Ni Cô Mặc Quân Phục ! Vậy Thì Sao ?

  ●   Bản rời

Ni Cô Mặc Quân Phục ! Vậy Thì Sao ?

Trần Chung Ngọc

http://sachhiem.net/TCN/TCNtg/TCN150_nico.php

15-Aug-2013

..."Ngày nay cũng vậy. Trong hai cuộc chiến chống xâm lăng vừa qua, Phật Giáo luôn luôn gắn liền với tinh thần yêu nước, cho nên có những tăng ni Việt Nam đã cởi áo cà sa, nâu sồng, mặc quân phục lên đường chiến đấu chống ngoại xâm. Vậy thì màn trình diễn văn nghệ của các Ni Cô chẳng qua cũng chỉ là diễn lại sự hy sinh đóng góp cho quốc gia của tăng ni Phật Giáo trong thời chiến, khích lệ lòng yêu nước của quần chúng, có gì mà phải thắc mắc." (TCN) 

Thỉnh thoảng tôi vẫn ghé vào đọc lướt qua trong VOA, BBC, RFA, RFI tiếng Việt, không phải để học hỏi những gì họ viết trong đó mà chỉ để biết những luận điệu của họ như thế nào để chống phá Việt Nam, phục vụ cho đường lối chỉ đạo của các quốc gia liên hệ, chứ tôi đã biết từ lâu những tổ chức này không phải là những cơ quan thông tin vô tư.  Thí dụ về RFA.

Trần Đình Hoàng có viết trên chuyenluan.net ngày 12.6.2007 bài: “Đài RFA Tuyên Truyền Chống Việt Nam”.  Đây là bài nghiên cứu đầy đủ với nhiều chi tiết về thực chất và mục đích của RFA.  Sau đây là phần kết của bài:

Bài viết này muốn nhắc nhở những người nào còn lầm tưởng RFA đấu tranh cho quyền lợi của người Việt rằng: RFA là một tổ chức phục vụ cho quyền lợi của Mỹ và do một nhóm người Việt lưu vong điều hành nhằm làm suy yếu sự đoàn kết dân tộc của Việt Nam và gây bất ổn chính trị xã hội ở Việt Nam để người nước ngoài có cơ hội “thừa nước đục thả câu”. Những người ở trong nước đã và đang cộng tác với họ hoặc do bị lừa gạt hoặc tự nguyện cần ý thức được rằng RFA -- vì sứ mệnh chính trị của họ -- chưa bao giờ khách quan, chưa bao giờ có thiện chí với Việt Nam và dân tộc Việt Nam. Do đó, cộng tác với họ cũng đồng nghĩa với việc hợp tác với những người chống lại quyền lợi của Việt Nam.

Nhận định này cũng đúng với BBC, VOA, RFI tiếng Việt. Gần đây tôi ghé vào BBC thấy có một bài ngồ ngộ với đầu đề:  Ni cô 'thay nâu sồng mặc quân phục', Cập nhật:10:35 GMT - thứ tư, 14 tháng 8, 2013.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture_social/2013/08/130814_nun_inappropriate_clothes.shtml

Chỉ với cái đầu đề chúng ta có thể thấy sự bất lương trí thức của BBC tiếng Việt.  Vì đây chỉ là một màn trình diễn văn nghệ, chứ không phải là Ni cô vĩnh viễn “thay nâu sồng mặc quân phục.”  Nếu lương thiện thì đầu để của bài viết phải là “Ni cô mặc quân phục trình diễn văn nghệ.”  Hơn nữa, trong URL chúng ta thấy cụm từ  nun_inappropriate_clothes.  BBC tiếng Việt vì dốt nên đã  cho rằng Ni Cô mà mặc quân phục là không thích hợp.  Điều này phản ánh sự hiểu biết hẹp hòi của BBC tiếng Việt về Phật Giáo. 

