Một Chỉ Số Về Sự Suy Thoái Của Công Giáo

  ●   Bản rời

MỘT CHỈ SỐ VỀ SỰ SUY THOÁI CỦA CÔNG GIÁO

[An index of Catholicism's decline]

Patrick J. Buchanan

Người dịch: Trần Chung Ngọc

ngày 10 tháng 7, 2009

Lời Nói Đầu Của Người Dịch:

ÂU CHÂU, TRONG NHIỀU THẾ KỶ LÀ CÁI NÔI CỦA CHƯƠNG TRÌNH TRUYỀN GIÁO KI TÔ ĐI KHẮP NƠI, NAY CHÍNH NÓ LẠI TRỞ THÀNH NƠI CẦN PHẢI ĐƯỢC TRUYỀN GIÁO. MỘT SỐ NGƯỜI NÓI RẰNG ĐÂY LÀ MỘT LỤC ĐỊA “HẬU-KITÔ”. (Europe, for centuries the craddle of Christian Mission, had itself become a mission field… Some say it is a “post-Christian” continent.)

JULIAN PETTIFER & RICHARD BRADLEY, in Missionaries

TRONG MỘT HỘI NGHỊ ĐẶC BIỆT VÀO NĂM 1999, CÁC GIÁM MỤC ÂU CHÂU TUYÊN BỐ RẰNG CÁC DÂN TỘC TRONG TOÀN LỤC ĐỊA ÂU CHÂU ĐẢ QUYẾT ĐỊNH SỐNG “NHƯ LÀ THIÊN CHÚA KHÔNG HỀ HIỆN HỮU. (At a special synod in 1999, the bishops of Europe declared that the peoples of the entire continent had decided to live “as though God did not exist”.)

JOHN CORNWELL, in Breaking Faith: The Pope, The People, and the Fate of Catholicism

Tình trạng suy thoái của Ki Tô Giáo nói chung, Ca-Tô Rô-maGiáo nói riêng, ở phương trời Âu Mỹ là một tình trạng đã rõ rệt, không ai có thể phủ nhận. Một vài tài liệu với vài con số thống kê sau đây có thể cho chúng ta thấy rõ hiện tượng này. Trong cuốn Những Nhà Đi Truyền Giáo (Missionaries) của Julian Pettifer và Richard Bradley, cuốn sách dựa trên một chương trình TV 6 kỳ của đài BBC, nội dung nghiên cứu về lịch sử truyền giáo của Ki Tô Giáo nói chung trên thế giới, chúng ta có thể đọc được vài sự kiện như sau:

Trang 242: Âu châu đã trở thành “một mối bối rối, lúng túng cho Ki Tô Giáo”, một lục địa mà nhà thần học Đức Kierkegaard đã gọi là lục địa của những “người ngoại giáo đã được rửa tội”. Nói ngắn gọn, Âu châu, trong nhiều thế kỷ là cái nôi của chương trình truyền giáo Ki Tô đi khắp nơi, nay chính nó lại đã trở thành nơi cần phải được truyền giáo.. Một số người nói rằng đây là một lục địa “hậu-Ki-Tô”.

Theo Floyd McClung (một nhà truyền giáo Ki Tô) thì: Người ta e rằng nếu Âu châu cứ tiếp tục quay lưng lại Thượng đế thì sẽ có ngày Thượng đế sẽ quay lưng lại Âu Châu.

Những nhà truyền giáo ngày nay tin rằng Âu Châu hiện ở trong nguy cơ bị lún sâu trong làn sóng thủy triều của chủ nghĩa thế tục. Họ cực lực phủ nhận đó là định mệnh tối hậu không thể tránh được của các quốc gia theo Ki Tô Giáo.

(Europe had become “an embarrassement to Christianity”, a continent of what the German theologian Kierkegaard called “baptised pagans”. In short, Europe, for centuries the craddle of Christian Mission, had itself become a mission field… Some say it is a “post-Christian” continent.

For Floyd McClung: there is a fear that if Europe continues to turn its back on God, the time may come when God will turn His back on Europe.

The missionaries believe that Europe is in danger of being swamped by a tidal wave of secularism. They vigorously deny that this is the inevitable and ultimate destiny for all Christian nations..)

