chỉ đi ngang dưới gậy, con thứ mười sẽ là thánh, biệt riêng ra thánh cho đức Giê hô va. Họ không nên phân biệt con tốt hay là con xấu và cũng không nên đổi. Nếu đổi thì con bị đổi, và con đổi cả hai đều biệt riêng ra thánh, không phép chuộc nó lại. (27:30-34).

(And all the thithe of the land, whether of the seed of the land, or of the fruit of the tree, is the Lord's; it is holy unto unto the Lord. And if a man will at all redeem ought of his tithes, he shall add thereto the fifth part thereof. And concrening the tithe of the herd, or of the flock, even of whatsoever passeth under the rod, the tenth shall be holy unto the Lord).

Thượng đế Do thái quả thật anh minh "không tiền khoáng hậu". Ôi ! cái chữ "biệt riêng ra thánh", nghe sao mà rùng rợn quá ! Ôi cây gậy Thượng đế, sao đếm hay đến thế. "Con thứ mười sẽ là thánh". Té ra thánh cũng chỉ là súc vật thôi sao !!! It is Holy unto the Lord hay là một bọn cuớp ngày. Thuế Thượng đế cay nghiệt chưa từng có: Đã một phần mười, lại thêm một phần năm, thì dân còn quần lót đâu để mặc "che cái trời cho" ??? Xin các nhà thần học VN dịch lại câu trên sang tiếng Việt cho dân tôi nhờ.

Xin đừng "cao thanh" bảo rằng tôi chống tôn giáo. Không, xin xác nhận là không dám và cũng không cần làm như vậy. Tôi cho rằng, những điều ghi lại trên đây không thuộc về tôn giáo. Sự đánh thuế ác độc, "cướp con thứ mười" của người nông dân nô lệ không phải là tôn giáo gì cả, mà là của NGỤY QUYỀN GIAN ÁC, dứt khoát phải bị lên án; nếu không, chúng ta chẳng phải là con người.

Không là Thuợng đế nào cả; mà là một Thần độc Do thái do bàn tay Phù thủy Môi se (Moses) dựng lên để bóc lột dân Do thái vừa mới thoát vòng nô lệ. Môi se có thực tâm cứu dân Do thái hay không ? Đến đây chúng ta đa có câu trả lời đích xác. Thượng đế trong đây không phải là Thượng đế mà mọi người nghi đến. Tôi nguyền rủa tên Phù thủy gian ác, không liên quan gì đến Thượng đế của dân tôi, và ngay cả Thượng đế thật sự của người dân Do thái. Nếu những hứa hẹn dẫn đến noi 'MẬT VÀ SỮA" là của một

Thượng đế thật sự, thì tại sao mấy ngàn năm nay dân Do thái không đất cắm dùi ? Các nhà thần học, thượng đế học nào có thể giải thích rõ ràng chuyện này ? Xin hãy vì Dân Việt mà lên tiếng.

Phải xác định lại, thế nào là một tôn giáo ? Thế nào là một tu sỹ ? Chúng ta không thể nào cúi đầu nhận chịu mãi mãi trước họng súng của BẠO QUYỀN, núp sau BỨC MÀN TÔN GIÁO : "Trong Phúc âm có con người, nên Ngài có quyền làm chính trị" (NHT). Nhưng người ta quên đi rằng, như thế thì hoá ra, con người chỉ cần chính trị, chứ đâu cần Tôn giáo ? Và như thế, Tôn giáo chỉ là MỘT ĐẢNG CHÍNH TRỊ, MỘT TẬP ĐOÀN MƯU CẦU THỐNG TRỊ TOÀN CẦU, qua bức màn tôn giáo.

Tội lỗi !!! Tội lỗi !!!

Chúng ta cần học tập thêm nhiều nữa để đáp lời kêu gọi "chối bỏ nguồn quỷ tính" của Lê anh Huy !

***050530***

 

CHƯƠNG 6:

QUỶ THẦN ĐÔI NẺO MỘT ĐUỜNG

 

Kính lạy đức Giê hô va- God-. Thiên chúa- Thuợng đế- Ông Trời của dân tộc Việt: Một đấng Nhơn từ- Tâm bình đẳng- Hoà hiệp- Yêu thương- Hoà bình thật sự.

Thưa Cha, một người Do thái đã tạo ra một THẦN CHIẾN TRANH DO THÁI, và những kẻ lợi dụng kế tiếp đã tiếm vị của Cha. Con sẽ bằng vào cuốn sách mà người ta gọi là Kinh để kể cho Cha nghe một thiên oan nghiệt, đẫm máu trong dân tộc Do thái. Vì tin tuởng vào ông thầy bùa, đồng cốt, dân tộc Do thái đã xâm lăng khắp nơi, cướp của giết nguời một cách khủng khiếp, và đã phải chịu luật NHÂN QUẢ TỰ NHIÊN. Bây giờ xin Cha và dân Việt con hãy cùng nghe sách DÂN SỐ KÝ:

Con sẽ không nhắc đến CHƯƠNG 1 và 2 vì nội dung chỉ là mở màn cuộc điều binh bố trận của ông Môi se:

· "ngày mồng một tháng hai, năm thứ hai, sau khi dân Y sơ ra ên ra khỏi xứ Ê díp tô. Đức Giê hô va phán cùng Môi se ở trong hội mạc, tại đồng vắng Si-nai, mà rằng: Hãy dựng sổ cả hội dân Y sơ ra ên, theo họ hàng và tông tộc của họ, cứ đếm từng tên của hết thảy nam đinh, từ hai mươi tuổi sắp lên, tức là mọi người trong Y sơ ra ên đi ra trận được. ngươi và A rôn sẽ kê sổ chúng nó, tùy theo đội ngủ của ho......"

Môi se tự nhân danh Thượng đế để bắt đầu những cuộc xâm lăng vỹ đại : "kiểm tra hộ khẩu và đưa đi nghĩa vụ quân sự quốc tế tại "Cam pu chia" !

· Vậy ngươi sẽ lập A rôn và các con trai nguời, để làm chức tế lễ; NGƯỜI NGOẠI ĐẾN GẦN SẼ BỊ XỬ TỬ (3:10)

· Đức Giê hô va lại phán cùng Môi se tại trong đồng vắng Si nai mà rằng: Hãy kê sổ con cháu Lê vi tùy theo tông tộc và họ hàng chúng nó, kê hết thảy nam đinh từ MỘT THÁNG SẮP LÊN (3:14-15)

· Còn về sự chuộc lại con truởng nam của dân Y sơ ra ên, kê sổ hơn số người Lê vi hai trăm bảy mươi ba, thì ngươi phải thâu mỗi người năm siếc lo, tùy theo siếc lo nơi thánh. (3:46-47).

Chao ôi ! Chúa tự hô lên :con trai đầu lòng thuộc về ta, rồi lại "thâu thuế mạng" ! Ai có thể tuởng tượng đó là "hành vi thượng đế ?". Chính là CON THỊT PHÙ THỦY MÔI SE !

· Đoạn đức Giê hô va phán cùng Môi se rằng: Hãy biểu dân Y sơ ra ên đuổi ra ngoài trại quân hết thảy người phung, người có bịnh bạch trược, và người vì cớ đụng đến một xác chết nào đã bị ô uế. Bất luận

nam hay nữ , các ngươi phải đuổi họ ra ngoài trại quân, hầu cho họ không làm cho trại quân ô uế, là nơi ta ngự ở trong. Dân Y sơ ra ên bèn làm như vậy, đuổi họ ra khỏi trại quân, y như đức Giê hô va đã truyền lịnh cho Môi se vậy (5:1-4).

Môi se tự nói Giê hô va bảo thế này thế nọ, kiểm kê hộ khẩu và đang tâm đuổi những người bịnh không thể đi đánh giặc cho chúng ra khỏi trại. Họ làm sao sống được ? Chết lại không được chôn vì ai đụng đến người chết là bị ô uế !!!Than ôi, nơi gọi là "thánh" chỉ toàn là máu, máu, máu....Thượng đế ơi ! Nhân từ quá !!!

· Trọn trong lúc người biệt mình ra cho đức Giê hô va, chớ đến gần người chết. Người chớ vì cha hoặc vì mẹ, vì anh hoặc vì chị đã chết, mà làm cho mình bị ô uế, vì dấu chỉ sự biệt riêng ra cho đức Chúa Trời vẫn ở trên đầu ngươi (5:6-7).

Đến đây tôi mới hiểu tại sao chúa Giê su không cho người ta chôn cha trước khi theo ngài ! Cái "truyền thống không đuợc chôn cha" này, nghe sao mà nhức nhối quá ! Không biết ông Thần Chê ru bin Nguyen duc Chung có thấy "khác" với phong tục Việt nam hay không ?

· Nầy là luật lệ về người Xa ni rê:.....người phải dâng của lễ mình cho đức Giê hô va, tức là một CON CHIÊN GIÁP NĂM KHÔNG TỲ VÍT, làm của lễ thiêu, MỘT CON CHIÊN CÁI GIÁP NĂM KHÔNG TỲ VÍT, làm của lễ chuộc tội, và MỘT CON CHIÊN ĐỰC KHÔNG TỲ VÍT, làm của lễ thù ân, một giỏ bánh...(6:13-15).

Các ngài Thần học giải thích thế nào về việc Chúa trời đòi ăn DÊ, CHIÊN, BÒ ĐỰC, CÁI, BÁNH....nào nướng, nào luộc, nào bóp cổ, nào vấy máu trên và quanh bàn thờ...???

· Vậy các quan trưởng dẫn lễ vật của mình đến trước mặt đức Giê hô va: Sáu xe cộ hình như cái kiệu, mười hai con bò đực. (6:3)

· Đức Gê hô va phán cùng Môi se rằng: Các quan trưởng PHẢI đem lễ vật mình về cuộc khánh thành bàn thờ, người này thì ngày nay, ngươi kia thì ngày kia. Người dâng lễ vật mình ngày đầu là Na ha sôn, con trai của A mi na đáp, thuộc chi phái Giu đa. Lễ vật của người là một cái đỉa bạc nặng một trăm ba mươi siếc lo, một cái chậu bạc...một cái chén vàng nặng mười siếc lo...một con bò đực to, một con chiên đực...một con DÊ đực...hai con bò đực...năm con DÊ đực....(7:12-17)

Trong mười hai ngày này, Môi se nhân danh Thượng đế đã thu không biết bao nhiêu vàng, bạc, bò, dê, chiên....Không biết bao nhiêu cuộc vơ vét do Thượng đế ban cho Môi se, trong khi dân chúng còn trong đói khổ !!! Thú thật tôi không thể tin, vì Thuợng đế (nếu có), thì không thể là một kẻ tham lam vô đạo, giận giữ phừng phừng, rồi chém, rồi giết, rồi đi xâm lăng...

· Vả, dân sự lằm bằm, và điều đó chẳng đẹp tai đức Giê hô va. Đức Giê hô va nghe, cơn thịnh nộ Ngài nổi lên, lửa của đức Giê hô va cháy phừng phừng giữa dân sự, và thiêu hoá đầu cùng trại quân. Dân sự bèn kêu la cùng Mội se. Môi se cầu xin đức Giê hô va thì lửa ngừng lại (11:1-2)

· Bọn dân tạp ở trong Y sơ ra ên sanh lòng tham muốn, đến nỗi dân Y sơ ra ên lại khóc nữa mà rằng: Ai sẽ cho chúng tôi ăn thịt, Chúng tôi nhớ những cái chúng tôi ăn Nhưng-không tại xứ Ê díp tô, những dưa chuột, dưa gang, củ kiệu, hành và tỏi. Bây giờ LINH HỒN CHÚNG TÔI BỊ KHÔ HÉO, không có chi hết. Mắt chỉ thấy ma na mà thôi. (11:4-6).