Thứ nhất, từ xưa tới nay Phật Giáo luôn luôn đặt quốc gia lên trên hết. Khi thực dân Pháp xâm lăng và dưới thời Pháp thuộc, nhiều Chùa đã trở thành nơi bao che, bảo vệ cho những người yêu nước chống Pháp. Trong cuộc kháng chiến ở Việt Nam gần đây cũng vậy có nhiều tu sĩ bỏ áo cà sa đi theo kháng chiến, đó không phải là theo Cộng sản vì lý thuyết Cộng sản mà vì theo truyền thống yêu nước, xét đúng ưu tiên của thời thế, giặc đến nhà đàn bà phải đánh, nền độc lập của nước nhà trên hết, không như bọn việt gian vô tổ quốc, phi dân tộc, chủ trương “thà mất nước chứ chẳng thà mất Chúa”. Cho nên, nếu Ni Cô có “cởi áo nâu sồng mặc quân phục” như các tu sĩ “cởi áo cà sa khoác chiến bào” cũng đâu có phải là chuyện lạ.  Lịch sử Việt Nam viết rõ, trong những cuộc chiến chống ngoại xâm, các Chùa thường là nơi che dấu quân kháng chiến, và nhiều tăng, ni đã: Nghe theo tiếng gọi của núi sông/Cà sa gửi lại chốn thư phòng...”. 

Thứ nhì, lịch sử đã chứng tỏ truyền thống yêu nước, hộ quốc, an dân của Phật Giáo. Thiên hạ Lý Trần bán vi Tăng (Nửa thiên hạ sống như là các tu sĩ Phật Giáo), nhưng thời đại Lý Trần cũng là thời đại oanh liệt nhất của Việt Nam, ba lần đánh bại quân xâm lược hùng mạnh nhất vào thời đó. Tăng sĩ Phật Giáo “cởi áo cà sa khoác chiến bào”, tham gia chống xâm lăng không phải là chuyện hiếm hoi, trong thời nào cũng có. Khi xưa thì Tuệ Trung Thượng Sĩ, anh của Hoàng Hậu Nguyên Thánh Thiên Cảm, thời bình thì tu ở Chùa, thời chiến thì khoác chiến bào chống xâm lăng, cùng Đức Trần Hưng Đạo lập được nhiều chiến công, đuổi xong ngoại xâm rồi lại trở về Chùa sống thung dung tự tại; Vua Trần Nhân Tông cũng vậy, sau khi chiến thắng ngoại Mông, bỏ ngôi báu, xuất gia làm Trúc Lâm đầu đà.

Ngày nay cũng vậy. Trong hai cuộc chiến chống xâm lăng vừa qua, Phật Giáo luôn luôn gắn liền với tinh thần yêu nước, cho nên có những tăng ni Việt Nam đã cởi áo cà sa, nâu sồng, mặc quân phục lên đường chiến đấu chống ngoại xâm. Vậy thì màn trình diễn văn nghệ của các Ni Cô chẳng qua cũng chỉ là diễn lại sự hy sinh đóng góp cho quốc gia của tăng ni Phật Giáo trong thời chiến, khích lệ lòng yêu nước của quần chúng, có gì mà phải thắc mắc.

Chúng ta hãy đọc một đoạn trênhttp://e207.net.vn/bai-vit/bai-vit-v-e207/phong-s-ky-s/1943-huyn-thoi-v-chua-co-nhng-v-s-qci-ao-ca-sa-khoac-chin-baoq

Năm 1999, nhân kỷ niệm 52 năm Ngày truyền thống "Nghĩa sĩ phật tử" (27/2/1947), một nhóm ni sư từng phát nguyện "Cởi áo cà sa khoác chiến bào" đã cho lập một bia đá ngay trong khuôn viên chùa để ghi nhớ sự kiện đó. Nhà chùa cũng đã cho xây dựng Đài tưởng niệm các Nghĩa sĩ Phật tử hy sinh trong thời kỳ chiến tranh. Thể theo tâm nguyện cá nhân, xương cốt của 5 vị đã được quy tập, an táng trong vườn tháp của chùa. Đây cũng là nơi mà bất cứ phật tử, du khách nào cũng muốn ghé thăm mỗi khi có dịp để nghiêng mình tưởng nhớ tới những vị sư "Nhập thế ra trận" năm xưa.