Chúng ta cũng đã biết, chính Giáo hoàng Benedict XVI đã nhiều lần than phiền là: “Âu Châu ngày nay sống như là không có Thiên Chúa mà cũng chẳng cần đến Giê-su nữa. “. Chúng ta chỉ biết là con số tín đồ đi lễ nhà thờ đã sút giảm rất nhiều, nhiều trường học Ca-tô phải đóng cửa, nhiều nhà thờ phải rao bán, nhiều linh mục và giáo dân bỏ đạo, nhưng tới mức độ nào thì khó biết được chính xác. Bài sau đây của Patrick J. Buchanan, viết từ năm 2002, sẽ cho chúng ta những con số chính xác về những hiện tượng suy thoái trên của Ca-Tô Rô-maGiáo, và từ đó đến nay, tình trạng suy thoái của Ki Tô Giáo nói chung, Ca-Tô Rô-maGiáo nói riêng, đã trầm trọng hơn nhiều. Nhưng rất có thể “Người Ca-tô Việt Nam ở hải ngoại cũng như ở trong nước” [số chủng sinh Việt Nam trong một trường Dòng ở IOWA chiếm đa số] cùng với các tín đồ Ca-tô ở vài nước chậm tiến bên Phi Châu sẽ cứu nguy giáo hội, đảo ngược tình trạng suy thoái này. Chúng ta hãy chờ xem.

◎ ◎ ◎

Một Chỉ Số Về Sự Suy Thoái Của Công Giáo

Patrick J. Buchanan

Cũng như xì-căng-đan Watergate vào những năm 1973-1974 đã chuyển hướng quan tâm của quần chúng ra khỏi thảm họa lớn hơn đang diễn tiến ở Đông Nam Á (chiến tranh Việt Nam), xì-căng-đan về các linh mục loạn dâm đang giáng lên Giáo hội Công giáo có thể che dấu một tai ương lớn hơn nhiều.

37 năm sau công đồng duy nhất của giáo hội trong thế kỷ 20, bồi thẩm đoàn đã có sự phán án: Vatican II dường như đã là một thảm họa không nguôi ngớt cho Ca-tô Rô-maGiáo.

Những kẻ nói láo có thể đưa ra những con số, nhưng những con số thì không nói láo. Kenneth C. Jones ở St. Louis đã tập trung những con số thống kê trong một tập sách mỏng với nhan đề: “Chỉ Số Về Những Dấu Hiệu Về Công Giáo Trong Tương Lai: Giáo Hội Từ Sau Vatican II.”

Những phát hiện của Jones đã tiên tri về những nhà bảo thủ truyền thống Công Giáo, những người đã cảnh báo là Vatican II chứng tỏ là một sự sai lầm có chiều kích lịch sử, và cũng những phát hiện đó cho thấy những người tin rằng công đồng có thể hòa hợp Ca-tô Rô-maGiáo với hiện đại là điên rồ và ngây thơ. Khi giáo hoàng John XXIII mở toang những cánh cửa sổ của giáo hội, thì tất cả những hơi độc của hiện đại xâm nhập cùng với chính quỷ Satan.

Sau đây là những thống kê tàn nhẫn của Jones về sự suy thoái của Ca-tô Rô-maGiáo:

· Linh mục. Trong khi số linh mục ở Mỹ tăng hơn gấp đôi từ 1930 đến 1965, tới 58,000, thì từ 1965 con số đó chỉ còn có 45,000. Tới năm 2020, chỉ còn 31,000 linh mục, và hơn nửa là trên 70 tuổi.

· Thụ chức linh mục. Năm 1965 có 1,575 linh mục mới thụ chức ở Mỹ. Năm 2002, con số (thụ chức linh mục) là 450. Năm 1965 chỉ có 1% giáo xứ không có linh mục. Ngày nay, có 3000 giáo xứ không có linh mục, 15% của tổng số giáo xứ ở Mỹ.

· Tu sinh trường Dòng (để làm linh mục). Trong khoảng từ 1965 đến 2002, số ttu sinh giảm từ 49,000 xuống còn 4,700, giảm trên 90%. 2.3 trong số 600 trường Dòng hoạt động năm 1965 nay đã đóng cửa.

