Nhân Đọc "Cần Có Cái Nhìn Khách Quan Về Huế - Mậu Thân 1968"

 

Mike Wilson

http://sachhiem.net/LICHSU/M/MikeWilson_01.php

 05-Feb-2018

 

LTS: Bài sau đây của Mike Wilson lý luận đầy thuyết phục, khó phủ bác, và tóm tắt ngắn gọn nhất một vấn đề tranh cãi từ nửa thế kỷ qua. Xin được hân hạnh chia sẻ với bạn đọc (SH)

Cuộc chiến tại Huế 1968 kéo dài khoảng 2 tháng, theo bên VNCH:

- Số Quân giải phóng chết khoảng 4000 người, quân VNCH khoảng 4400, có 2800 người chết, 3000 dân thường mất tích.

Battle of Huế

Vì những phương tiện giết người hàng loạt bên phía Mỹ (pháo 107mm bắn đạn tổ ong, bom napal, súng phun lửa) nên số thuờng dân bị ngộ sát do bom đạn tăng cao. Dân chết hàng loạt thì phải chôn hàng loạt vì nhu cầu thời gian và vệ sinh công cộng.

Bên VNCH chiếm lại Huế sau cùng có lợi thế tuyên truyền:

- Hễ thấy hố chôn tập thể nào thì đổ tội cho VC giết !

Ai chứng minh ? Ai làm giảo nghiệm ?Ai truy tìm lý lịch của từng cái xác đã thối rữa ?

Việc bên này giết bên kia vì trả thù cá nhân là có - ở cả hai bên, do hoàn cảnh chiến tranh nhưng quân đội nhân dân không có chính sách đi đến đâu giết dân đến đó !!!

CHỨNG MINH:

1. Bộ đội từ dân mà ra, nhờ dân che chở, nên mới ém quân được khắp lãnh thổ Nam VN, để đồng loạt tiến công trên mọi thành phố, đô thị.

2. Nếu đi đến đâu, giết dân đến đóthì sống với ai ? Lấy quân từ đâu ra ? Ai che chở ?

3. Tất cả các thành phố, thị trấn, đô thị miền Nam đều bị tổng tiến công - tại sao bộ đội chỉ giết dân ở Huế ?

4. Trận chiến Quảng Trị dài hơn, khốc liệt hơn trong 81 ngàycó vũ khí giết hàng loạt và bom thảm B-52 tại sao không có tuyên truyền VC THẢM SÁT DÂN - NHƯ Ở HUẾ ???

https://en.wikipedia.org/wiki/Second_Battle_of_Qu%E1%BA%A3ng_Tr%E1%BB%8B

5. Trong chiến dịch thần tốc chiếm trọn miền Nam trong 54 ngày, tại sao không có nơi nào dân bị thảm sát (như tuyên truyền ở Huế 1968) ???

6. Nếu bộ đội trả thù lính và sĩ quan VNCH, tại sao vẫn có những cựu binh VNCH còn sống nhăn, ra hải ngoại, được đoàn tụ thân nhân, quay đầu lại chửi tổ quốc rồi về Việt Nam du hí, ăn chơi ???

7. Suy đi thì phải nghĩ lại, phải nhìn toàn cảnh, phải suy xét mọi chiều, không thể để người ta nhét tà kiến vào đầu mình - PHẢI BIẾT TỰ CHỦ TƯ DUY !!!

vì độc lập là độc lập từ tư duy, chủ quyền là chủ quyền từ tâm thức. Mình không làm chủ được mình nối chi đến việc giữ vững chủ quyền cho dân tộc ?!

nth-fl


http://huengaymoi.com/BLOG-PHAN-BIEN/CAN-CO-CAI-NHIN-KHACH-QUAN-VE-HUE-MAU-THAN-1968/

CẦN CÓ CÁI NHÌN KHÁCH QUAN VỀ HUẾ - MẬU THÂN 1968

CẦN CÓ CÁI NHÌN KHÁCH QUAN VỀ HUẾ - MẬU THÂN 1968

01/02/2018 / BLOG PHẢN BIỆN

Chiến tranh đồng nghĩa với bom đạn, chết chóc, đau thương. Chiến tranh là vậy, đó là quy luật ! 50 năm đã trôi qua , nhưng trong ký ức người đã sống tại Huế trong tết Mậu thân 1968 không bao giờ quên. Chúng ta không muốn nhắc lại những mất mát đau thương khi đang tận hưởng những ngày hòa bình không còn bom đạn. Chúng ta muốn gác lại quá khứ, nhưng đâu đó vẫn có những kẻ muốn khơi lại sự chết chóc, muốn gợi lại và đổ lỗi cho thảm sát Mậu thân năm đó là do những người cộng sản.