Ni cô mặc quân phục, mặc áo tứ thân trình diễn văn nghệ chẳng qua chỉ là nói lên hai nét văn hóa của dân tộc: quân phục tượng trưng cho sự hào hùng của nữ nhân Việt Nam trước nghịch cảnh của thời thế, tiếp nối tinh thần Trưng, Triệu, còn áo tứ thân nói lên nét duyên dáng của phái nữ Việt Nam.  Phật Giáo nên hãnh diện về những đóng góp này thay vì chấp vào những hình thức bề ngoài chỉ có tính cách tượng trưng trong một màn trình diễn văn nghệ, và nên bỏ ngoài tai những lời phê bình nọ kia của những kẻ thiếu hiểu biết về truyền thống văn hóa dân tộc, và về tinh thần “tùy duyên bất biến” của Phật Giáo.

  Buổi diễn văn nghệ ở chùa Pháp Hải 

  

(trên)   Ni Cô trong màn trình diễn văn nghệ nói lên tinh thần Phật Giáo yêu nước chống xâm lăng
(dưới)  Các “sơ” ngày xưa làm gián điệp cho quân xâm lăng Pháp. Các “sơ” ngày nay tíu tít hôn hít TGM Leopoldo Girelli của nước Vatican (SH)
 

Cởi áo cà sa khoác chiến bào

Chùa Cổ Lễ (huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định) không chỉ là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng của vùng đất Thành Nam giàu truyền thống lịch sử và văn hoá. Nơi đây còn được biết đến bởi huyền thoại về những tăng ni tạm gác việc đạo tình nguyện lên đường ra trận đối mặt với kẻ thù để giành lại độc lập, tự do cho dân tộc.

Theo Thượng tọa Thích Tâm Vượng, Viện chủ chùa Cổ Lễ, trong 2 cuộc kháng chiến chống thực dân, đế quốc của dân tộc ta trong thế kỷ 20, từ mái chùa cổ kính này đã có 35 ni, sư cởi áo cà sa ra tiền tuyến giết giặc, bảo vệ quê hương, trong đó có 12 người đã anh dũng hy sinh trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

                    

(trái) Đại đức Thích Pháp Lữ cởi áo cà sa khoác chiến bào
(phải) Ni Trưởng Thích Đàm Thanh, một trong những nữ tu đã tham gia quân đội chống xâm lăng (1947 
  

Nếu những người thiếu hiểu biết về Phật Giáo còn thắc mắc về chuyện các Ni Cô mặc quân phục thì tôi khuyên họ hãy xem video clip Cởi Áo Cà Sa Khoác Chiến Bào sau đây:

http://www.youtube.com/watch?v=WIOnTCD_zDg:

Phật Pháp bất ly thế gian pháp”, cho nên người Phật tử phải tùy duyên tùy thời thế mà hành xử.  Tác giả Đồng Ngọc Hoa viết:  “Tu mà không xa rời trần tục, tu mà khi quốc gia có biến cố thì thiền sư, cư sĩ, tín đồ… đều quan tâm đến vận mệnh quốc gia, nghĩ đến sự hưng vong của chùa cảnh, xóm làng, đất nước. Thậm chí còn vui lòng dấn thân vào cuộc, kể cả xông pha trận mạc chém giết quân thù, giữ gìn cuộc sống thanh bình cho dân tộc.

Chúng ta có thể đọc vài bài thơ nói lên tinh thần yêu nước của Phật Giáo trước nghịch cảnh ngoại xâm:

 Cởi áo cà sa khoác chiến bào
 Tuốt gươm bồng súng dẹp binh đao
 Ra đi quyết rửa thù cứu nước
Vì nghĩa quên thân hiến máu đào
.

Cởi áo cà sa khoác chiến bào,
Giã từ thiền viện lướt binh đao,
Câu kinh tiếng kệ chờ khi khác;
Cứu nước thương dân dễ đợi nào”

Nghe theo tiếng gọi của núi sông
Cà sa gửi lại chốn thư phòng
Xông ra trận tuyến trừ hung bạo
Thực hiện từ bi lực phải hùng

Sau đây là bài thơ của một sư ni:

Cởi áo cà sa khoác chiến bào
Việc quân đâu có quản gian lao
Gậy thiền quét sạch loài xâm lược

[và loài theo gót quân xâm lược]
Theo gót Trưng Vương tỏ nữ hào”.