· Nữ tu (sơ). Năm 1965, có 180,000 nữ tu Ca-tô. Tới năm 2002, con số này còn lại là 75,000 và tuổi trung bình của một nữ tu Ca-tô ngày nay là 68. Năm 1965, có 104,000 nữ tu dạy học. Ngày chỉ còn 8,200, giảm 94% kể từ Vatican II.

· Các dòng tu. Về các dòng tu ở Mỹ, sự dẹp tiệm không còn xa. Năm 1965, 3,559 giới trẻ học là linh mục dòng Tên. Năm 2000, con số là 389. Dòng sư huynh, trình trạng còn thê thảm hơn. Số các sư huynh chỉ còn 1/3, với số vào trường học làm sư huynh giảm 99%. Năm 1965, có 912 tu sinh làm sư huynh Ki-tô. Năm 2000, chỉ còn có 7. Số người trẻ học làm linh mục dòng Francis và dòng cứu thế giảm từ 3,379 năm 1965 xuống còn có 84 năm 2000.

· Trường học Ca-Tô. Tới một nửa tổng số các trường trung học Ca-tô ở Mỹ đã phải đóng cửa kể từ năm 1965. Số học sinh giảm từ 700,000 còn 386,000. Số trường tiểu học giảm nhiều hơn nữa. 4,000 trường đóng cửa, số học sinh giảm từ 4.5 triệu xuống 2 triệu.

· Kết Hôn trong Ca-tô giáo. Những cuộc kết hôn trong Ca-tô giáo đã giảm 1/3 kể từ 1965, và con số hủy bỏ hôn ước hàng năm tăng từ 338 năm 1968 đến 50,000 năm 2002.

· Đi lễ nhà thờ. Một cuộc thăm dò ý kiến của viện Gallup năm 1958 cho biết kết quả là 75% tín đồ Ca-tô đi lễ ngày chủ nhật. Một cuộc nghiên cứu gần đây của đại học Notre Dame thấy rằng chỉ có 25% còn đi lễ ngày chủ nhật. [Giáo dân VN văn minh hơn nhiều, không những “chăm phần chăm” đi lễ nhà thờ ngày chủ nhật mà ngày nào cũng đi lễ nhà thờ và mỗi ngày đều có mấy dạo cầu kinh, nghiện đạo như nghiện thuốc phiện] 1

· Chỉ có 10% các giáo sư dân sự có đạo chấp nhận giáo điều của giáo hội về ngừa thai. 53% tin rằng một tín đồ Ca-tô có thể phá thai và vẫn là một tín đồ Ca-tô ngoan đạo. 65% tin rằng tín đồ Ca-tô có thể ly dị và kết hôn lại. 77% tin rằng một người có thể là một tín đồ ngoan đạo mà không cần phải đi lễ nhà thờ ngày chủ nhật. Một cuộc thăm dò ý kiến của tờ New York Times cho biết 70% các tín đồ Ca-tô trong lớp tuổi từ 18 đến 44 tin rằng bí tích ban thánh thể (ăn thịt uống máu Giê-su) chỉ là tượng trưng cho sự nhắc nhở lại về Giê-su.

Lúc khai mạc Vatican II, những nhà cải cách có tất cả những sự cuồng nhiệt. Họ sẽ dẫn chúng ta ra khỏi những ốc đảo Ca-tô bằng cách sửa đổi các lễ tiết, viết lại Thánh Kinh và những kinh bổn, bỏ đi truyền thống cũ, làm cho chúng ta có tinh thần hòa hợp tôn giáo hơn, và dấn thân vào thế giới. Và di sản của họ?

Bốn thập niên tàn phá giáo hội, và là điều ô nhục cuối cùng của một hệ thống giáo quyền không có sự dũng cảm đạo đức của các hướng đạo sinh để giữ những kẻ đồi bại ở ngoài các trường Dòng, và ném họ ra khỏi những nơi cư trú và trường học của giáo hội mẹ thánh thiện.