Thương ôi ! đám dân nô lệ thì một miếng dưa chuột cũng không có, Nhưng Thủ lãnh Môi se thì hốt tận xương tủy, đến cả những con bồ câu nhỏ. Thượng đế ơi , nước mắt Y sơ ra ên không làm ngài cảm động sao ?

· Vậy, Môi se nghe dân sự khóc, mỗi người ở trong nhà mình, tại nơi cửa trại mình, con thịnh nộ của đức Giê hô va nổi lên phừng phừng, và Môi se lấy làm buồn bực điều đó.....Thịt vẫn còn nơi răng, chưa nhai, thì con giận của đức Giê hô va nổi lên cùng dân sự, hành dân sự một tai vạ rất nặng. Người ta đặt tên chỗ đó là Kíp rốt ha tha va, vì tại đó người ta chôn dân sự sanh lòng tham muốn.(11:10-34). (Then Moses heard the people weep throughout their families, every man in the door of his tent; and the anger of the Lord was kindle greatly; Moses was displeased.....And while the flesh was yet between their teeth, ere it was chewed, the wrath of the Lord was kindled against the people, and the Lord smote the people with a very great plague. And he call the name of that place Kibrothhataavah: because there they buried the people that lusted).

· Mi ri am và A rôn nói hành Môi se về việc người nữ Ê thi ô bi, mà người đã lấy; vì nguời có lấy một nguời nữ Ê thi ô bi làm vợ.........Tôi tớ Môi se ta không có như vậy, người thật trung tín trong cả nhà ta....Vậy các ngươi không sợ mà nói hành kẻ tôi tớ ta, là Môi se sao ? như vậy con thịnh nộ của đức Giê hô va nổi lên cùng hai nguời (12:1-9)

Thật tình, đến đây tôi chịu hết nỗi rồi. Không nói không đuợc. Môi se, người thầy bùa, đồng cốt đã trở thành một bạo chúa ghê gớm nhất trong lịch sử nhân loại. Ông ta buộc dân Y sơ ra ên đi xâm lăng các dân tộc khác, trong một điều kiện hết sức cơ cực. Dân nổi lên than vãn về sự cực khổ thiếu thốn. Môi se đã giết hàng loạt đồng bào mình tại Kip rốt ha tha va. Cái gian ác là giả vờ cho ăn, rồi khi mới nhai trong miệng, thì nó giết ngay tức khắc. Cái này gọi là KINH, là THƯỢNG ĐẾ đó sao ??? Theo tôi, hai vấn đề được đặt ra:

Một là, chấp nhận việc gian ác ấy là do Chúa Trời trừng phạt, thì Chúa Trời ở đó chỉ là một BẠO CHÚA.

Thứ hai, nếu chấp nhận đây là một hành động gian ác của thầy bùa Môi se, buôn thần bán thánh, thì những lời Môi se là lời của Satan. Do đó, những Kinh của Môi se không còn giá trị nữa; Thượng đế cũng không còn.

Đây là một việc rất quan trọng, kính xin các nhà thần học, các thầy giảng, giảng cho thông chỗ này để dân tôi an tâm "trở lại". Người đọc nghỉ gì về chuyện A rôn và Mi ri am nói về Môi se ? Thượng đế nào hiện ra để chuộc tội cho Môi se ? Không, Môi se đã đe doạ hai nguời, vì hai con của A rôn đã bị thanh trừng rồi, và cả số đông dân chúng đã bị giết. Hai người này đã khiếp sợ khi: "Con thịnh nộ của đức Giê hô va nổi lên cùng hai nguời". Môi se đặt luật lệ cho người khác, Nhưng "sau hiến pháp có tôi" !!!

Đọc qua đoạn này, tôi thấy hồn mình chùng xuống thấp. Tiếng gió lùa qua cửa sổ, mà tuởng chừng như linh hồn người dân Do thái bị chết oan đang réo gọi đâu đây. Có ai thấy đuợc niềm đau thấu xương tủy của một cuộc đời nô lệ ? Nô lệ Pha ra ôn, một ngoại tộc, còn dễ chịu hơn trăm ngàn lần khi bị nguời anh em nô lệ ! Chúng ta đã và đang trải qua một niềm đau vô tận, khi quân cường đồ "bưng chủ nghĩa tây phương mới" về nô lệ dân mình ! Xin hãy dành cho những người Do thái xưa kia một phút mặc niệm, và một lời nguyện cầu. Cái niềm đau của họ lớn hơn niềm đau chúng ta. Họ tin vào Thượng đế và bị Thượng đế tiêu diệt khi còn cắn chút thịt nơi hai hàm răng chưa nuốt kịp !!! Đem chuyện này để so sánh với câu ;

TRỜI ĐÁNH CŨNG TRÁNH BỮA ĂN của dân tộc Việt; không biết ông Thần Nguyen duc Chung thấy nó thế nào ? Khác hay không khác ??? Tôi làm cho KHÁC hay tự bản chất chúng đã sai thù ???

· Vậy Môi se sai đi do thám xứ Ca na an, và dặn rằng: từ đây hãy lên Nam phương, và vào miền núi, rồi sẽ thấy xứ ra sao, dân sự ở đó thấy mạnh yếu thế nào, nếu số ít hay nhiều, xứ dân đó ở thế nào, nếu tốt hay xấu, các thành dân đó ở làm sao, hoặc chỉ những nơi đóng trại hoặc đồn lũy, đất ra làm sao, màu mỡ hay là xấu, có cây cối hay là không.Hãy can đảm và hái trái cây xứ đó. Bấy giờ nhằm mùa nho sớm.(13:17-20).

Đọc đoạn này, rồi xem lại mấy báo cáo của các giáo sỹ dòng Tên ở Việt nam thì Y CHANG !

· Cả hội chúng bèn cất tiếng la lên, và dân sự khóc lóc trong đêm đó. Hết thảy dân Y sơ ra ên lằm bằm cùng Môi se và A rôn, cả hội chúng nói cùng hai nguời rằng: Chớ chi chúng tôi đã chết trong xứ Ê díp tô, hay là đã chết trong đồng vắng này ! Vì cớ sao đức Giê hô va dẫn chúng tôi vào xứ này đặng vì gươm mà ngã ? Vợ và con nhỏ chúng tôi sẽ bị làm một miếng mồi. Về phần chúng tôi há chẳng khá trở về xứ Ê díp tô hơn sao ? Rồi dân sự nói với nhau rằng: Chúng ta hãy lập một quan truởng, và trở về xứ Ê díp tộ (14:1-4).

Nghe đến đó, ai mà nước mắt không rơi ??? Chịu chấp nhận về làm nô lệ cho ngoại tộc còn sung sướng hơn bị Giê hô va xô đẩy vào đói khổ, chết chóc. Chúng ta cần lưu ý đến câu: "hết thảy dân Y sơ ra ên lằm bằm", chứ không phải một số nhỏ. Nghĩa là toàn dân không thuận lòng với Giê hô va, ở đây chỉ là do Môi se đẻ ra mà thôi. Nhưng Môi se làm gì sau đó ? Xin hãy đọc tiếp:

· Môi se và A rôn bèn sấp mình xuống trước mặt cả hội dân Y sơ ra ên. Giô suê, con trai của Nun, và Ca lép con trai của Giê phu nê, là hai nguời trong bọn đi do thám xứ, bèn xé quần áo mình, hai người nói cùng cả hội dân Y sơ ra ên rằng: Xứ mà chúng tôi đã đi khắp đặng do thám thật là một xứ rất tốt, nếu đức Giê hô va đẹp lòng cùng chúng ta, ắt sẽ đem chúng ta vào xứ này mà ban cho. Ấy là một xứ đượm sữa và mật. Chỉ các ngươi đừng dấy loạn cùng đức Giê hô va, và đừng sợ dân của xứ, vì dân đó sẽ là đồ nuôi chúng ta, bóng che chở họ đã rút đi khỏi họ rồi, và đức Giê hô va ở cùng ta. Chớ sợ chi. Bấy giờ cả hội chúng nói ném đá hai ngưòi này, Nhưng sự vinh quang của đức Giê hô va hiện ra trên hội mạc, trước mặt dân Y sơ ra ên. Đức Giê hô va phán cùng Môi se rằng: Dân này khinh ta và không tin ta cho đến chừng nào, mặc dầu các phép lạ ta làm giữa chúng nó. TA SẼ GIÁNG CHO DÂN NÀY DỊCH TỆ VÀ TIÊU DIỆT PHẦN CƠ NGHIỆP CỦA NÓ ĐI; Nhưng ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn hơn và mạnh hơn nó. (14:5-12).

Ông Nguyễn gia Kiểng đâu rồi nhỉ ? Chủ nghĩa tôn thờ bạo lực đây này ! Không biết bao nhiêu lần giết để khuất phục kẻ khác. Đạo đức bằng máu, nước mắt và mồ hôi, bằng tiền, bạc, vàng, bò to đực, chiên to đực....thậm chí vài CON CU !!! Thiên chúa đấy !

· Trong mọi nguời đã thấy sự vinh quang ta, phép lạ ta đã làm tại xứ Ê díp tô, và nơi đồng vắng, là các ngươi đã thử ta mười lần và không tin ta (14: 22).

Như thế, Thiên chúa không những làm ác, mà còn thấy sự vinh quang trong giết chóc. Hãnh diện vì bàn tay vấy máu !!! Tại Ê díp tô trong một đêm "không nhà nào không có nguời chết", và trên đồng vắng, ngài lại giết chính dân ngài ! Ôi Thượng đế, vinh quang này quá hy hữu !!! Ngài là ai ???

· Nhưng dân sự cố ý đi lên chót núi, còn hòm giao uớc của đức Giê hô va và Môi se không đi ra khỏi trại quân. Dân A ma léc và dân Ca na an ở trong núi nầy đổ xuống, đánh bại và phân thây dân Y sơ ra ên cho đến Họt ma (14:44-45).

Môi se thật độc địa, có lẽ ông ta đã dùng chiến thuật biển nguời, Nhưng bản thân ông không tham chiến. Hồi ký này đã lái vấn đề qua hướng khác để che đậy tội ác của chính ông !!!

· Đoạn Đức Giê hô va phán cùng Môi se rằng: hãy nói cùng dân Y sơ ra ên rằng: Khi các người vào xứ mà ta ban cho các ngươi đặng ở, và các ngươi dâng cho đức Giê hô va một của lễ dùng lửa đốt; hoặc một của lễ thiêu...Về mỗi con CHIÊN con, ngươi phải dâng lễ quán bằng một phần tư hin rượu....Nhược bằng ngươi dâng một con BÒ TO...ba phần mười ê pha bột lọc...nửa hin dầu....nửa hin ruợu....mỗi con BÒ ĐỰC...mỗi con CHIÊN ĐỰC, mỗi con CHIÊN CON, hay là mỗi con DÊ CON.(15:1-13).

Đoạn này tác giả Môi se hơi vụng; vì khi chiến đấu thì đức Chúa thua, thì viết: "đức Giê hô va không ở cùng các ngươi "; Nhưng chưa đến được thì đã đòi của lễ chiên đực, bò đực...(hối lộ mãi)!!!