Sự thật thế nào sau 50 năm khó nói được chính xác nhưng qua các số liệu , nhân chứng và quy luật chiến tranh cho chúng ta có cái nhìn khách quan hơn về lịch sử !

http://huengaymoi.com/upload/images/Blog%20phan%20bien/9837063796_13aa45785f_o(1).jpg

Vào thời điểm đó, người ta ví thảm sát Mậu thân Huế là 1 trong hơn 100 sự kiện lịch sử chiến tranh “đẫm máu nhất” trên Thế giới . Có lý khi mà Huế là 1 trong 3 đô thị lớn ở miền Nam đã diễn ra giao tranh ác liệt của quân đội 2 bên. Cuộc chiến ở các đô thị ở miền nam không kém ác liệt nhưng người ta vẫn nêu Huế như một trong những sự kiện đẫm máu nhất. Chưa bên nào công khai con số chính xác nhưng số liệu do chính quyền ngụy đưa ra thời đó : số Quân giải phóng chết khoảng 4000 người, quân VNCH khoảng 4400, có 2800 người chết, 3000 dân thường mất tích … là tỉ lệ cao hơn bất cứ chiến trường nào ở Miền nam vào thời điểm đó. Nhưng cái quan trọng nhất là chính quyền Sài gòn muốn tuyên truyền để khỏa lấp thất bại trên chiến trường, đánh lạc hướng dư luận về tội ác của quân đội Mỹ gây ra ở Mỹ lai (Quảng ngãi), về tàn bạo của cảnh sát Sài gòn mà điển hình là tướng Nguyễn ngọc Loan bắn người không cần xét xử trên đường phố. Hơn nữa khuếch trương sự kiện nhằm đổ vấy cho cách mạng tàn sát tàn bạo với người bên kia chiến tuyến và dân thường vô tội.

http://huengaymoi.com/upload/images/Blog%20phan%20bien/9468850937_778219ba70_o.jpg

Lịch sử chiến tranh đã chỉ ra rằng, khi cuộc chiến nổ ra thì chết chóc trở thành quy luật, các bên không sao tránh khỏi thương vong. Số thương vong ở Huế như đã nêu trên có lẽ cũng chưa đầy đủ nhưng cũng đã nói lên được phần nào thực tế lúc đó. Cũng theo các con số của chính quyền Sài gòn thì số người chết của quân giải phóng và của quân đội Sài gòn tương đương nhau. Như vậy thì không thể nói ai tàn sát ai, đó là hệ quả của giao tranh khi chiến sự diễn ra. Sự mất mát sinh mạng con người là đáng tiếc dù là bên này hay bên kia. Không ai mong điều đó xảy ra.

Cuộc chiến 1968 không phải diễn ra trên đồng ruộng hay vùng rừng núi mà diễn ra trong thành phố với mật độ dân cư đông.Dưới bom đạn của cả 2 phía dân thường bị đạn lạc khi chiến sự đang diễn ra là khó tránh khỏi. Một thực tế là theo lệnh của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu dưới sự yểm trợ quyết liệt của pháo binh và không quân Mỹ bằng mọi giá chiếm lại cho bằng được Thị xã Huế. Vậy là Huế phải hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn thì sự chết chóc của dân thường hay binh sĩ là điều dễ hiểu. Cũng theo thống kê thì có 9.776 (57%) trong tổng số 17.134 ngôi nhà trong thành phố bị phá hủy mà phần lớn là do bom và đạn pháo của Mỹ thì chết chóc là lẽ thường thấy. Cũng theo thừa nhận của quân đội Mỹ chúng đã huy động tối đa vũ khí yểm trợ “tái chiếm”, trong đó có những loại gây sát thương hàng loạt (pháo 107mm bắn đạn tổ ong, bom napal, súng phun lửa….). Với vũ khí loại này sử dụng trong thành phố đông dân có lẽ không cần nói gì người ta sẽ biết vì sao dân thường bị chết nhiều như vậy. Đó cũng là lý do tại sao có nhiều hố chôn tập thể mà sau đó bộ máy tuyên truyền cho rằng Cộng sản giết hại hàng loạt, chôn vùi tập thể.