Nhận thức được truyền thống Phật Giáo yêu nước như vậy thì chúng ta phải thấy rằng, trong khối Phật Giáo gồm hơn 80% dân chúng, nếu có những cá nhân, Tăng cũng như tục, tham gia mặt trận Việt Minh, hay đảng Cộng sản, hay Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, hay Phản Chiến, trong bối cảnh lịch sử chống xâm lăng, đánh đuổi thực dân, giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, thu giang sơn thu về một mối, thì đó cũng chỉ là vì lòng yêu nước, yêu dân tộc, là có chính nghĩa, là một điều vinh dự đáng khen. Điều rõ ràng là trong cuộc chiến chống Pháp, khi toàn dân kháng chiến thì đa số trong đó theo Phật Giáo và chắc chắn là cũng có không ít các tín đồ Ca-tô Giáo, vì Ca-tô Giáo ở Việt Nam cũng chiếm từ 5% đến 7% dân chúng.

Đạo Phật đi vào cuộc đời, tôi thấy chuyện các Ni Cô mặc quân phục hay áo tứ thân để trình diễn văn nghệ chẳng có gì đến nỗi làm cho dư luận ồn ào như BBC đưa tin, hay ‘phản cảm’ và ‘báng bổ Phật giáo’ như có người, vì thiếu hiểu biết về Phật Giáo, nên phê phán như vậy. 

Tất cả những nhận định tiêu cực về chuyện này mà BBC tiếng Việt đưa lên đều phản ánh những tình cảm vô trí của một số người thiếu hiểu biết. Họ hiểu biết rất hời hợt về Phật Giáo, chỉ nhìn thấy bề ngoài, không nắm được ý nghĩa đàng sau những màn trình diễn văn nghệ, không ý thức được triết lý Nhị Đế của Phật Giáo, họ cho rằng Phật giáo phải như thế này, thế nọ, theo quan điểm hẹp hòi của họ..  Đạo đức tôn giáo đâu có nằm trên mấy bộ quần áo.  Tây phương cũng có câu “Bộ áo không làm nên thầy tu” (L’habit ne fait pas le moine), thầy tu đây là thầy tu Ca-tô.  Cho nên, đừng có vội vàng đánh giá dựa trên bề ngoài.

Phật Giáo không nên thắc mắc và cảm thấy khó chịu trước những lời chỉ trích vô trí về cuộc trình diễn văn nghệ của các Ni Cô, và các Ni cô nên cảm thấy mình đã có vinh dự được đóng góp nghệ thuật trong những màn trình diễn có nhiều ý nghĩa về lịch sử cà văn hóa Việt Nam.

Mong rằng Thượng tọa Thích Huệ Minh, phó Ban trị sự Phật giáo huyện Bình Chánh, hãy dũng cảm là theo lời nhận định của mình về những màn trình diễn văn nghệ:  ‘mô hình thật hay.. .cần phải mở rộng trong mùa An cư kiết hạ những năm sau’.

Và cũng mong rằng Ni trưởng Thích Nữ Huệ Ngọc, viện chủ Chùa Pháp Hải, sẽ tiếp tục  ‘vô cùng hoan hỷ’ về ngày ‘Ngày hội nữ tu’ này, cũng như về những “Ngày hội nữ tu” trong tương lai, và bỏ đi sự phiền lòng trước những dư luận ngu si vô trí..

Để kết luận, có lẽ tôi cần đưa ra vài điều để đối chiếu:

Mặc áo chùng thâm tiếp cận sĩ quan Tây để làm gì ?? Ảnh dongduongthoibao.net

 

Linh Mục Hoàng Quỳnh:  “Thà mất nước chứ chẳng thà mất Chúa.”

Trần Chung Ngọc

 Ngày 15 tháng 8, 2013

PHỤ LỤC

của sachhiem.net

Vài lời phê ở các diễn đàn emails:

Subject: Tôi đã đọc hết, và đọc kỹ bài này của ông Giác Hạnh.FW:_[Die ndanDanToc ] Cười cho cái đám Chồn giáo q uảng cáo tự do cho Phật giáo.
From: Tran Quang Dieu
Date: Fri, August 16, 2013 8:05 pm
To:

Tôi đã đọc hết, và đọc kỹ bài này của ông Giác Hạnh.

Tôi cũng đã sẵn có nhiều quan điểm, lập mệnh tương đồng với ông Giác Hạnh như những nội dung mà ông đã thể hiện trong bài liên quan đến một số các sự việc mang vẻ ồn ào trên các nơi (ĐD) vào thời gian qua.