· Khi các ngươi lầm lỡ phạm tội........nghĩa là mọi điều chi đức Giê hô va đã cậy MÔI SE truyền cho các ngươị....tùy theo mạng lịnh phải dùng một con BÒ ĐỰC TO...và một con DÊ ĐỰC làm của lễ chuộc tội....thì tội hội chúng sẽ đuợc tha..(15:22-25)

Như thế thì, cứ phạm tội, cứ mang BÒ ĐỰC, DÊ ĐỰC, CHIÊN ĐỰC....RUỢU ....đến cho Ngài thì đuợc tha hết trọi. Ôi Thuợng đế (Do thái), ngươi là ai ? Lòng tham của ngươi không đáy, độc ác của ngươi chẳng ai bằng !!!

· Vả, dân Y sơ ra ên đương ở tại đồng vắng, gặp một người lượm củi trong ngày Sa bát, những kẻ gặp người đương lượm củi dẫn người đến Môi se, A rôn và cả hội chúng. Họ bắt người giam tù, vì điều phải làm cho người chưa nhất định. ĐỨC GIÊ HÔ VA BÈN PHÁN CÙNG MÔI SE RẰNG ; NGƯỜI NÀY PHẢI PHẠT XỬ TỬ, cả hội chúng hãy NÉM ĐÁ người ngoài trại quân. Vậy cả hội chúng đem người ra ngoài trại quân mà ném đá, VÀ NGƯỜI CHẾT, y như đức Giê hô va đã phán dặn Môi se (15:32-36).

Dân Việt ơi ! Con chiên ngoan ơi ! Chỉ lượm củi trong ngày Sa bát thôi, mà Thượng đế cũng đã XỬ TỬ rồi. Luật giữ ngày Sa bát là "luật đời đời" đấy. Nếu ngày nay "Thượng đế Môi se" còn sống, thì e cả nhân loại đều phải chết. Không biết Kiểng, Huy, Nguyen duc Chung...có làm việc ngày Sa bát không, có phản bội "luật đời đời" không, sao còn sống nhăn răng ra đó ? Hay là chúng có quá nhiều Dê đực, Bò đực..... rồi ? Ô HÔ ! THIÊN CHÚA, CHA THẬT CỦA CHÚNG TA NHƯ VẬY ĐÓ SAO ?

· Vả, Cô rê, con trai của Díp sê ba, cháu của Kê bát, chít của Lê vi, giục theo mình Đa than và A bi ram, con trai của Ê li áp, cùng với Ôn con trai của Phê lết, cháu Ru bên. Các người này cùng với hai trăm năm mươi người trong dân Y sơ ra ên, vốn là QUAN TRUỞNG của hội, NGHỊ VIÊN CỦA HỘI ĐỒNG, CÓ DANH GIÁ, cùng HIỆP NHAU DẤY NGHỊCH CÙNG MÔI SE VÀ A RÔN, mà rằng : Thôi ĐỦ rồi ! Vì cả hội chúng đều là thánh, và đức Giê hô va ngự ở trong; vậy sao các người tự cao trên hội chúng của đức Giê hô va ?......Môi se đòi Đa than và A bi ram, con trai Ê li áp, Nhưng hai nguời đáp rằng: Chúng tôi không lên đâu. há là điều nhỏ mọn mà ngươi đã đem chúng ta ra khỏi xứ đượm sữa và mật, đặng làm cho chúng ta chết trong đồng vắng, mà ngươi lại còn muốn lấn lướt trên chúng ta nữa sao ? Quả thật, ngươi không có dẫn chúng ta đến trong một xứ đượm sữa và mật đâu, ngươi không cho chúng ta đồng ruộng hay là vườn nho làm sản nghiệp đâu! ngươi toan khoét mắt của dân nầy ư ?...

Chúng ta không đi lên đâu. MÔI SE NỔI GIẬN LẮM, thưa cùng đức Giê hô va rằng: Xin đừng kể đến của lễ chay nó nữa, tôi không có bắt nơi chúng nó một con lừa nào, và tôi cũng không có làm hại một ai trong bọn chúng nó........Đoạn đức Giê hô va phán cùng Môi se và A rôn rằng: Hãy tách khỏi giữa hội chúng này, thì ta sẽ TIÊU DIỆT NÓ TRONG MỘT LÁT. Hai người bèn sấp mặt xuống mà rằng.......Vừa khi Môi se nói dứt các lời này, đất ngay dưới chân họ nứt ra, há miệng nuốt họ, gia quyến và hết thảy phe Côrê cùng tài sản của chúng nó. Các người đó còn đương sống, mà mọi vật chi thuộc về họ đều xuống âm phủ, đất lấp lại,và chúng nó bị diệt khỏi hội chúng....Rồi một ngọn lửa từ đức Giê hô va lòe ra thiêu hoá HAI TRĂM NĂM MƯƠI NGƯỜI ĐÃ DÂNG HƯƠNG. ....

Ngày mai, cả hội dân Y sơ ra ên, lằm bằm cùng Môi se và A rôn mà rằng: hai người đã làm chết dân đức Giê hô va. Khi hội chúng hiệp nhau nghịch cùng Môi se và A rôn, thì ngó về huớng hội mạc, xảy thấy trụ mây bao phủ hội mạc và sự vinh quang của đức Giê hô va hiện ra. Môi se và A rôn đến đứng truớc hội mạc. Đức Giê hô va phán cùng Môi se rằng: hãy dang ra khỏi giữa hội chúng này thì ta sẽ TIÊU DIỆT NÓ TRONG MỘT LÁT......vì sự thịnh nộ của đức Giê hô va nổi lên, và tai vạ đã phát khởi.....Có MƯỜI BỐN NGÀN BẢY TRĂM NGƯỜI CHẾT VÌ TAI VẠ NẦY, trừ ra những kẻ đa bị chết vì cớ Cô rê. (16:1-49).

Đến đây, tôi không còn ý kiến gì nữa !!! Chỉ cảm thấy một niềm đau làm nghẹt cổ họng. Nuớc mắt tôi tuôn xuống dầm dề. Tôi còn nói gì đây, trước một Thượng đế không còn chút tình nguời !!! Đào hầm sập bẩy những NGHỊ VIÊN cao cấp phản đối, giết luôn những người dân khờ khạo. Ôi ! Gần mười lăm ngàn người chết chỉ vì Chúa nổi giận. Cuộc cách mạng của dân chúng đã bị đập tan một cách thê thảm. Cái giá phải trả quá đắt !!! Thế thì hậu duệ của những tên này còn mạnh mồm nói NHÂN QUYỀN, DÂN CHỦ, TỰ DO...thế nào ??? Thần học gia ơi ! Thượng đế của các người đấy !!!

***050601***

 

CHƯƠNG 7:

TIN TIN DẠ HÃY CÒN PHÒNG

 

Lạy Thượng đế- Ông Trời của lòng con, của Việt tộc.

Viết đến đây, con bỗng cười như nắc nẻ, khi đọc lại cái câu của Đại nghĩa Võ văn Sỹ :"Tôi chưa bao giờ nghe ai có cái lối rao giảng đạo ngông cuồng, ngu ngốc và bạo ngược như ông cả. Thật là xấu hổ thay cho giòng giống Việt đã sản sinh ra một tên mất gốc, chối bỏ cội nguồn. Rồi hôm nay lại đọc mấy câu tha thiết của Hồng hải:"Lúc chiến tranh Việt nam, có bọn Do thái đứng sau lưng Mỹ làm Việt nam bị ra nông nỗi. Giờ lại bọn nào đem cái gọi là ông trời Việt nam là Do thái nữa đây".

Con vô cùng cảm kích " tinh thần dân tộc" của cả hai vị này; Nhưng lại tiếc cho mình đã gặp kẻ :

"Thực bất tri kỳ vị".

Tiếc thay !!!

Con lại buồn nhớ đến câu ca dao :

-Đêm nằm mà bỏ tay qua

-Bỏ nhằm đứa điếc, nói đà hao hơi !!!

Thôi đành vậy; chẳng qua đó cũng chỉ là số phận một dân tộc !

Nhưng thôi, chuyện ai nấy làm, phải không Cha ?

Con sẽ kể cho Cha nghe tiếp về hành trình tiếm vị của Cha :

· Môi se để những cây gậy đó trong trại bằng chứng trước mặt đức Giê hô va. Ngày mai, khi Môi se vào trại bằng chứng, xảy thấy cây gậy của A rôn về nhà Lê vi đa trổ hoa, nó có nứt mụt sanh hoa và trái hạnh nhơn chín (17:7-8).

Vì quá dài, tôi không thể trích hết. Đây là cách làm Thánh, làm thần bằng mưu mẹo của Môi se để nói cùng dân Y sơ ra ên rằng, Thiên chúa đã chọn anh ruột ông làm chức quản thủ; và chọn dòng họ Lê vi của ông để gìn giữ. Chao ôi, khôn chẳng ai bằng. Thế là anh em nhà ta giữ gìn đền tạm (Ngai vàng và bảo kim), chẳng ai lọt vào đuợc.

· Dân Y sơ ra ên nói cùng Môi se rằng: Nầy chúng tôi bị diệt, chúng tôi bị chết, chúng tôi chết mất hết thảy! Phàm ai đến gần đền tạm của đức Giê hô va đều chết. Có lẽ chúng tôi phải chết hết sao ? (17:12-13).

Xót thương thay cho số phận đám dân đen. Họ có biết đâu rằng đền tạm là KHO BÁU VÀ NGAI VÀNG CỦA MÔI SE. Ai đến cũng phải chết là chuyện chắc. Ngay cả hai con trai A rôn, cháu gọi bằng chú ruột cũng phải chịu chết, khi ông ta nghi "lửa lạ". Giết ngay tại bàn thờ. Hãy đọc tiếp để hiểu cái ghê gớm của một con nguời nhân danh Thuợng đế.

· Đức Giê hô va bèn phán cùng A rôn rằng: ngươi, các con trai ngươi, và tông tộc các ngươi phải mang lấy những tội lỗi phạm trong nơi thánh.......hãy biểu đến gần ngươi các anh em mình, là chi phái Lê vi, tức tông tộc ngươi , đặng các nguời đó hiệp với ngươi , và hầu việc ngươi ; Nhưng ngươi và các con trai ngươi phải ở truớc trại bằng chứng.....người ngoại nào đến gần sẽ bị XỬ TỬ.(18:1-7)

· Đức Giê hô va lại phán cùng A rôn rằng: Nầy ta cử ngươi coi sóc các lễ vật của ta thâu lấy về mọi vật mà dân Y sơ ra ên đã biệt riêng ra thánh; cứ một lệ định đời đời ta ban những lễ vật này cho ngươi và cho các con trai ngươi như một phần riêng mà phép xức dầu truyền cho. Trong các vật rất thánh mà không có thiêu hoá mà dân Y sơ ra ên dâng cho ta, nầy là phần sẽ thuộc về ngươi : Hết thảy lễ vật của họ, nào của lễ chay, nào của lễ chuộc tội, nào của lễ chuộc sự mắc lỗi, những vật rất thánh này đều sẽ thuộc về ngươi và các con trai ngươi ...(18:8-10)

· Vì ta đã ban cho người Lê vi làm cơ nghiệp, thuế một phần mười của dân Y sơ ra ên dâng giơ lên cho đức Giê hô va...Thế thì trong những thuế một phần mười mà các ngươi lãnh nơi dân Y sơ ra ên , thì cũng phải lấy ra một phần mười làm lễ vật dâng giơ lên cho đức Giê hô va, và giao lễ vật của đức Giê hô va cho A rôn, thầy tế lễ....(18:24-28).

