Một bài viết vô giá trị về Nguyễn Trường Tộ của ông "TS. Phạm Huy Thông"

Trần Quang Diệu

http://sachhiem.net/LICHSU/TR/TQD62.php

 28-Feb-2020

Nguyễn Trường Tộ

Không hiểu vì sao có một bài viết vô giá trị đối với lịch sử về Nguyễn Trường Tộ của ông "TS. Phạm Huy Thông" mà lại lọt vào một Trang Tôn giáo Chính phủ như thế này:

Nguyễn Trường Tộ - Người Công giáo yêu nước và là triết gia lớn ở Việt Nam thế kỷ XIX - btgcp.gov.vn

Nguyễn Trường Tộ - Người Công giáo yêu nước và là triết gia lớn ở Việt Nam thế kỷ XIX Đã có nhiều bài nghiên cứu về Nguyễn Trường Tộ (1830-1871) và khẳng định ông là người có tư duy vượt thời đại, một người Công giáo yêu nước.

btgcp.gov.vn

 

Phải chăng có thể vì lý do bởi hầu như tuyệt đại đa số ý tưởng ca tụng về Nguyễn Trường Tộ trong bài viết ông Phạm Huy Thông đều dẫn lời của linh mục "quốc doanh" Nguyễn Bá Cần cho nên trở thành "sáng giá" (giới CCCĐ thường mỉa mai là linh mục Nguyễn Bá Cần là "linh mục quốc doanh") ?

Với tôi thì cái nào phải cho rõ ra, và phải đúng đắn, trung thực theo cái đó. Dù "linh mục quốc doanh" thì bản chất cũng vẫn là "linh mục"! Thử bắt đầu phân tích lời điều trần của Nguyễn Trường Tộ trong cái gọi là "Di Thảo" như sau.

“Di thảo” của Nguyễn Trường Tộ”

https://nghiencuulichsu.com/2016/05/17/di-thao-nguyen-truong-to/

Ngày nay các nước phương Tây, đã bao chiếm suốt từ Tây Nam cho đến Đông Bắc, toàn lãnh thổ châu Phi cho tới Thiên Phương, Thiên Trúc, Miến Điện, Xiêm La, Tô Môn Đáp Lạp, Trảo Oa, Lữ Tống, Cao Ly, Nhật Bản, Trung Quốc và các đảo ở ngoài biển, kể cả Tây châu, không đâu là không bị họ chẹn họng bám lưng. Nước Nga thì từ Tây Bắc đến Đông Nam gồm tất cả các nước Đại Uyển, Cốt Lợi Cán, Mông Cổ và các xứ ở phía Bắc Mãn Châu, không đâu là không chiếm đất và nô dịch dân những nơi đó. Ở trên lục địa, tất cả những chỗ nào có xe thuyền đi đến, con người đi qua, mặt trời mặt trăng soi chiếu, sương mù thấm đọng thì người Âu đều đặt chân tới, như tằm ăn cá nuốt, ở đâu thuận với họ thì phúc, chỗ nào trái với họ thì họa; ai hòa với họ thì được yên, ai cự lại thì dùng binh lực giao tranh; trong thiên hạ không ai dám kháng cự lại họ. Như thế, nếu đó không phải là ý trời định, địa thế xoay vần, thì sao không lấy số đông của bốn đại châu mà kháng cự lại người Tây phương? Huống hồ nước Việt ta là một nước bé nhỏ, tại sao lại muốn trái đạo trời mà làm những việc thiên hạ khó làm được” ? - (https://nghiencuulichsu.com/2016/05/17/di-thao-nguyen-truong-to/)

Trong lịch sử bất khuất, chống xâm lăng, bảo vệ quyền độc lập tự chủ của dân tộc mà với những nội dung nhu nhược, đớn hèn như thế của người “Công giáo” Nguyễn Trường Tộ thì nó có phù hợp hay không?

Tôi cho rằng:

Nếu Nguyễn Trường Tộ mà điều trần, phát biểu như thế trong lúc Trưng Nữ Vương đang vây hãm Tô Định ở thành Luy Lâu, Ngô Quyền đang phục binh đánh quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, Lý Thường Kiệt đang xua quân đánh Tống, Hội nghị Diên Hồng đồng thanh giơ tay cương quyết chống quân Nguyên, Quang Trung Nguyễn Huệ đang cương quyết hành binh ra Thăng Long (từ Phú Xuân) để đánh quân xâm lược Mãn Thanh thì là gì?