Tôi chỉ xin bồ sung lý luận vào phần cuối cùng của ông Giác Hạnh. Ông Giác Hạnh hiển thị cái này thì đố cha ai có thể dám bác bỏ, vì nếu bác bỏ thì bị tố cáo là CS nằm vùng còn gì:

"Ni cô mặc áo Bộ đội là điều không nên. Nhưng tôi e rằng, Ni cô mặc áo dài cờ Vàng ba sọc đỏ lên Sân khấu hát, múa quạt, đố anh chống cộng nào dám hô lên là Ni Cô thất nhân, thất đức! Thử xem? hùhùhù."

Quan điểm của tôi, Trần Quang Diệu:

Cũng như các vị Sĩ quan Tuyên úy trong QLVNCH trước năm 1975, xuất thân 4 năm từ Trường Sĩ Quan hiện dịch Đà Lạt, bên khối Chiến Tranh Chính Trị, các vị ấy đều có mặc quân phục, có quân hàm, có lương, có xe, có cận vệ, có súng v.v... Vậy, với lịch sử PG trước đó chưa hề có Tuyên úy như vậy thì hôm nay các người nào đó cũng lôi đầu những ông sư Tuyên úy như vậy ra mà chửi rủa hay sao? Mấy ông Linh mục làm Tuyên úy thì đấy là chuyện bình thường, quen thuộc như từ hồi các đội Thập Tự Chinh ở thời Trung cổ! 

Chiếu tướng:

Mấy Ni cô nữ tu còn trẻ tuổi đó, nếu một lúc nào đấy Hán tặc phương Bắc xua quân xâm lăng Việt Nam như năm 1974, 1979,... và rất có thể còn khốc liệt hơn, thì các cô Ni này nếu có thể làm được chuyện sẵn sàng mặc quân phục, mang ba lô cứu thương ra tiền phương để cùng với mọi giới thanh niên khác và đồng bào bảo vệ quê hương xứ sở thì lý do gì những kẻ ngày nay đang sống ung dung: dư tiền, dư bơ, dư sữa,... ở Canada, ở Mỹ, ở Úc, ở Âu Châu, hay ngay ở Việt Nam lại có thể bất lương như trò hề khi phải chửi rủa, mỉa mai, dè bĩu họ?

Trần Quang Diệu

______________________
From: giachanh2012@gmail.com
Date: Fri, 16 Aug 2013 18:32:52 -0700
Subject: [DiendanDanToc] Cười cho cái đám Chồn giáo quảng cáo tự do cho Phật giáo.

Bửa nay tui đi uống trà với ông bạn tui. Ổng hỏi tui "coi bộ cái đám Chồn không chịu thua Ông, tính thế nào?"

Tui cười "Ông nói cái đám Chồn giáo đó à? Vậy là Ông có theo giỏi tui sát ha, hìhìhì!" 

Thế là tui phải bộc bạch chuyện chồn không có hồi kết. Vậy thôi thì tui nói luôn.

Mấy ngày qua tui bị hạch hỏi quá chừng về chuyện mấy Ông Thầy Chùa Xã Hội. 

Người hỏi tôi chuyện Ông Sư có vợ con bên Ú Tà, kẻ đưa cho tôi xem lệnh phạt Thầy Chánh Lạc, người này đưa ra hạch hỏi đòi vạch mặt Thầy Chánh Lạc, kể nọ lại biểu tình chống Sư (Nguyên thủy) Thích Pháp Nhẫn.

Chưa hết, rồi tới chuyện ở Việt Nam mấy Ông Thầy (Đại thừa) ca hát, ni cô múa quạt mặc đồ bộ đội. 

Riếc rồi dường như là tui đây làm cha làm mẹ mấy người này không bằng, đứa nào cũng thắc mắc chuyện Phật sự như là tôi thuộc hàng giáo hoàng không bằng. 

Chắc là im lặng thì mấy đứa nhỏ lại nói tôi bị họ bóp họng bằng cái trò này.

Tôi chỉ cười khàkhàkhà! Đám con nít này họ thiệt là ngu. 

Ngu ở chổ sao họ không hiểu cái lý đơn giản như vậy? Pó tay! 

Là thế nào? 

Vậy ta đi từng hồi nhé. 