Trong triều đại của Giáo hoàng Pius XII, giáo hội chống lại những tiếng ồn ào đòi giáo hội thích nghi với thế giới và duy trì một ngọn đèn soi sáng đạo đức cho nhân loại. Từ Vatican II, giáo hội đã theo đuổi để gặp thế giới ở nửa đường.

Thống kê của Jones nói cho chúng ta biết cái giá cho sự thỏa hiệp vô tổ chức.

Chú Thích:

1. Trần Tam Tĩnh, Thập Giá Và Lưỡi Gươm, trang 208: Dân chúng Công giáo Việt Nam thiết tưởng là quần chúng mộ đạo nhất thế giới. Hàng ngày họ đi dự kinh lễ sớm chiều rất đông và thích rước kiệu, làm tuần tam nhật và nhiều việc sùng kính khác, không những vào ngày chủ nhật, mà cả các ngày trong tuần. Tại các họ đạo nông thôn, kinh lễ buổi mai kéo dài hai ba giờ, cuộc rước lâu cả buổi, cũng như các tuần Tam Nhật, thường cản trở việc sản xuất của hợp tác xã, vốn theo một lịch trình khoa học hơn. Vì thế, trong các báo chí Hà Nội, những linh mục nào quản xứ mà rút vắn giờ lễ, hoặc đổi giờ làm lễ và chầu thánh thể, để giáo dân tiện bề lo việc sản xuất, thì bị tiếng là yêu nước và cấp tiến. Có những linh mục bảo thủ còn chỉ trích các hợp tác xã vi phạm quyền tự do tín ngưỡng của xã viên, vì bắt buộc họ phải đi lao động vào các giờ, lẽ ra họ phải đi lễ hay đi đọc kinh.


An Index of Catholicism’s Decline

Patrick J. Buchanan

Posted: December 11, 2002

1:00 a.m. Eastern

As the Watergate scandal of 1973-1974 diverted attention from the far greater tragedy unfolding in Southeast Asia, so, too, the scandal of predator-priests now afflicting the Catholic Church may be covering up a far greater calamity.

Thirty-seven years after the end of the only church council of the 20th century, the jury has come in with its verdict: Vatican II appears to have been an unrelieved disaster for Roman Catholicism.

Liars may figure, but figures do not lie. Kenneth C. Jones of St. Louis has pulled together a slim volume of statistics he has titled Index of Leading Catholic Indicators: The Church Since Vatican II.

His findings make prophets of Catholic traditionalists who warned that Vatican II would prove a blunder of historic dimensions, and those same findings expose as foolish and naive those who believed a council could reconcile Catholicism and modernity. When Pope John XXIII threw open the windows of the church, all the poisonous vapors of modernity entered, along with the Devil himself.

Here are Jones' grim statistics of Catholicism's decline:

· Priests. While the number of priests in the United States more than doubled to 58,000, between 1930 and 1965, since then that number has fallen to 45,000. By 2020, there will be only 31,000 priests left, and more than half of these priests will be over 70.

· Ordinations. In 1965, 1,575 new priests were ordained in the United States. In 2002, the number was 450. In 1965, only 1 percent of U.S. parishes were without a priest. Today, there are 3,000 priestless parishes, 15 percent of all U.S. parishes.

· Seminarians. Between 1965 and 2002, the number of seminarians dropped from 49,000 to 4,700, a decline of over 90 percent. Two-thirds of the 600 seminaries that were operating in 1965 have now closed.

· Sisters. In 1965, there were 180,000 Catholic nuns. By 2002, that had fallen to 75,000 and the average age of a Catholic nun is today 68. In 1965, there were 104,000 teaching nuns. Today, there are 8,200, a decline of 94 percent since the end of Vatican II.

· Religious Orders. For religious orders in America, the end is in sight. In 1965, 3,559 young men were studying to become Jesuit priests. In 2000, the figure was 389. With the Christian Brothers, the situation is even more dire. Their number has shrunk by two-thirds, with the number of seminarians falling 99 percent. In 1965, there were 912 seminarians in the Christian Brothers. In 2000, there were only seven. The number of young men studying to become Franciscan and Redemptorist priests fell from 3,379 in 1965 to 84 in 2000.