Như thế, Môi se đã bóp họng dân Y sơ ra ên, để chia chác với nhau trong vòng dòng họ Lê vi của nó. Dân Lê vi khỏi làm lụng cực nhọc, vì lo "nơi thánh"; còn dân Y sơ ra ên khô xác giữa sa mạc, rồi phải mang MỘT PHẦN MƯỜI dâng lên !!! Ôi, Thượng đế nào bất công đến thế ! NGỒI MÁT ĂN BÁT VÀNG. Ôi ! Đấng CÔNG BÌNH, đáng kính biết bao !

· Tháng giêng cả hội dân Y sơ ra ên tới đồng vắng Xin, và dừng lại tại Ca đe, Mi ri am qua đời và được chôn tại đó.......Cả hội dân Y sơ ra ên đi từ Ca đe tới núi Hô ro. Đức Giê hô va phán cùng Môi se và A rôn trên núi Hô ro, tại bờ cõi xứ Ê đôm mà rằng: A rôn sẽ về nơi tổ phụ mình, vì ngươi không được vào xứ mà ta đã ban cho dân Y sơ ra ên; bởi vì tại nước Mê ri ba, các ngươi đã bội nghịch điều răn ta. Hãy bắt A rôn và Ê lê a sa, con trai người, biểu đi lên núi Hô ro; đoạn hãy lột áo xống A rôn mặc cho Ê lê a sa, con trai nguời. Ấy tại đó A rôn được tiếp và qua đời........Cả hội chúng thấy A rôn đã tắt hơi rồi, bèn khóc người trong ba mươi ngày. (20:1-29).

Đọc mấy chữ "A rôn được tiếp và qua đời", tôi không còn đủ kiên nhẫn để chịu đựng với một cuốn sách gọi là KINH THÁNH !!! Trước đó, A rôn đã phải ôm niềm đau vô biên để nhìn em mình là Môi se giết hai con trai. Nay đến lượt chính ông cũng bị thanh trừng một cách tàn nhẫn :Lột hết áo quần và bắt thằng con phải mang lấy. Một sự đày đoạ khó nhẫn; một cảnh cáo tàn ác. "Thượng đế Môi se" đã tắm máu anh và cả cháu mình, cũng như đã giết luôn Mi ri am, một đại cận thần, chị ruột ông; vì hai người này đã nói dèm Môi se về lấy một người sai phép !!!

· Khi vua A rát, người Ca na an, ở nơi Nam phương hay rằng Y sơ ra ên theo đường do thám đi đến, bèn hãm đánh Y sơ ra ên, và bắt mấy người cầm tù. Y sơ ra ên bèn hứa nguyện cùng đức Giê hô va rằng: Nếu Chúa phó dân này vào tay tôi, tất tôi sẽ DIỆT các thành của nó. Đức Giê hô va nhậm lời dân Y sơ ra ên, và phó dân Ca na an cho.NGƯỜI TA DIỆT HẾT DÂN ĐÓ và các thành của nó, đặt tên chỗ này là Họt ma.(sự diệt).(21:1-3).

Dân Việt ơi ! Hãy đọc thật kỹ, nghe thật rõ, nghiệm thật sâu; vì Giê hô va Do thái chỉ có MỘT CHỮ GIẾT, nằm bên cạnh chữ CƯỚP.

· Đoạn dân Y sơ ra ên đi từ núi Hô ro về huớng biển đỏ, đặng đi vòng theo xứ Ê đôm; giữa đường dân sự ngã lòng. Vậy dân sự nói nghịch cùng đức Chúa Trời và Môi e rằng:....Đức Giê hô va sai con rắn lửa đến trong dân sự cắn dân đó, đến đỗi NGƯỜI Y SƠ RA ÊN CHẾT RẤT NHIỀU.(21:4-6).

Lại giết nữa ! Ôi tàn bạo thay! Ác độc vô độ; thượng đế ơi !!!

· Song Y sơ ra ên dùng luỡi gươm đánh bại người, và chiếm xứ nguời từ Ạt nôn đến Gia bốc, đến dân Am môn, vì bờ cõi dân Am môn bền vững.......Vậy Y sơ ra ên đánh bại Óc, các con trai người và cả dân sự người, cho đến chừng KHÔNG CÒN NGƯỜI NÀO ở lại. (21:24-35).

Lại Thượng đế với thành tích: diệt sạch dân các xứ !!!

· Dân Y sơ ra ên ở tại Si tim khởi thông dâm cùng những người con gái Mô áp. Con gái mời dân sự ăn sính lễ cùng các thần mình; dân sự ăn và quỳ lạy truớc các thần chúng nó. Y sơ ra ên cúng thờ thần Ba anh Phê ô, cơn giận của đức Giê hô va bèn nổi lên cùng Y sơ ra ên. Đức Giê hô va phán cùng Môi se rằng: Hãy bắt các đầu truởng của dân sự, và treo lên truớc mặt đức Giê hô va, đối cùng mặt trời, để con giận của đức Giê hô va xây khỏi Y sơ ra ên. Vậy Môi se nói cùng các quan án Y sơ ra ên rằng :PHẢI GIẾT NHỮNG KẺ NÀO THUỘC VỀ BỌN CÚNG THỜ BA ANH PHÊ Ô (25:1-5).

Giê hô va lại giết nguời ! Ôi nhân loại ! Sao lại có một Thượng đế BẠO ÁC như thế ! Lấy người ngoại đạo thì tất phải chết ! Nguyen duc Chung ơi ; cái này có khác Dân tộc Việt hay không ?

· Kìa một thứ dân hung lên như sư tử cái . Và được lên khác nào sư tử đực Chỉ khi nào xé đuợc mồi mới nằm xuống Và UỐNG HUYẾT những kẻ bị thương (23:24)

Hãy đọc KINH đi bạn; cứ đọc mãi ngày và đem, bạn sẽ thấy giá trị niềm tin nơi Thượng đế Do thái ! Rồi bạn sẽ được rời xa loài người, bạn sẽ về thiên đàng nơi "người" đang ngự. Bạn sẽ trở thành sư tử đực, sư tử cái để xé xác nhân gian; và UỐNG MÁU NHỮNG KẺ ĐÃ BỊ THƯƠNG, như lời ca trên đây mà: " đức Giê hô va hiện ra cùng Ba la am, để những lời trong miệng nguời" !(23:16)

· Nầy một người trong dân Y sơ ra ên dẫn một người nữ (ngoại đạo) Ma đi an đến giữa anh em mình, hiện trước mắt Môi se và cả hội dân Y sơ ra ên, đương khi hội chúng khóc tại cửa hội mạc. Phi nê a, con trai Ê lê a sa, cháu A rôn, thầy tế lễ, thấy sự nầy, bèn đứng dậy giữa hội chúng, cầm một cây giáo, đi theo người Y sơ ra ên vào trong trại ĐÂM NGANG DẠ DUỚI CỦA NGUỜI Y SƠ RA ÊN VÀ NGUỜI NỮ; tai vạ giữa dân Y sơ ra ên bèn dừng lại . Vả, có HAI MƯƠI BỐN NGÀN người chết vì tai vạ nầy. (25:6-9).

Chao ôi ! Thượng đế nhân từ ơi ! Cái tội lấy ngoại đạo có thật là tội chết hay không ? Sao Thuợng đế, Thiên chúa, Giê hô va đức Chúa Trời lại "xót thương con nguời lắm vậy ? Chỉ một việc lấy vợ mà phải chết 24 ngàn người ! Dân Việt, CON RỒNG CHÁU TIÊN ơi , đã thấy oai quyền Thượng đế Do thái chưa ??? Thầy tế lễ Phi nê a ơi , thầy có biết rằng Ông nội, cha chú thầy cũng đã phải chết thê thảm như thế không ? Chết dưới UY QUYỀN THƯỢNG ĐẾ MÔI SE !!!

· Đức Giê hô va phán cùng Môi se rằng: Phi nê a, con trai Ê lê a sa, thầy tế lễ, đã xây dân Y sơ ra ên ra khỏi CƠN GIẬN TA, vì lòng KỴ TÀ ta THÚC GIỤC lòng người; vậy ta không có diệt dân Y sơ ra ên trong cơn kỵ tà của ta. Bởi cớ đó hãy cáo cùng người rằng: Ta ưng cho người sự giao ước bình yên ta, ấy về phần người và dòng dõi người sẽ là một giao ước về một chức tế lễ đời đời, bởi vì nguời CÓ LÒNG SỐT SẮNG VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI MÌNH, và có chuộc tội cho dân Y sơ ra ên (25:10-13)

Lòng "sốt sắng về đức Chúa trời mình" đã được chính Thuợng đế xác nhận và khen thưởng bằng chức "thầy tế lễ đời đời". Ngài cũng đã minh thị :"vì lòng kỵ tà ta thúc dục lòng nguời". Thúc giục gì ? GIẾT NGUỜI. Chỉ có giết mới vinh danh ngài; vì ngài là TỬ THẦN, là THẦN CHIẾN TRANH, là......... Tiếc thay, dân Việt có câu: "Giận thì mất khôn, mặn thì mất ngon"; nghia là, đã SÂN thì SI; mà một kẻ sân si thì làm sao gọi là Thượng đế ???

Hễ giận là giết, nghi là giết, không kể anh ruột, cháu. đại thần...chi cả. Không biết thầy tiến sỹ Lê anh Huy gọi kẻ giết người là gì; hay ai giết đuợc nhiều thì gọi là ĐẠI THƯỢNG ĐẾ ???

· Đức Giê hô va lại phán cùng Môi se rằng: Hãy khuấy rối người Ma đi an và hãm đánh chúng nó, vì chúng đã lấy mưu chước mình mà khuấy rối các ngươi , dỗ dành các ngươi về việc cúng thờ Phê ô...(25:16-18)

Sau trận giết người kinh khủng là chuẩn bị xâm lăng. Giê hô va lại sai lập "hậu khổ", lấy người "đi nghia vụ quốc tế" (CHƯƠNG 26). Xong lại là thiết định "của lễ". Hai chữ này nghe ra rất nhẹ nhàng, thoải mái. Nhưng khi đọc đến DÊ ĐỰC, BÒ ĐỰC, CHIÊN ĐỰC, CÁI....từ một, rồi muời, rồi......xé xác mà dâng cho Chúa !!! Rồi lại đi chém giết, cướp bóc...

· Đức Giê hô va lại phán cùng Môi se rằng: Hãy báo thù dân Ma đi an cho dân Y sơ ra ên, rồi ngươi sẽ đuợc về cùng tổ phụ. Vậy Môi se truyền cho dân sự rằng : trong các ngươi hãy sắm sửa binh khí mà ra trận hãm đánh dân Ma đi an đặng báo thù cho đức Giê hô va......những KHÍ GIỚI THÁNH, cùng kèn có tiếng vang......và GIẾT HẾT THẢY NAM ĐINH. Trong các nguời bị giết chúng cũng GIẾT NĂM VUA MA ĐI AN là.....cũng lấy gươm giết Ba la am con trai của Bê ô . Dân Y sơ ra ên BẮT ĐỜN BÀ VÀ CON NÍT Ma đi an dẫn theo, CUỚP HẾT THẢY SÚC VẬT, bầy chiên và của cải của họ, ĐỐT HẾT NHỮNG THÀNH, NHÀ Ở, và HƯƠNG THÔN CHÚNG NÓ, cùng lấy đem theo hết thảy của đoạt đuợc, bất kỳ nguời hay vật. Chúng dẫn những kẻ bị bắt và những vật ĐOẠT đựợc đến cho Môi se, cho Ê lê a sa, thầy tế lễ......