Chắc chắn Nguyễn Trường Tộ sẽ bị bay đầu trước tuổi 41 nữa kia kìa!

Cụ thể nhất, hãy xem vài thí dụ của những gương "bất khuất" mà tiền nhân ta đã thể hiện:

 Trong kháng chiến chống Pháp từ ngày 1.9.1858, và trong chiến tranh chống Mỹ từ 1955, Nguyễn Trung Trực đã khẳng khái trước mặt tướng Pháp:

“Thưa Pháp soái, chúng tôi chắc rằng chừng nào ngài cho trừ hết cỏ trên mặt đất, thì mới may ra trừ tiệt được những người ái quốc của xứ sở này.” https://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Trung_Tr%E1%BB%B1c

 Nhà thơ Tô Hữu đã viết:

Một thây ngã, một trăm đầu xốc tới

Trăm đầu rụng, thì muôn chân lính mới

Sẽ xông lên! Cờ phấp phới bay cao

Sẽ không rơi xuống đất một giây nào

Kèn xung trận kêu gào muôn chiến sĩ

Quyết chiến thắng, hỡi đồng bào, đồng chí!

Nước Việt Nam độc lập...!"

https://www.thivien.net/T%E1%BB%91-H%E1%BB%AFu/Quy%E1%BA%BFt-hy-sinh/poem-8UyanmyUQNJZgmb25W85BQ

 Cho đến những pháo đài bay B52 trải thảm 12 ngày đêm năm 1972, khi người Mỹ nói đại để rằng “như một cuộc dạo chơi”, mà người miền Bắc Việt Nam lúc bấy giờ co đầu rút cổ, run sợ, buông xuôi,... như Nguyễn Trường Tộ “điều trần” lên vua Tự Đức khi quân Pháp tấn công thì làm gì có thể có được những ngày giờ như chiều ngày 7.5.1954 và trưa ngày 30.4.1975?

Tôi khinh ông TS. Phạm Huy Thông viết chỉ ngay từ đoạn đầu này thôi chứ không cần đọc tiếp:

Nguyễn Trường Tộ - Người Công giáo yêu nước và là triết gia lớn ở Việt Nam thế kỷ XIX

Đã có nhiều bài nghiên cứu về Nguyễn Trường Tộ (1830-1871) và khẳng định ông là người có tư duy vượt thời đại, một người Công giáo yêu nước. Điều này không còn tranh cãi nữa vì có những điều ông viết cách đây 150 năm, mà vẫn nóng bỏng tính thời sự như chống tham nhũng, buôn lậu, mở cửa đầu tư với nước ngoài, về việc cải cách giáo dục…Ông canh cánh bên lòng suy tư làm sao cho nước thịnh đủ sức đánh đuổi thực dân Pháp trong khi triều đình có chính sách hà khắc với đạo Công giáo mà ông lại là tín hữu. Trong bài viết này, chúng tôi muốn đề cập đến một khía cạnh khác: ông là một triết gia lớn ở Việt Nam thế kỷ XIX.”

Nguyễn Trường Tộ "triết" gì mà "gia" dữ vậy?

Rõ ràng có hai điều không lương thiện, và không đứng đắn, và ngạo mạn của ông Phạm Huy Thông.

Một, ông Phạm Huy Thông quyền gì mà dám bảo thiên hạ là "không còn tranh cãi nữa" về tên Việt gian Nguyễn Trường Tộ?

Hai, ông Phạm Huy Thông đã xuyên tạc, vu khống nhà Nguyễn là "hà khắc với đạo Công giáo" ?