· Catholic schools. Almost half of all Catholic high schools in the United States have closed since 1965. The student population has fallen from 700,000 to 386,000. Parochial schools suffered an even greater decline. Some 4,000 have disappeared, and the number of pupils attending has fallen below 2 million – from 4.5 million.

· Catholic Marriage. Catholic marriages have fallen in number by one-third since 1965, while the annual number of annulments has soared from 338 in 1968 to 50,000 in 2002.

· Attendance at Mass. A 1958 Gallup Poll reported that three in four Catholics attended church on Sundays. A recent study by the University of Notre Dame found that only one in four now attend.

· Only 10 percent of lay religious teachers now accept church teaching on contraception. Fifty-three percent believe a Catholic can have an abortion and remain a good Catholic. Sixty-five percent believe that Catholics may divorce and remarry. Seventy-seven percent believe one can be a good Catholic without going to mass on Sundays. By one New York Times poll, 70 percent of all Catholics in the age group 18 to 44 believe the Eucharist is merely a "symbolic reminder" of Jesus.

At the opening of Vatican II, reformers were all the rage. They were going to lead us out of our Catholic ghettos by altering the liturgy, rewriting the Bible and missals, abandoning the old traditions, making us more ecumenical, and engaging the world. And their legacy?

Four decades of devastation wrought upon the church, and the final disgrace of a hierarchy that lacked the moral courage of the Boy Scouts to keep the perverts out of the seminaries, and throw them out of the rectories and schools of Holy Mother Church.

Through the papacy of Pius XII, the church resisted the clamor to accommodate itself to the world and remained a moral beacon to mankind. Since Vatican II, the church has sought to meet the world halfway.

Jones' statistics tell us the price of appeasement.

nguồn: http://www.theamericancause.org/patanindexofcatholicismsdecline.htm

 




Các bài tôn giáo cùng tác giả


▪ “Ngày Tận Thế” của Ki Tô Giáo  - Trần Chung Ngọc

▪ Cây Thập Giá Trong Kitô Giáo - Trần Chung Ngọc

▪ Cải đạo á châu ? Một ảo tưởng ! - Trần Chung Ngọc

▪ Di Hại Của “Nền Đạo Lý Thiên-La Đắc-Lộ” - Trần Chung Ngọc

▪ Giê-su Ki-tô - Cuộc Đánh Cá Của Người Vô Thần - Trần Chung Ngọc dịch

▪ Hình Ảnh Suy Thoái Của Ki Tô Giáo Trên Thế Giới - Trần Chung Ngọc

▪ Huyền Thoại Cứu Rỗi  - Trần Chung Ngọc

▪ Lịch Sử các Giáo Hoàng - Trần Chung Ngọc

▪ Những Lời Châu Ngọc Về Ki-tô giáo - Robert G. Ingersoll - Trần Chung Ngọc

▪ Những Yếu Tố Chính Đưa Đến Sự Suy Thoái - Trần Chung Ngọc

▪ Nhân Vật Mary Trong Ca-Tô Giáo Rô-Ma - Trần Chung Ngọc

▪ Nhân Vật Mary Trong Ca-Tô Giáo Rô-Ma - 1 - Trần Chung Ngọc

▪ Nhân Vật Mary Trong Ca-Tô Giáo Rô-Ma - 2 - Trần Chung Ngọc

▪ Nhân Vật Mary Trong Ca-Tô Giáo Rô-Ma - 3 - Trần Chung Ngọc

▪ Nhân Vật Mary Trong Ca-Tô Giáo Rô-Ma - 4 - Trần Chung Ngọc

▪ TÔI ĐỌC CUỐN: “Hai Ngàn Năm Một Thuở: Chứng Từ Của Một S - Trần Chung Ngọc

▪ Tìm Hiểu Vấn Nạn Linh Mục Loạn Dâm - 1 - Trần Chung Ngọc

▪ Tìm Hiểu Vấn Nạn Linh Mục Loạn Dâm - 2 - Trần Chung Ngọc

▪ Tại Sao Ki Tô Giáo Phải Suy Thoái - Trần Chung Ngọc

▪ Tản Mạn Về Thần Học Ki-Tô Giáo - Trần Chung Ngọc


▪ 1 2 3 4 5 ▪ >>>