Bấy giờ Môi se, Ê lê a sa, thầy tế lễ và hết thảy hội truởng đi ra đón ruớc chúng binh ngoài trại quân. Môi se nổi giận cùng các quân truởng, tức là quan tuớng một ngàn quân và quan tuớng một trăm quân đi đánh giặc này trở về. Môi se nói cùng họ rằng : các ngươi để hết thảy nguời nữ còn sống sao ? Kìa, ấy là chúng nó theo mưu kế của Ba la am mà dụ dỗ dân Y sơ ra ên cúng thờ Phê ô và phạm tội trọng cùng đức Gê hô va; và tội đó xui cho hội chúng đức Giê hô va bị tai vạ. Vậy bây giờ GIỀT HẾT THẢY NAM ĐINH

TRONG BỌN TRẺ, VÀ GIẾT NGUỜI NỮ NÀO ĐA KẾT BẠN CÙNG MỘT NGUỜI NAM,; Nhưng hãy để sống CHO CÁC người hết thảy con gái chưa hề kết bạn cùng nguời nam...(31:1-18).

Phải nói rằng, cuộc hành quân của Thượng đế thuộc loại không tiền khoáng hậu : Giết sạch nam đinh, kể cả trẻ em và đốt sạch tất cả xóm làng quê hương của Ma đi am. Ngài chỉ KHOÁI CHÍ và chừa lại CON GÁI CÒN TRINH. Thì ra Thượng đế này cung biết chuyện như ai !!!

Hỡi các nhà thần học, hỡi thầy tiến sỹ Lê anh Huy, các ngài giải thích thế nào về những hành động trên đây của Thượng đế các người ??? AI LÀ SATAN ???

· Ê lê a sa, thầy tế lễ, nói cùng những lính đi trận về, mà rằng : Nầy là điều luật pháp dạy mà đức Giê hô va đa truyền cho Môi se: vàng, bạc, đồng, sắt, chì, tức là mọi vật đưa vào lửa đuợc, thì các ngươi phải đưa ngang qua lửa đặng luyện nó, Nhưng người ta cũng phải dùng nước tẩy uế mà làm cho nó được sạch nữa. Còn mọi vật chi không qua lửa đuợc, thì phải ngâm nó trong nước..(31:21-24).

Giê hô va tinh khôn hơn nhiều : "luyện và ngâm". Mẹ kiếp thằng nào mà dấu cho được một chút gì !!!

· Đức Giê hô va lại phán cùng Môi se rằng: ngươi , Ê lê a sa, thầy tế lễ, và các quan truởng của những tông tộc, hãy dựng sổ về của giặc, mà nguời ta đoạt đuợc, NÀO NGƯỜI, NÀO VẬT, rồi chia của đó cho các người đã ra trận và cho cả hội chúng. Trong phần thuộc về quân binh đã ra trận; HOẶC NGƯỜI, hoặc BÒ, hoặc LỪA hay CHIÊN, ngươi cứ phải thâu một phần trong năm trăm, mà ĐÓNG THUẾ CHO ĐỨC GIÊ HÔ VA, tức phải thâu thuế đó trong phân nửa thuộc về quân binh, và giao cho Ê lê a sa, thầy tế lễ, làm lễ vật dâng cho đức Giê hô va.

Còn trong phân nửa kia thuộc về dân Y sơ ra ên, hoặc NGƯỜI hoặc bò, hoặc lừa hay chiên, tức các súc vật, ngươi cứ phải NĂM CHỤC, mà để riêng ra một, và giao cho nguời Lê vi có chức phận coi sóc đền tạm của đức Giê hô va. Môi se và Ê lê a sa, thầy tế lễ, làm y như đức Giê hô va đã phán dặn Môi se. Vả, của giặc còn lại mà quân binh CƯỚP đuợc, là sáu trăm bảy mươi hai ngàn con chiên........

Người nữ chưa kết bạn cùng người nam nào (trinh), hết thảy được BA MƯƠI HAI NGÀN NGƯỜI....và ĐÓNG THUẾ cho đức Giê hô va BA MƯƠI HAI NGƯỜI.......Môi se, cứ mỗi năm chục thì để riêng ra một, BẤT LUẬN NGƯỜI HAY VẬT (31:25-47).

Tính ra, Thuợng đế sung sướng vô cùng; chỉ riêng GÁI CÒN TRINH, thì ngài đã có đến BA TRĂM SÁU MƯƠI HAI nàng. That's OK. Good job !!! Xin hỏi các Thầy, các ngài, phải diễn giải thế nào mấy chữ ĐÓNG THUẾ CHO GIÊ HÔ VA ??? Nguyễn gia Kiểng chắc hơi giận, vì Giê hô va cũng làm nghề như Khổng Tử !!! Chỉ có điều hơi khác, là Khổng Tử làm theo lệnh vua, còn Giê hô va tự CHUYÊN QUYỀN VÀ CƯỚP BÓC TỈNH BƠ.

***050503***

 

CHƯƠNG 8:

HƠI HÙM NHÁT KHỈ ĐƯỢC SAO

Hỡi ơi !

Sau bao trận tắm máu dân các xứ, tiêu diệt hết các dân tộc, Giê hô va Do thái vẫn chưa thỏa mãn tính hung bạo. Ông lại tiếp tục phán:

· Hãy truyền cùng dân Y sơ ra ên mà rằng: Khi nào các ngươi đã đi qua sông Giô đanh đặng vào xứ Ca na an rồi, thì PHẢI ĐUỔI HẾT THẢY DÂN CỦA XỨ khỏi trước mặt các ngươi , PHÁ HỦY HẾT THẢY HÌNH TƯỢNG CHẠM, VÀ HÌNH ĐÚC của chúng nó. Các ngươi sẽ lãnh xứ làm sản nghiệp và ở tại đó (33:50-53).

Như thế, một lần nữa xác nhận rằng :CHỖ NÀO GIÊ HÔ VA THẦN CHIẾN TRANH DO THÁI ĐẾN, LÀ TẤT CẢ THẦN KHÁC PHẢI CHẾT. Cho nên chúng ta không lạ gì khi Lê anh Huy kêu gọi chúng ta "chối bỏ nguồn gốc" để "trở lại" cùng "quỷ tính" !!!

Hãy học tiếp về sách Phục truyền luật lệ ký:

· Ngày nay ta khởi rải trên các dân tộc trong thiên hạ SỰ SỢ HÃI VÀ KINH KHỦNG VỀ DANH ngươi , các dân tộc đó sẽ run rẫy và bị sự kinh khủng áp hãm trước mặt ngươi (2:25). (This day will I begin to put the dread of thee and the fear of thee upon the nations that are under the whole heaven, who shall hear report of thee, and shall tremple, and be in anguish because of thee).

Nghe những lời đầy tự hào mà Giê hô va Do thái, "đặt vào miệng Môi se", chúng ta cảm thấy thương thương. Đúng là "ếch ngồi đáy giếng biết bao nhiêu trời". Giê hô va không thể tiên liệu một vấn đề là, khi đối diện với Dân tộc Việt nhỏ bé; dù có hung bạo đến đâu cũng phải dừng chân lại. Không những không run sợ, mà còn đánh chúng chạy dài. Quân Nguyên là một thí dụ rất sống động. Tám mươi năm giặc Pháp cũng là một thí dụ !!! Vì thế, nay chúng lại giở trò khác, chứ đâu dám làm như Môi se !

· Nhưng Giê hô va đức Chúa Trời chúng ta phó người cho chúng ta, và chúng ta đánh bại nguời, các con trai cùng cả dân sự người. Trong lúc đó, ta chiếm hết các thành người, KHẤN VÁI DIỆT HẾT CÁC THÀNH,

CẢ NGƯỜI NAM, NGƯỜI NỮ, VÀ CÁC CON TRẺ KHÔNG CHỪA MỘT AI. Chúng ta chỉ có CƯỚP lấy phần mình súc vật và hoá tài mình đã thắng được(2:33-35).

Ôi, Thượng đế thật nhân từ ! Giết sạch sành sanh cho đỡ khổ : Đàn ông, đàn bà, con nít, dứt khoát không chừa một ai !!!Và cuớp hết thảy tài vật! Gót chân Giê hô va đức Chúa Trời đến đâu là Máu nhuộm đến đó; là tan tành đến đó !

Chúa Vinh quang quá, phải không Lê anh Huy ? như thế, "trở lại" cùng Chúa là có tất cả !

· Giê hô va đức Chúa Trời chúng ta cũng phó vào tay ÓC, vua Ba san, và cả dân sự nguời, chúng ta có đánh bại nguời, ĐẾN CHỪNG KHÔNG CÒN MỘT AI. Trong lúc đó chúng ta chiếm lấy các thành của nguời......Chúng ta khấn vái tận diệt các thành này, như chúng ta đa làm cho Si hôn, vua Hết bôn, tức là KHẤN VÁI DIỆT HẾT CÁC THÀNH, CÁC NGƯỜI NAM, NGƯỜI NỮ VÀ TRẺ CON. Nhưng chúng ta chiếm lấy về phần mình hết thảy súc vật và hóa tài của các thành ấy (2:3-7).

Thế là hai nuớc nữa bị xóa tên sạch sẽ duới bàn tay Thượng đế !!! Xin hỏi, hành động DIỆT CHỦNG là của Thượng đế hay SATAN ?

· Đừng sợ các nước đó, vì chính Giê hô va đức Chúa Trời các ngươi TRANH CHIẾN cho các ngươi (3:22).

Câu này, mọi nguời nên học thuộc lòng. Giê hô va đức Chúa Trời xác nhận TRÁCH NHIỆM CHÍNH của ngài trong việc tiêu diệt các dân tộc. Và chính đây, ngài cũng nói rõ rằng TA LÀ THẦN CHIẾN TRANH. Vậy ai dám cải ? Ai dám đổi ngài thành Thượng đế, hay còn gọi là Giê hô va đức Chúa trời ?

Trong kinh thường có hai chữ "kính sợ". Ở đây chúng ta thấy chỉ có chữ "sợ", mà không thấy chữ "kính". Nhưng "đáng sợ" không phải là đầu hàng !

· Lạy chúa Giê hô va, chúa đa khởi tỏ cho kẻ TÔI TỚ Chúa sự OAI NGHIÊM LỚN, và cánh tay QUYỀN NĂNG CỦA CHÚA, vì trên trời duới đất há có thần nào làm đuợc việc và CÔNG SỰ QUYỀN NĂNG giống như của Chúa chăng ? (3:24)

Quả đúng như vậy, trên trời duới đất không một thần, thậm chí MỘT SATAN nào có thể làm như Giê hô va đức chúa Trời Do thái ! Lời xưng tụng này đáng được khắc sâu vào tâm khảm của con nguời. Đặc biệt thần Nguyen duc Chung, nên "đóng hòm Bảo chứng" về sự CAO SIÊU HUYỀN DIỆU CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI NÀY ! Vâng, quyền năng đấy, quyền năng của loài quỷ hút máu nguời !