1. Chuyện Thầy Chánh Lạc:

Dư luận có hai khuynh hướng đồng hành tấn công Thầy Chánh Lặc. Một bên theo Công giáo hoài Diệm kim chủ nghĩa Công Giáo Nhân Vị được ghi rành rành tại sách âm ti. Một bên thì cũng theo ủng hộ Phật giáo đấu tranh, nhưng họ không ưa Ngài Chánh Lạc. 

A. Nhóm âm ti họ chồn: Nhóm này đưa ra những bằng chứng của toà án về tội của Thầy Chánh Lạc. 

Xin thưa, Thầy Chánh Lạc và Toà án đã giàn xếp xong đâu vào đó. Thầy Chánh Lạc có phải tội không? bây giờ Thầy có đầy đủ quyền tự do, vô can, vô tội như tất cả mọi người sinh hoạt bình thường. Cho nên, tại sao cái đám mắc dịch này lôi ra chỉ trích? Trong khi giáo hoàng của chúng, linh mục, hồng Y, con số lên tới hàng ngàn tên mang đầy tội lỗi và chúng vẫn bám vào cái gọi là Thánh kinh để chạy tội? 

Cái đám thầy tu này làm sao anh hùng bằng Thầy Chánh Lạc đây? hùhùhù :( 

Trong khi Thầy Chánh Lạc và Luật pháp Hoa Kỳ thoả thuận đồng hành ai chấp chuyện kẻ nấy đến đồng thuận cuối cùng là tự do, vô tội của Thầy Chánh Lạc, nhưng cái đám chồn đó vần cố tình vu cáo thấy thật là buồn cho thánh chúa Giê Su treo thập giá mấy vạn lần cũng không thể làm cho chúng hiểu thế nào là Cứu rỗi của Giê Su. Nhục, nhục nhục cho đám chồn con. 

Nhục vì hàng chục ngàn tên nào cũng không có đủ cái dũng để chịu tội thế giang, với luật pháp Hoa Kỳ và các quốc gia. Rõ ràng là chúng phi nhân đạo, phi pháp trước mắt trong đám giáo hoàng Vatican và tay sai vẫn tiếp tục làm trò phỉ bán nhân loại. Tội ác tầy trời. 

B. Lại phải nói với nhóm Phật tử khác, vừa trung thực, vừa thiếu tinh thần đoàn kết. Tại sao chúng vẫn phải bênh vực cho Thầy Chánh Lạc và tuyệt đối chống Thầy Chánh Lạc? Một bên lôi Giáo Sư Võ Văn Ái ra đánh phá, một bên vẫn bám vào tên tuổi Giáo Sư Võ Văn Ái để chửi Thầy Chánh Lạc? Hai bênh gây mâu thuẫn nhau, Giáo phẩm GHPGVNTN không bị chia rẽ, nhưng cực nhìn của hai bên sẽ trở nên xa rời và cuối cùng là bẽ gãy ra từng chiếc đủa do bản chất kém đoàn kết của đôi bên? Làm ra cái trò này là ngu xuẫn, hay vì đạo pháp? NONE! 

2. Chuyện Thầy chùa nào bên Ú Tà. Tôi chỉ chúc phúc cho Ông này. Tôi ủng hộ ông hết mình. Tại sao? 

Bên Thiên Chúa Giáo có Tin Lành, cũng thầy tu, có vợ, có con. Tại sao Thầy Chùa Phật giáo không có vợ có con? 

Nhìn tấm hình Ông Thầy Chùa mặc thường phục, ăn dinner với vợ và hai con hạnh phúc như vậy, gia đình nào lại không muốn đây? 

Tôi chỉ tiếc cho Phật giáo VN là Pháp Môn Thầy chùa có Vợ chưa được xã hội chấp nhận. Nhưng hoàn toàn là nếu Ông Thầy Chùa này bỏ áo Cà sa, mặc áo xám thiền sư, thì cứ tự do có vợ con tốt đẹp hạnh phúc, mở Thiền viện, Phật tử tới thương kính thì cứ hành. 

Trên mặt xã hội, luật pháp Hoa Kỳ. Tôi tin rằng Ông Thầy bên Uta chẳng phạm tội lừa gạt gì, và cũng chẳng hề trái đạo đức. Tôi không tin rằng Ông phải cần chi bỏ chạy. Có Luật sư thì vai trò ông vẫn được minh bạch, luật pháp chấp nhận. 