http://huengaymoi.com/upload/images/Blog%20phan%20bien/9541055211_cbf04c6c16_o.jpg

Một điều khó nói ra đó là sự hận thù và trả thù của bên này hay bên kia là một thực tế. Những người sống dưới chính quyền ngụy bị áp bức dồn nén, người thân bị giết hại, khi tham gia hoạt động quản tù binh đã bộc căm thù tìm cách trả thù cá nhân. Lợi dụng cá biệt này bộ máy tuyên truyền của Ngụy cho khuếch trương coi đây như là chỉ đạo của cách mạng nhằm giết hại người tham gia chế độ Sài gòn. Ngược lại khi tái chiếm lại Huế chính quyền Ngụy cũng tìm cách bắt bớ, trả thù những người tham gia cách mạng,trong đó có cả những người đã quyên góp tiền gạo (cho VC) . Trong hồi ký của bà Nguyễn thị thanh Sung ở An cựu đã kể lại việc cha của bà đã quyên góp cho cách mạng với số tiền ít ỏi, sau đó bị chính quyền Ngụy bắt và bị bí mật đưa đi bắn tập thể , nhưng đã sống sót một cách hi hữu. (Bà Sung lấy chồng là Bill Fleming là nhân viên LSQ Mỹ tại Huế, di tản đi Mỹ 1974. Bà đã cho xuất bản cuốn hồi ký Không biên giới năm 1990, một bài viết trong hồi ký đã được đăng trên Tạp chí sông Hương số 228, tháng 2 năm 2008).

http://huengaymoi.com/upload/images/Blog%20phan%20bien/9468862011_3f86325977_o.jpg

Mặc dù chính quyền ngụy lúc đó huy động rầm rộ bộ máy tuyên truyền về sự “khát máu” của Việt cộng trong tết Mậu thân ở Huế nhưng sự thật vẫn là sự thật. Một số sĩ quan Tiểu đoàn 10 chiến tranh tâm lý sau giải phóng đã cho biếtchỉ đạo của cấp trên phải tạo ra bằng chứng giả không tiếc tiền tuyên truyền nhằm “đổ tội cho cộng sản”. “Giải khăn sô cho Huế” của Nhã Ca là một bằng chứng như vậy (Sách đạt “Giải văn chương Quốc gia Việt nam cộng hòa” năm 1970). Chính Nhã Ca đã từng công khai thừa nhận cuốn sách đã hư cấu nên những chuyện không có thật về những nhân vật hiện diện vào thời kỳ đó. Họ là những nhân sĩ trí thức của Huế tham gia hoạt động cách mạng nhưng chưa hề giết hại hoặc ra lệnh sát hại người của chính quyền Ngụy. Hiện nay trong số họ đang sinh sống ngay tại Huế và không ít lần lên tiếng về sự vu khống xuyên tạc với chính cá nhân họ.

http://huengaymoi.com/upload/images/Blog%20phan%20bien/9837215904_02a3dd67c2_o.jpg

http://huengaymoi.com/upload/images/Blog%20phan%20bien/9837031735_a642eb83dd_o.jpg

Cuộc chiến ở Huế đã diễn ra 50 năm, lịch sử lui vào quá khứ. Cuộc chiến không ai muốn nhưng sứ mệnh lịch sử đặt lên vai những người chống xâm lược phải cầm súng chiến đấu. Trong chiến tranh sự hy sinh,mất mát là không thể tránh khỏi, Mậu thân 1968 ở Huế là một bức tranh như thế. Trên quan điểm lịch sử để mỗi người nhìn nhận một cách khách quan về hoàn cảnh chiến tranh cho đúng thực tế. Khép lại quá khứ để nhìn về tương lai tốt đẹp, đừng vì hận thù, mặc cảm mà lôi lại những vết thương lòng.

NGUYỄN AN HÒA