· Khi Giê hô va đức Chúa Trời ngươi đa dẫn ngươi vào xứ mình sẽ nhận đuợc, đuổi khỏi truớc mặt ngươi nhiều dân tộc, là dân Hê tít, dân Ghi rê ga sít, dân A mô rít, dân Ca na an, dân Phê rê sít, dân Hê vít, và dân Giê bu sít, tức BẢY DÂN TỘC lớn và mạnh hon ngươi . Khi Giê hô va đức Chúa trời ngươi đa phó các dân ấy cho, và ngươi đã đánh bại chúng, thì PHẢI DIỆT HẾT CHÚNG ĐI, chớ lập giao ước cùng, và CŨNG ĐỪNG THƯƠNG XÓT lấy.

Ngươi CHỚ LÀM SUI GIA VỚI CHÚNG, chớ gả con gái mình cho con trai họ, cũng đừng cưới con gái họ cho con trai mình, vì các dân tộc này sẽ DỤ con trai ngươi LÌA BỎ TA mà phục vụ cho các thần khác, RỒI CƠN THỊNH NỘ CỦA ĐỨC GIÊ HÔ VA NỔI LÊN CÙNG ngươi , DIỆT ngươi CÁCH VỘI VÀNG.

Nhưng đối với các dân đó, các ngươi phải làm như vầy: PHÁ NHỮNG BÀN THỜ, ĐẬP BỂ NHỮNG PHO TUỢNG, ĐÁNH HẠ CÁC THẦN A SÊ RA, VÀ ĐỐT NHỮNG HÌNH CHẠM của chúng nó; vì ngươi là MỘT DÂN THÁNH cho Giê hô va đức Chúa trời ngươi . Ngài đa chọn ngươi trong muôn dân trên mặt đất, đặng làm một dân thuộc riêng ngài (7:1-6)

LÀ MỘT DÂN THÁNH, gớm ghê thay ! Dân Thánh nghĩa là BÀN TAY PHẢI ĐẪM MÁU các Dân tộc khác chúng. Hỡi Dân Việt, Hỡi các Dân tộc trên thế giới; hãy học cho kỹ câu này !!!

· Giê hô va trìu mến và chọn lấy các ngươi ....tức đức Chúa trời THÀNH TÍN, giữ sự giao ước và NHƠN TỪ đến ngàn đời cho những người yêu mến ngài....Ngài sẽ báo ứng nhãn tiền cho những kẻ ghét ngài, mà HỦY DIỆT chúng nó đi..(7:7-10)

· ngươi sẽ đuợc phước hơn mọi dân: nơi ngươi chẳng có ai san sẽ, hoặc nam hay nữ hoặc con đực hay con cái trong bầy súc vật của ngươi . Đức Giê hô va sẽ khiến các tật bệnh xa lìa ngươi , và những bệnh lây của xứ Ê díp tô kia, mà ngươi đã biết, thì ngài sẽ chẳng giáng cho ngươi đâu, Nhưng giáng cho kẻ nào ghét ngươi (7:14-15)

· Vậy phải diệt các dân tộc mà Giê hô va đức Chúa trời ngươi phó cho ngươi , MẮT ngươi CHỚ ĐOÁI THƯƠNG CHÚNG NÓ (7:16)

Kính thưa các nhà thần học, các thầy giảng, trong đoạn kinh này con thấy như sau:

1-Giê hô va đức Chúa trời có công trạng chưa từng thấy :DIỆT HẾT BẢY DÂN TỘC và nói cùng Y sơ ra ên rằng :"cũng đừng thương xót lấy". Không biết trên "phương diện thần học", cái ý nghĩa "thiên chúa LÒNG LÀNH VÔ CÙNG" nó nằm ở chỗ nào, Con không thể hiểu ?

2-Diệt bảy dân tộc vì một dân Do thái, điều này chứng tỏ Giê hô va không phải của CHUNG, mà là của Do thái. Vậy thì, gán ghép thần Do thái cho nhân loại có sai không ?

3-Tại sao Thiên chúa phải GHEN với các thần khác, sợ người ta DỤ ? Phải chăng vì "không bằng" nên mới sanh lòng sợ sệt, ganh tỵ và phải dùng BẠO LỰC để tiêu diệt kẻ khác ?

4-Cái ý nghia thần học về "diệt hết các làng mạc chúng, thần của chúng, người nam, người nữ và trẻ con", nghia là "ĐUỔI TẬN GIẾT TIỆT CÁC DÂN TỘC KHÁC" nó chứng tỏ đó là THƯỢNG ĐẾ NHÂN TỪ HAY SATAN KHÁT MÁU ?

5-Cái triết lý việc đập tuợng, phá bàn thờ...của nguời ta vì ngươi LÀ MỘT DÂN THÁNH là thế nào ? Hay muốn trở thành THÁNH thì phải diệt kẻ khác ? Chuyện này có giống chuyện "anh chàng đua xe đạp", vì muốn chiếm giải nhất nên đua một mình; muốn về nhì, nên chỉ đua có hai nguời không nhỉ ???

6-Lời Giê hô va có ứng nghiệm giữa dân "Do thái trìu mến" không ? Do thái có đuợc xứ "đượm sữa và mật" và "vô bệnh" không , hay đến nay vẫn còn chờ đợi ?

7-Hành động của Giê hô va DO THÁI có phải là DIỆT CHỦNG không, hay là hành động Thánh thì khác với nguời thường như Pôn pốt phải bị xử ???

· Ngài sẽ phó các vua chúng nó vào tay ngươi , ngươi phải xóa danh các vua đó khỏi duới trời, chẳng còn một ai chống cự truớc mặt ngươi , cho đến chừng nào ngươi ĐÃ DIỆT CHÚNG NÓ (7:24)

· Khi tổ phụ ngươi xuống Ê díp tô có bảy mươi nguời; còn bây giờ, Giê hô va đức Chúa trời ngươi đã làm cho ngươi BẰNG SỐ SAO TRÊN TRỜI (10:22).

Chỗ này thì con không rõ : Dân số Do thái đến bây giờ là bao nhiêu rồi nhỉ ? Xem thì biết lời Giê hô va "trúng hay trật". Nếu "nhất ngôn bất trúng", thì "vạn ngôn vô dụng".

· Phải PHÁ ĐỔ BÀN THỜ, ĐẬP BỂ PHO TƯỢNG, VÀ THIÊU NHỮNG TRỤ A SÊ RA của chúng nó trong lửa, lại LÀM TAN NÁT NHỮNG TƯỢNG CHẠM về các thần chúng nó, và xoá tên các thần ấy khỏi chỗ đó (12:3)

· CHỚ TÙY TỤC CHÚNG NÓ, mà phục sự Giê hô va đức Chúa trời các ngươi , song nơi nào chi phái các ngươi , mà Giê hô va đức Chúa trời ngươi sẽ chọn, đặng đặt danh ngài tức là nơi ngự của ngài, thì các ngươi phải tìm đến đó, đem dâng tại đó NHỮNG CỦA LỄ THIÊU, CÁC HY SINH, THUẾ MỘT PHẦN MUỜI, lễ vật dâng giơ lên, của lễ hoàn nguyện, của lễ lạc ý, và các con đầu lòng của BÒ và CHIÊN. (12:4-6).

Cứ của lễ, thuế một phần mười…..Chúa trời đòi ĂN mãi !!!

Với câu nói ĐỪNG TÙY TỤC CHÚNG NÓ, VÀ NHƯ ĐÃ THẤY, CHỮ TÙY NÀY PHẢI TRẢ CHO GIÊ HÔ VA ĐỨC CHÚA TRỜI MUỜI BỐN NGÀN MẠNG. Và từ chỗ này, Thần Nguyen duc Chung có nhìn thấy sự Hòa đồng của nó trong Dân tộc Việt được hay không ? Hay cũng chỉ là :

*Ngoài thì thưa thốt nói cuời

*Mà trong nham hiểm giết người không dao.

· Song phải giữ mình CHỚ ĂN HUYẾT....CÒN HUYẾT (máu) CỦA CÁC CON SINH KHÁC, THÌ PHẢI ĐỔ TRÊN BÀN THỜ CỦA GIÊ HÔ VA ĐỨC CHÚA TRỜI ngươi , đoạn mới ăn thịt nó (12:23-27).

Có phải đây là dạng Ẩm Huyết Quỷ Vương ???

· Nhưng người ta phải GIẾT tiên tri hay là kẻ hay chiêm bao ấy, vì hắn có giục dấy loạn cùng Giê hô va đức Chúa trời các ngươi , là đấng đem các ngươi ra khỏi Ê díp tô..(13:5).

Đoạn này đáng lưu ý: Giê hô va là Chúa "chỉ đem các ngươi khỏi Ê díp tô", nghĩa là Chúa của Do thái, chứ chẳng là Thiên chúa của nhân loại. Xin đừng ghép hình nộm !

· Khi anh em một mẹ với ngươi , hay là con trai, con gái ngươi , vợ yêu mến, hay bạn hữu thiết ngươi , giục ngươi cách mật nhiệm mà rằng: ta hãy đi hầu các thần khác.....thì chớ chịu nghe nó, chớ khứng nghe nó. Mắt ngươi ĐỪNG THƯƠNG TIẾC NÓ, chớ động lòng xót xa mà che chở nó. ngươi HẲN PHẢI GIẾT NÓ, tay mình phải tra vào mình nó truớc hết ĐẶNG GIẾT ĐI, rồi kế sau tay của dân sự. PHẢI NÉM ĐÁ CHO NÓ CHẾT, vì nó tìm thế giục ngươi xa cách Giê hô va.(13:6-9)

Xin hãy đọc đi, đọc lại câu này muôn vạn lần mới đuợc. Có như thế mới biết đuợc "CHÚA NHÂN TỪ đến mức nào ! Và nhân đây, cũng biết đuợc 'HOÀ HỢP TÔN GIÁO, SỐNG CHUNG HÒA BÌNH, HIỆP THÔNG VỚI TÔN GIÁO BẠN....là lời của THẦN RẮN.

· Khi ngươi nghe nói về một trong các thành mà Giê hô va đức Chúa trời ngươi ban cho ngươi ở, rằng có những kẻ gian tà dụ dỗ dân thành đó, mà rằng : Ta hãy đi hầu việc các thần khác.......Bằng điều nguời ta nói là chân thật và quả quyết.....thì ngươi phải GIẾT DÂN SỰ THÀNH ẤY bằng luỡi gươm; phải dùng gươm TẬN DIỆT NÓ, và mọi vật ở trong, luôn với súc vật của nó.(13:12-15).

Ô hô ! Ngạn ngữ Việt có câu :ĐỪNG VÌ GIẬN CON RẬN MÀ NUNG CÁI ÁO. Hỡi Chúa, ngài ngẫm nghĩ xem sao ? Chỉ vì "một vài kẻ gian tà chối bỏ Chúa", mà ngài biểu GIẾT NGUỜI đã đành; giết oan cũng nhiều đấy; Nhưng còn VẬT DỤNG, và SÚC VẬT, thì tội gì hả Chúa ?

Ông Trời Việt nam yêu kính của con ơi ;

Dân Việt thật thà đáng thương của tôi ơi !

Đến đây Ngài và DÂN VIỆT tôi đã nghe rõ chưa ???

Nên chuyện mà Lyly Tran cho rằng tiến sỹ Lê anh Huy "non nớt", là một điều không thể chấp nhận đuợc. Lại tố cáo Nguyen duc Chung cho rằng là "đám phản đồ" của "đạo cao cả", là một ngụy biện để chạy tội. Đọc mấy câu kinh trên, chúng ta thấy, Nguyễn gia Kiểng và Lê anh Huy chưa làm đúng và đủ với lời dạy của Giê hô va đức Chúa trời Do thái. Phải giết, giết hết, dù cho đó là anh em, cha me, vợ con, bạn bè thân tín; nếu chúng bảo ngươi phải xa Giê hô va đức Chúa Trời !!!