Để phản bác điều đó, tôi dẫn lại những dữ kiện sau đây của một vị đã từng đạt phong độ nhận bằng Tiến Sĩ Tối Ưu ngay tại Paris về cùng chủ đề, đó là Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Thọ:

“Ngay từ ngày 25/12/1859, Đô đốc Page đã viết cho Bộ trưởng Hải quân:

“Những năm đầu mới lên ngôi, vua Tự Đức có một thái độ đối xử khá ân cần với họ (các giáo sĩ). Nhà vua đã ra lệnh cho các quan lại địa phương có thái độ khoan dung, rộng rãi với họ trong những chuyện làm trái pháp luật, những vụ phạm pháp nhỏ. nhưng rồi các giáo dân, do các giáo sĩ lãnh đạo đã ngày càng xấc xược ngạo mạn đến mức độ họ không thèm biết đến cả chính quyền địa phương. Họ công khai nổi loạn; họ tuyên bố người Kitô giáo không thể vâng lời những kẻ theo một tôn giáo khác (...)“Đâu đâu cũng loạn ly. Họ (các giáo sĩ) cưỡng ép bắt đi những em bé, những thiếu nữ ra khỏi gia đình để được Kitô hóa. Do những hành động và những phản ứng ấy (tôi tóm tắt lại trong hai từ này tất cả những lời buộc tội) các giáo sĩ nghiễm nhiên trở thành người lãnh đạo, hoặc bao che cho tất cả những cuộc nổi loạn này: tất nhiên họ tham gia vào tất cả những hoạt động bí mật chống lại nhà vua, kể cả những hoạt động khủng khiếp nhất: sự sụp đổ của nhà nước và của non sông đang có nguy cơ xảy ra dưới ảnh hưởng một tình thế như vậy. “Để giữ gìn an ninh trật tự tại Sàigòn, tôi đã phải thiết lập một tòa thị chính. Ngạc nhiên biết bao khi ngày hôm sau, các giáo sĩ đã tới gặp tôi và tuyên bố rằng giáo dân Annam không thể tuân phục một chính quyền ngoại đạo. Chính những “từ” mà họ dùng.“Sao, không tuân phục, kể cả đối với cơ quan cảnh sát của thành phố? Nhằm ngăn chặn bọn trộm cắp lưu manh và bọn phiêu lãng cướp bóc thành phố hay sao?“Và tôi lấy làm xấu hổ mà phải thú nhận với ngài Bộ trưỡng rằng những nguyên lý ấy được các giaó sĩ thuyết giãng công khai! “Thực tình tôi không muốn nói thêm những chi tiết khác, do những người nhất thời có địa vị to lớn trong nước khẳng định với tôi. Tôi chỉ muốn tin khi nào tôi được đích thị chứng kiến. Ngoài ra không một người công giáo Việt Nam nào là không xin được đăng ký dưới lá cờ của chúng ta. ông vua ngoại đạo của Nam kỳ không phải vua của họ!“Bây giờ thì ngài Bộ trưỡng đã hiểu vì sao cả nhà vua, lẫn các quan lại, đều coi các giáo sĩ Kitô như những kẻ thù...”

Trong một bức thư khác đề ngày 24/7/1862 viết cho đại bản doanh Pháp ở Sàigòn và cho ông Bộ trưởng Bộ Hải quân, người kế nhiệm của Page, đô đốc Bonard cũng xác nhận những điều sai trái ấy.

...”Chính là từ phía các giáo sĩ mà các vụ rắc rối nghiêm trọng nhất có thể xảy ra nếu người ta không tự giới hạn mình trong việc bảo đảm che chở cho họ một cách công bằng, và nếu người ta không dựa cớ tôn giáo để đỡ họ trong những âm mưu chính trị lật đổ chính phủ hiện hành, những âm mưu, trong đó không may, nhiều giáo sĩ đã bị lôi cuốn tham gia, mà chẵng thấy ai từ chối! Nâng đỡ họ trên một đường lối như vậy sẽ là nguy hiểm, bởi vì họ sẽ trở thành những kẻ phiến loạn thực sự, chứ không phải những kẻ tuẫn tiết vì đạo.”

(…)

“Lâu nay, khi nói về các giáo sĩ ấy ở Việt Nam, phần lớn các nhà sử học và các nhà văn chương Tây đều đã giới thiệu họ như nạn nhân những cơn thịnh nộ khủng khiếp của các vua, quan. Theo họ, nhiều giáo sĩ đã ngã xuống như những vị “thánh tử vì đạo.” Người ta không muốn nói lên đúng sự thật; không một ai muốn tiết lộ những điều sai trái mà các giáo sĩ đã làm và những lý do thực mà tòa án Việt Nam thời đó đã kết tội họ một cách rất phải lẽ.

Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức và chính phủ của họ đã không lầm khi họ có cùng một ý nghĩ như Lamartine (nhà thơ Pháp đứng đầu chính phủ lâm thời của Pháp năm 1848 – LND) tuyên bố ngày 3/8/1844:

“Trong tư tưởng của tôi, tôi thấy sự phồn vinh của tất cả mọi loại Hội tôn giáo đều tai hại, nguy hiểm và gây sạt nghiệp cho quốc gia va gia đình.”

Họ có lý, khi họ cũng kết luận, giống Guizot (nhà sử học và nhà hoạt động chính trị Pháp): “Quốc gia phải mang tính chất thế tục,” hoặc với Cavour (nhà hoạt động chính trị Ý – thế kỷ XIX): “Quốc gia phải thật sự tự do.” Đó là biện pháp duy nhất hiệu nghiệm để tiến lên giải phóng dân tộc Việt Nam.”

Đọc tiếp: https://sachhiem.net/TONGIAO/tgN/NguyenXTho.php

Không thể chủ quan và độc đoán như cung cách mà ông TS. Phạm Huy Thông đã viết là "không còn tranh cãi nữa". Tôi chuyển lại những phản biện sau đây về con người Nguyễn Trường Tộ:

- Phản biện bài viết về Nguyễn Trường Tộ của ông Nguyễn Đình Đầu (Phan Văn Vương)

http://tongiaovadantoc.com/c1036/20111216105358024/phan-bien-bai-viet-ve-nguyen-truong-to-cua-ong-nguyen-dinh-dau-phan-van-vuong.htm

- Một Khám Phá Bất Ngờ Về Nguyễn Trường Tộ (Nguyễn Xuân Phong)

https://sachhiem.net/LICHSU/N/NgXPhong.php

- Đọc Sách: "Nguyễn Trường Tộ & Vấn Đề Canh Tân" (Phần 2 chương 3)

http://giaodiemonline.com/2011/06/ntt2-3.htm

 

NGUYỄN TRƯỜNG TỘ TRONG CHIÊU BÀI CANH TÂN -

(https://sachhiem.net/BUIKHA/BuiKha01d_NTT.php)

Thầy của Nguyễn Trường Tộ là Giám mục tình báo Gauthier, không biết Nguyễn Trường Tộ có biết thầy mình là tình báo hay không? Nếu không thì Nguyễn Trường Tộ là một người quá ngây thơ thiếu trí tuệ. Nếu biết mà vẫn theo không chịu tố cáo thì Nguyễn Trường Tộ là người đồng lõa và có tội với đất nước.” Chúng ta có thể nói mà không sợ sai rằng, Nguyễn Trường Tộ biết rất rõ kế hoạch và âm mưu đồng hóa dân tộc Việt Nam của thầy mình (Giám mục Gauthier) vì, hai người khắng khít với nhau, không phải một thời gian ngắn mà suốt hơn 10 năm, ít nhất là từ 1858 đến lúc Nguyễn Trường Tộ chết năm 1871.”

(…)

Nguyễn Trường Tộ xây được hai cái nhà thờ để làm chỗ trú ẩn cho các giáo sĩ tình báo, đồng lõa lừa dối triều đình vua Tự Đức trong việc mua máy, mời thầy giáo để mở trường kỹ thuật ở Huế, không có mặt trong hàng ngũ nhân dân Việt Nam để kháng Pháp tại Đà Nẵng, trái lại cùng đi với Giám mục tình báo Gauthier với Linh mục Nguyễn Hoằng, Nguyễn Điều và 4 người khác đến Đà nẵng trước giờ Pháp đánh chiếm để chào mừng, và có mặt trong đám giáo sĩ người Pháp mà những người nầy đã “làm áp lực quân đội Pháp đánh Huế cho chóng dứt điểm”. Nhưng bị Đô đốc Genouilly đuổi đi Hồng Kông, vì Genouilly không đồng ý đánh Huế do áp lực của các giáo sĩ nầy. Trong đám giám mục, linh mục bị đuổi có Nguyễn Trường Tộ.”

(…)

“Hô hào “canh tân": như chúng ta đã thấy có nhiều đề nghị của Nguyễn Trường Tộ không thế áp dụng được, vì:

Thứ nhất, xa vời với thực tế, sai sử liệu và nguy hiểm như trong bài Thiên Hạ Đại Thế Luận, Lục Lợi Từ, Tế Cấp Bát Điều v.v...