Nothing is wrong. 

3. Chuyện Ông Thầy Chùa "Quốc Doanh" ở Việt Nam Ca hát. 
Bà còn nào còn youtube, xin gửi lại. Lắng nghe coi Ông hát có sai không? Tôi cũng ủng hộ hết mình cho Ông này sáng tác những bài ca như vậỵ 

Với những thiện trí thức có thể nhìn khác rằng điều đó là làm nhục Phật giáo, thể thống văn hóa. Nhưng với sinh hoạt Ca đoàn, hội luận, giảng pháp. Đố tên Công giáo đồ nào dám say nô rằng Trong sinh hoạt Nhà thờ họ không có Cha, Linh Mục ca hát, không có ăn uống nhãy múa. Có không? 

Thậm chí có nhiều tên Thầy tu Công giáo đi chơi Casino xã ga, uống rượu, hút bạch phiến. Nhưng vẫn lên kháng đài giảng đạo rửa tội cho các chiên con về nạn nghiện rượu, nghiện cờ bạc. Pó tay! 

4. Rồi đến chuyện Ni Cô mặc áo bộ đội, múa hát.

Cái này tôi hơi mệt. Ni cô mặc áo Bộ đội là điều không nên. Nhưng tôi e rằng, Ni cô mặc áo dài cờ Vàng ba sọc đỏ lên Sân khấu hát, múa quạt, đố anh chống cộng nào dám hô lên là Ni Cô thất nhân, thất đức! Thử xem? hùhùhù. 

Cười nhiêu đó thôi, đủ thấy là cái đám đánh phá Phật giáo bây giờ chẳng còn cái gì để mà chống phá, mà họ chỉ lôi ra chuyện này quảng cáo cho nhà Phật. 

 

Giác Hạnh

 




Các bài tôn giáo cùng tác giả


▪ “Ngày Tận Thế” của Ki Tô Giáo  - Trần Chung Ngọc

▪ Cây Thập Giá Trong Kitô Giáo - Trần Chung Ngọc

▪ Cải đạo á châu ? Một ảo tưởng ! - Trần Chung Ngọc

▪ Di Hại Của “Nền Đạo Lý Thiên-La Đắc-Lộ” - Trần Chung Ngọc

▪ Giê-su Ki-tô - Cuộc Đánh Cá Của Người Vô Thần - Trần Chung Ngọc dịch

▪ Hình Ảnh Suy Thoái Của Ki Tô Giáo Trên Thế Giới - Trần Chung Ngọc

▪ Huyền Thoại Cứu Rỗi  - Trần Chung Ngọc

▪ Lịch Sử các Giáo Hoàng - Trần Chung Ngọc

▪ Những Lời Châu Ngọc Về Ki-tô giáo - Robert G. Ingersoll - Trần Chung Ngọc

▪ Những Yếu Tố Chính Đưa Đến Sự Suy Thoái - Trần Chung Ngọc

▪ Nhân Vật Mary Trong Ca-Tô Giáo Rô-Ma - Trần Chung Ngọc

▪ Nhân Vật Mary Trong Ca-Tô Giáo Rô-Ma - 1 - Trần Chung Ngọc

▪ Nhân Vật Mary Trong Ca-Tô Giáo Rô-Ma - 2 - Trần Chung Ngọc

▪ Nhân Vật Mary Trong Ca-Tô Giáo Rô-Ma - 3 - Trần Chung Ngọc

▪ Nhân Vật Mary Trong Ca-Tô Giáo Rô-Ma - 4 - Trần Chung Ngọc

▪ TÔI ĐỌC CUỐN: “Hai Ngàn Năm Một Thuở: Chứng Từ Của Một S - Trần Chung Ngọc

▪ Tìm Hiểu Vấn Nạn Linh Mục Loạn Dâm - 1 - Trần Chung Ngọc

▪ Tìm Hiểu Vấn Nạn Linh Mục Loạn Dâm - 2 - Trần Chung Ngọc

▪ Tại Sao Ki Tô Giáo Phải Suy Thoái - Trần Chung Ngọc

▪ Tản Mạn Về Thần Học Ki-Tô Giáo - Trần Chung Ngọc


▪ 1 2 3 4 5 ▪ >>>


Bài khác