Do đó, chúng ta lạ gì khi Alexander De Rhode viết phép giảng tám ngày chửi hết các Giáo chủ Á đông, gọi bằng "thằng", hay Giáo hoàng La mã gọi Phật giáo là Vô thần; Nguyễn gia Kiểng đòi lật đổ văn hoá Việt, Lê anh Huy kêu gọi "chối bỏ nguồn gốc quỷ tính con Rồng cháu Tiên" để "trở lại".....Tất cả đó, chỉ là một phần nhỏ và có tính "bề ngoài". Còn thực sự "bên trong" và "vấn đề nội bộ", thì còn ghê gớm hơn nhiều....Và nhờ vậy, những ai yêu Dân tộc, kính Tổ quốc, thương Đồng bào đã thấy rõ sự có mặt của Đức Chúa trời này. Chúng ta cũng hiểu sâu sắc hơn về Phong trào Văn thân !

Tôi cảm thấy rùng mình khi đọc:" CHỚ ĂN MÁU(huyết), PHẢI ĐỔ MÁU (huyết) LÊN BÀN THỜ ĐỨC CHÚA TRỜI ngươi ". Lời dạy này đuợc nhắc đi, nhắc lại nhiều lần lắm. Có lẽ, như Thần Nguyen duc Chung dạy, tôi chưa được các nhà thần học dạy dỗ, nên chưa biết được "cái ngu dốt" của mình. Tôi buồn lắm, thần Nguyen duc Chung ơi ! Nếu HỮU THẦN HỮU HUYẾT (máu), thì tôi thà đừng có nhận THẦN; vì Thần là nhuộm máu người thân, nhuộm máu đồng loại, nhuộm máu thú vật, nhuộm máu địa cầu.....

Tôi bàng hoàng, kinh khiếp suốt cả mấy tháng trường vì bên tai tôi vẫn văng vẳng ngươi PHẢI GIẾT NÓ, PHẢI NÉM ĐÁ CHO NÓ CHẾT, TẬN DIỆT NÓ LUÔN VỚI SÚC VẬT CỦA NÓ......Chúa ơi , Đạo hỡi ! Chỉ có GIẾT, GIẾT. GIẾT...mới là đạo của Thiên chúa thôi sao ? Thật đúng như câu Kinh :"trên trời duới đất chỉ có mình Giê hô va ngươi làm đuợc như thế" !!!

Đến đây, không biết mấy chữ ;'ĐẠO NÀO CŨNG DẠY LÀM LÀNH LÁNH DỮ" có còn đúng hay sai ? Xin các bậc CAO NHÂN chỉ giáo. Xin thần Nguyen duc Chung đừng buộc tôi "chống tôn giáo lớn". Không, trăm vạn lần không. Tôi không chống ai cả. Tôi chỉ chống lại TỘI TIÊU DIỆT NHÂN LOẠI. Tôi chỉ muốn BẢO VỆ DÂN TỘC TÔI trước sự XÂM LĂNG BẠO ÁC của một lý thuyết nhuộm máu. Chỉ có máu, toàn là máu; không có gì khác !!! Chỉ có giết, giết, giết, giết...không có cách nào hay hơn !!!

Tự nghỉ, mọi người tìm đến Tôn giáo là để cho tâm hồn tươi mát, yên tỉnh. Là tìm đến với đời sống TÂM LINH, ĐẠO ĐỨC, chứ không phải tìm đến sự tranh chấp, sự chém giết, sự ghen tỵ hẹp hòi ích kỷ. Đến với tôn giáo là để tìm phương giải quyết những khó khăn hệ trọng mà "nhân gian" không thể nào giúp mình vuợt thắng. Tôn giáo là SIÊU VIỆT thế gian. Tôn giáo là THIÊN ĐUỜNG lý tuởng, nó đứng lên trên và ra ngoài mọi tranh chấp đời thường. Tôn giáo là một con đuờng thênh thang, sạch sẽ có thể tưởng tượng của chúng ta.

Tôn giáo không phải là chính trị; nó lại càng không thể là một đảng cuớp. Tôn giáo phục vụ con người, chứ không phải HỦY DIỆT con người; Nhưng nó phục vụ con nguời trong những HÀNH VI TÂM LINH, chứ không thể nào biến nó thành một thứ chính quyền nhân thế. Cái đạo CAI TRỊ, dù Bá đạo hay Vương đạo đi nữa, thì cũng đã có trong thế giới con nguời; có lẽ từ khi có BA NGƯỜI: Hai nguời tranh chấp, và một người thứ ba làm trọng tài.

Nếu như tôn giáo có thể thay thế chính trị, thì tuyệt nhiên hai chữ tôn giáo sẽ tự biến mất trong Tự điển loài nguời. Lúc đó, thì con nguời chỉ biết đến chính sự, và tôn giáo không còn là một nhu cầu thiết yếu nữa. Như vậy, những người chủ trương đem tôn giáo vào chính trị đã mang dã tâm TIÊU DIỆT TÔN GIÁO; bắt con người trần truồng theo chủ nghĩa VÔ THẦN ! Một nghịch lý ! Một nan đề !!! Phải không, thưa các nhà thần học ?

Nếu cho rằng "trong Phúc âm có con người, nên ngài có quyền làm chính trị"(NHT), thế thì "trong Phúc âm cũng nói đến sự "chém giết", nên ngài có quyền chém giết, hay sao ??? Trong phúc âm luôn luôn nhắc đến việc tiêu diệt các dân tộc không theo Chúa, thì ngài cũng có quyền tiêu diệt các dân tộc hay sao ??? Và như vậy, đã tự định nghia "phúc âm là cuốn sách chính trị" của Do thái đầy máu và nước mắt của các Dân tộc, kể cả máu xương của dân Do thái, như đã học ở trên ???

Xin lỗi các ngài, các nhà thần học(?), tôi đã suy nghi vẩn vơ quá rồi chăng ? Xin các ngài xem đây là những "kiến thức thấp hèn, ngu muội" của một "thằng người" đứng truớc SỰ VÔ CÙNG của vấn đề tôn giáo trong thế giới con người hiện nay. Bởi vì không muốn mình bị hai chữ MÊ TÍN ràng buộc, cho nên, tôi lấy mấy chữ "HỎI CHO TẬN GỐC" làm kim chỉ nam cho cuộc sống riêng mình. Chỉ có thế thôi.

***050605***

 

CHƯƠNG 9:

CHỮ TRINH CÒN MỘT CHÚT NÀY

 

Bây giờ, xin quay lại với chuyện học. Chúng ta sẽ học thêm về sách Luật lệ ký. Trong CHƯƠNG 17 này chúng ta suy gẫm một câu:

· Khi ở giữa ngươi , trong một thành nào mà đức Giê hô va ban cho ngươi , có một nguời nam hay nữ làm điều ác truớc mặt Giê hô va đức Chúa trời ngươi , vi phạm giao uớc ngài, ĐI HẦU VIỆC VÀ QÙY LẠY CÁC THẦN KHÁC hay.....thì ngươi hãy dẫn nguời nam hay nữ đó làm việc ác đó đến cửa thành, NÉM ĐÁ CHO CHÚNG NÓ CHẾT ......Tay của các người chứng phải TRA vào mình nó đầu hết, đặng làm cho nó chết, kế sau tay của cả dân sự. như vậy ngươi cất kẻ HUNG ÁC khỏi giữa mình (17:1-7).

Ở đây, chúng ta không bàn đến chuyện Chúa bảo giết nguời nữa! Vì quá biết và quá chán rồi ! Nhưng, có một điều mà mọi nguời phải biết là định nghia giữa THIỆN và ÁC. Trong đạo của Giê hô va đức Chúa trời, như đã dẫn trên, sự ÁC là không theo đạo Chúa; và sự THIỆN là theo đạo, vâng lời Chúa mà thôi !!!

Cho nên nhầm lẫn giữa THIỆN ÁC là một tai hại vô cùng. Nguời Việt chúng ta định nghĩa THIỆN ÁC hoàn toàn khác với quan niệm này. Chữ THIỆN của nguời Việt bao gồm mọi chuyện giúp ích cho kẻ khác, không tổn hại kẻ khác. Trái lại, giết nguời, hại vật vô cớ là ác. Cuớp của bằng mọi thủ đoạn là ác(kể cả tham nhũng hối lộ). Lấy vợ nguời, lấy nguời không phải vợ mình là ác; chứ đừng nói đến loạn luân cha mẹ, anh em, thân tộc. Dối láo, điêu ngoa, lừa mị....là ác....Chứ trong đạo Giê hô va đức Chúa trời thì không phải thế !!!!

Diệt luôn BẢY DÂN TỘC, diệt luôn "nguời nhà" một lần mấy chục ngàn vẫn đuợc viết vào kinh để xung tụng! Hai con gái lấy CHA mình cũng đuợc vinh danh trong kinh ! Luợm củi ngày thứ bảy cũng bị xử tử. Bất cứ ai thờ thần khác, kể cả nguời thân cũng đuợc Chúa nhắc là phải GIẾT. Cho nên, nói "đạo nào cung dạy làm lành lánh dữ" là sai. Hoàn toàn sai !!! Chúng ta cần biết rõ định nghia của "lành dữ" theo từng tôn giáo, dân tộc, thì mới khỏi nhầm lẫn tại hại !!!

· Khi nào trong thành mình có sự tranh tụng, hoặc vì đổ huyết, hoặc vì giành xé, hay là vì thương tích, mà ngươi phân xử lấy làm khó quá, thì phải đứng dậy, đi lên chỗ mà đức Giê hô va Chúa trời ngươi sẽ chọn, đến gần NHỮNG THẦY TẾ LỄ (Priest) về chi phái Lê vi, cùng nguời khi ấy làm quan án, mà hỏi han họ; HỌ SẼ TỎ CHO MÌNH BIẾT SỰ PHÁN XÉT ĐÁNG ĐỊNH. ngươi phải làm Y THEO LỜI HỌ TỎ DẠY cho mình tại nơi đức Giê hô va sẽ chọn, và khá cẩn thận LÀM THEO LỜI DẠY CỦA HỌ. Phải làm theo luật pháp (của đạo Chúa) họ DẠY CHO, và SỰ PHÁN XÉT HỌ GIẢNG RA, chớ xây về bên hữu hay bên tả mà bỏ các điều giảng của họ. Song nguời nào ở cách kiêu ngạo, KHÔNG KHỨNG VÂNG THEO THẦY TẾ LỄ đứng tại đó đặng hầu việc Giê hô va đức Chúa trời ngươi , hay là không vâng quan án THÌ NGUỜI ĐÓ PHẢI CHẾT......(17:8-12).

Như vậy, chúng ta biết rằng, quyền hạn của Linh mục, Mục sư (Priest = thầy tế lễ) là tối thuợng. Lời của các ngài là lời của Thuợng đế. Đọc ngang đây, tôi mới hiểu đuợc, dưới thời cố Tổng thống Ngô đinh Diệm, mấy ông Tỉnh truởng cũng cúi đầu dạ răm rắp mấy ông Linh mục còn sữa.

(Priest) mới là chính. Ngài ( thầy tế lễ=Priest) dạy sao làm vậy. Bất kỳ ai "KHÔNG KHỨNG VÂNG THEO THẦY TẾ LỄ đều PHẢI CHẾT. Thật khủng khiếp! Vì vậy, trong thực tế, dù các ngài "có làm gì" cũng chẳng ai dám đụng đến. Trừ nước Mỹ hiện nay !!!