Thứ hai, hoàn cảnh đất nước không cho phép, quốc gia không có chủ quyền, như vụ mua tàu London bị lừa gạt, vụ tên lái buôn Dupuis ở Bắc Kỳ. Do đó, lúc đề nghị dùng “Hội nước ngoài” để khai thác tài nguyên, chúng ta phải thận trọng, mà bằng chứng hùng hồn là tổ quốc Việt Nam có nhờ Giáo Hoàng La Mã, có nhờ mấy ông cố đạo đem “văn minh” Kitô vào đất nước Việt Nam đâu? Và triều đình Việt Nam đâu có nhờ thực dân Pháp “khai hóa” và đồng hóa dân tộc Việt đâu? Mà họ cũng ngang nhiên xâm lược. Nhiệm vụ hàng đầu của Việt Nam trong giai đoạn Pháp xâm lăng là đánh giặc cứu nước, thiết lập lại chủ quyền là công việc ưu tiên. Nhà cháy không bàn tính phương pháp cứu chữa, mà đi lo kêu người khác đến bàn chuyện “đi buôn”! Đó là chưa nói đến việc dồn hết tâm lực vào việc phụ để quên việc chính là đánh đuổi quân xâm lăng. Do đó, tôi đồng ý với giáo sư Văn Tân lúc nhận định rằng "Nhưng giả sử các đề nghị cải cách (giả sử có giá trị) của Nguyễn Trường Tộ được thi hành, thì việc đó không những không cứu được nước Việt Nam, mà trái lại chỉ tạo điều kiện làm cho nước Việt Nam chóng mất". (Trích trong bài Nguyễn Trường Tộ Và Những Đề Nghị Cải Cách Của Ông, Văn Tân, Tập San Nghiên Cứu Lịch Sử Hà Nội số 23, tháng 2, 1961, trang 26).

Thứ ba, thực ra, Nguyễn Trường Tộ viết những bản Điều Trần theo sách lược “củ cà rốt” và “cục xương” và NÚP BÓNG (dưới chiêu bài) CANH TÂN để làm lợi cho Pháp và Vatican. Mặc dầu một vài bản Điều Trần trông có vẻ thành khẩn và thực tế như "Kế hoạch thu hồi sáu tỉnh", "không nên cho giám mục biết tôi nói...” nhưng hậu ý của Nguyễn Trường Tộ là cái khác chứ không phải cái đó.

Thứ tư, một số đề nghị khác của Nguyễn Trường Tộ, nếu triều đình Tự Đức áp dụng thì Việt Nam trở thành một cổ ba tròng:

Tròng thứ nhất, là thỏa hiệp với thực dân Pháp mà tôi đã chứng minh là hoàn toàn sai lầm: mục đích của Nguyễn Trường Tộ là để cho Pháp có thì giờ “Dưỡng binh súc nhuệ” (chữ của Nguyễn Trường Tộ) để thực hiện kế hoạch tằm ăn dâu.

Tròng thứ hai, là giao hiếu với Giáo Hoàng để cho các Giáo sĩ thực dân như Legrand, Pellerin, Retort, Huc... và các linh mục Việt Nam bản xứ được có đầy đủ “Trị ngoại pháp quyền” để dễ đồng hóa và Gia Tô hóa dân tộc ta, đem tổ quốc dâng hiến cho Pháp và La Mã.

Tròng thứ ba, là đề nghị một số giám mục linh mục tình báo và Việt gian vào trong triều đình để dễ dàng đồng hóa biến người Việt Nam trở thành người Pháp và nước Việt Nam trở thành một nước Pháp ở Á Châu.

Một con người như thế, tại sao có nhiều người nhầm lẫn? để ca tụng ông bằng những danh từ cao quí như “Nguyễn Trường Tộ nhà cải cách lớn của dân tộc...”

(https://sachhiem.net/BUIKHA/BuiKha01d_NTT.php)

 

Còn đây là "trang nhà" của ông Kim Âu Hà Văn Sơn (Người mới về Việt Nam ăn tết và được phỏng vấn đưa vào mạng youtube):

- V.v...

Trân trọng, 

Trần Quang Diệu

Bài khác