· Khi ngươi đã vào xứ mà Giê hô va đức Chúa trời ngươi ban cho, đuợc nhận lấy và ở tại xứ đó rồi, nếu ngươi nói : TÔI SẼ LẬP MỘT VUA lên "cai trị tôi", như các dân tộc chung quanh, thì khá lập một vua lên cai trị ngươi , mà Giê hô va đức Chúa trời ngươi sẽ chọn, PHẢI LẬP NÊN MỘT VUA THUỘC ANH EM ngươi , CHỚ NÊN LẬP MỘT NGƯỜI NGOẠI BANG LÊN, không phải ANH EM ngươi ........Vừa khi tức vị, vua phải chiếu theo luật pháp (kinh) này mà những thầy tế lễ về dòng Lê vi giữ, chép một bổn cho mình. (17:14-18).

Tính toán như vậy, mới thật là ông Trời. Priest đẻ ra vua, vua theo kinh, kinh theo Priest !!!

· Còn kẻ tiên tri có lòng kiêu ngạo, nhân danh ta nói điều chi ta không biểu mà nói, hay là nhân danh các thần khác mà nói, THÌ KẺ TIÊN TRI ẤY PHẢI CHẾT. Nếu ngươi nói trong lòng rằng: Làm sao chúng ta nhận biết đuợc lời nào là lời đức Giê hô va không có phán. Khi kẻ tiên tri nhân danh đức Giê hô va nói; và bằng lời nguời nói KHÔNG XẢY ĐẾN, và KHÔNG ỨNG NGHIỆM, ấy là lời đức Giê hô va chẳng có phán. Kẻ tiên tri đó bởi sự kiêu ngạo mà nói ra; CHỚ SỢ NGUỜI. (18:20-22).

Như vậy, lời Đức Chúa Trời rất rõ ràng: Ai đoán sai thì không phải lời Giê hô va và đừng sợ. Đến đây CON xin hỏi quý bậc hiền triết rằng: Theo như Sáng thế ký, thì lời dạy của tiên tri Môi se có đúng không ???

Ngài nói làm trời đất cho đến nay khoảng chừng chục ngàn năm là cùng; Nhưng khoa học chứng minh những hoá thạch mới tìm thấy gần đây nhất có tuổi từ 140 triệu năm đến 200 triệu năm, nghia là trái đất có lâu hơn !!! Ngài nói làm Mặt trời, Mặt trăng sau trái đất; bây giờ khoa học chứng minh nguợc lại !

Ngài nói trái đất đứng yên, bây giờ khoa học nói nó quay !!! Ngài nói tuổi thọ con nguời một trăm hai mươi năm, Nhưng sau đó xếp mấy đời Tổ tiên loài nguời lên hàng ngàn tuổi.!!!...Ngài nói cho Y sơ ra ên một nơi "đượm mật và sữa", Nhưng đến nay vẫn chỉ là một đám đất cát vấy máu.....!!! và các nhà khoa học và hiền triết chết bởi Toà dị giáo có oan không ??? Ngài còn nói nhiều điều nữa mà không thấy ứng nghiệm...... Vậy nên tin hay không; nên sợ hay không Thánh kinh Môi se ??? Chỉ có một điều là, nếu Thánh kinh Do thái không còn, thì Chúa TỰ DIỆT. Vậy làm sao TÁN GẪU ???

· Khi nào mà trong đất mà Giê hô va đức Chúa trời ngươi ban cho ngươi nhận lấy, nguời ta gặp một nguời nam bị giết, nằm sãi trên đồng, chẳng biết ai đã giết, thì các truởng lão và quan án của ngươi phải đi ra, đo bề xa từ nguời bị giết đến các thành ở chung quanh nguời. Đoạn truởng lão của thành gần nguời bị giết hơn hết, PHẢI BẮT MỘT CON BÒ CÁI TO, chưa làm việc hay mang ách, dẫn nó đến một dòng nuớc hằng chảy, gần đó không ai cày và gieo, rồi tại noi ấy, VẶN CỔ CON BÒ CÁI TO. Những thầy Tế lễ, là con trai Lê vi, sẽ đến gần, và Giê hô va đức Chúa trời ngươi đã chọn các nguời ấy để phục sự ngài, và nhân danh đức Giê hô va mà chúc phuớc cho, tùy lời miệng họ làm bằng, phải quyết phán các sự tranh tụng về thương tích. Bấy giờ hết thảy truởng lão của thành ở gần nguời bị giết hơn hết, sẽ rửa tay mình trên con bò cái to mới BỊ VẶN CỔ trong khe, đoạn cất tiếng nói rằng: Tay chúng tôi chẳng đổ huyết này ra, mắt chúng tôi chẳng thấy gì, lạy đức Giê hô va cầu xin ngài tha tội cho dân sự ngài, mà ngài đã chuộc, xin chớ kể huyết vô tội cho Y sơ ra ên của ngài! Rồi tội SÁT NHÂN SẼ ĐUỢC THA CHO HỌ. như vậy, ngươi làm điều ngay thẳng tại truớc mặt đức Giê hô va, và cất huyết vô tội khỏi giữa mình (21;1-9).

Ở đây, CON tìm thấy mấy vấn đề. Một là, chỉ có XÁC NGUỜI NAM, mới đuợc quan tâm để xét, còn NGUỜI NỮ thì sao ?

Thứ hai, tại sao "nguời giết nguời" lại bắt CON BÒ "chịu tội" BỊ VẶN CỔ ĐỂ RỬA TỘI ???

Thứ ba, nguời chết không quan án xét xử, chẳng truy tìm thủ phạm, mà "tùy lời miệng họ làm bằng". Vậy thì, các thầy tế lễ cứ sai đi GIẾT NGUỜI, vất xác ngoài đồng, rồi thầy lại xử; và "tùy lời miệng" các thầy, rồi quyết phán vấn đề....Rồi thì "rửa tay trên mình con bò cái to mới bị vặn cổ", là xong chuyện! như vậy, rồi nói "chúng tôi chẳng đổ huyết ra"; "mắt chúng tôi chẳng thấy gì"....Thế là Giê hô va đức Chúa trời THA TỘI !!!

Thì ra, mấy ông thầy tế lễ là THƯỢNG ĐẾ CON. Cứ GIẾT, GIẾT, GIẾT...những ai "không khứng vâng lời", rồi VẶN CỔ BÒ là hết tội ! Chao ôi ! Vừa đuợc giết, vừa đuợc ăn, hèn chi mấy ổng muốn làm gì cũng đuợc. Ngài "muốn làm", thì "phải để ngài làm"; nếu "không khứng" thì phải chết. Tội nghiệp cho nhân loại,

có một ông Thuợng đế như thế này !!! Hàng chục thế kỷ đen tối Tây phương cung bởi LỆNH TRỜI này ! Các Dân tộc Bắc mỹ, Mễ, Phi, Châu phi .......hầu như tuyệt diệt, cung vì "không khứng" này !

May thay, nguời Việt ít có kẻ muốn làm thầy tế lễ; nếu không thì Bốn Trăm Năm qua cũng đa tiêu tùng như ai ! Thượng đế đã chịu CHÙN CHÂN, Nhưng nay lại muốn "nương theo làn gió" để thực hiện mưu bá đồ vương chăng ? Nhưng "Nguồn gốc quỷ tính" không dễ dàng đầu hàng "ẩm huyết qủy vương" đâu !

Không có một Thuợng đế nào lại đi xúi giết người, cướp của, cướp nước người ta; bởi vì ngài là CHA tất cả; là lòng lành vô cùng. Không có Thuợng đế nào lại vấy máu thiên hạ; vấy máu bàn thờ; vấy máu chung quanh bàn thờ cả; bởi vì ngài là đấng tối thắng, tối thiện, tối mỹ, trên hết. Không có một Thuợng đế nào chui giữa bụi gai, trốn trong mây đen....mà nói chuyện; bởi vì ngài là đại quang minh, chân thật, vô ngại, vô cùng. Không có Thuợng đế nào THA TỘI cho kẻ giết nguời một cách vô cớ; vì ngài là đấng công bằng, vô tư. Không có Thuợng đế nào sai "gia nhân, tôi tớ" phán quyết mọi vấn đề của thiên hạ; bởi vì Thuợng đế "mạc khải" luật NHÂN QUẢ tự nhiên; và ngài đã biết rằng "Nhân loại đã khôn bằng ta" (Sáng thế ký).

· Khi ai có một đứa con khó dạy và bội nghịch, không nghe theo lời cha mẹ, và mặc dầu bị trừng trị, nó vẫn không khứng vâng lời, thì cha mẹ phải bắt nó đến truớc mặt các truởng lão của thành mình, tại nơi cửa thành. Đoạn cha mẹ sẽ nói cùng các truởng lão của mình rằng: Nầy con chúng tôi khó dạy và bội nghịch, không vâng lời chúng tôi, làm kẻ hoang đàng say sưa. Bấy giờ chúng dân thành ấy sẽ NÉM ĐÁ CHO NÓ CHẾT; như vậy ngươi sẽ cất sự ác khỏi giữa mình, và cả Y sơ ra ên sẽ hay điều đó mà bắt sợ (21:18-21).

Luật này quả thật ghê rợn quá ! Một đứa con có lỗi, thì chính tay cha mẹ phải giết con mình !!! Thượng đế ơi , ngài dã man hơn cả những kẻ dã man nhất !!! Tôi chưa thấy một con thú nào ăn xác con mình; thế mà Thuợng đế bảo cha mẹ giết con, thì chẳng biết ngài là ai ??? Không biết những kẻ cúi đầu tin theo điều này còn có khả năng nói tới "nhân quyền" hay không; hỡi tiến sỹ Anh Huy ???

· Khi một kẻ nào phạm tội đáng chết, thì hãy GIẾT NÓ, và treo lên trụ hình (21:22).

Nếu lời này ứng nghiệm, thì đức Giê su có phạm tội đáng chết hay không, mà bị giết trên thập tự giá ??? Nếu như, phạm tội đáng chết, thì "sự chuộc tội" hóa thành vô nghĩa hay sao ?

· Người nữ không phép mặc quần áo người nam, và người nam cung chẳng đuợc mặc quần áo người nữ; vì ai làm điều đó lấy làm gớm ghiếc cho Giê hô va đức Chúa trời (22:5).

Câu này, tôi không dám luận bàn; vì nó "thâm diệu" quá. Xin các nhà thần học; đặc biệt là tiến sỹ Huy, và Nguyen duc Chung giải cho nghe, tại sao nam nữ "lộn quần" lại liên hệ đến Chúa trời ?

· Khi một nguời nam đã cưới vợ, ăn ở cùng nàng, rồi sau lại ghét, đi phao cho những chuyện khiến nàng mất danh giá, và gièm siểm nàng mà rằng: Tôi có lấy nguời nữ đó, khi đã đến gần, thấy không còn đồng trinh, bấy giờ cha mẹ của nguời con gái đó sẽ lấy và bày ra những dấu đồng trinh của nàng truớc mặt các truởng lão thành đó, tại nơi cửa thành. Người cha của nguời gái sẽ nói cùng các trưởng lão rằng: Tôi có gả con gái cho người này làm vợ, mà người lại ghét nó, người nầy phao những chuyện gây cho nó mất danh giá, mà rằng: Tôi không thấy con gái ông còn đồng trinh.

Vả, này là các dấu về