Hiểm Họa Công Giáo Và Tin Lành

  ●   Bản rời

HIỂM HỌA CÔNG GIÁO VÀ TIN LÀNH

Bùi Kha

29 tháng 9, 2009

Hơn hai năm qua tôi không viết được gì vì bận soạn một bộ sách nhỏ mười cuốn; dự định hoàn thành vào đầu năm tới. Nay đọc bài  "Gửi Những Ai Quan Tâm" (http://www.sach hiem.net/TCNts/TCNts044.php) của GS Trần Chung Ngọc nhân những lá thư tâm tình của các bạn Bùi Thúc Định, Tô văn Luyện… về hiểm họa Công Giáo tại Việt Nam, tôi được động não nên muốn viết thêm vài ý kiến trong mối băn khoăn của các bạn trẻ về hiểm họa Công giáo La Mã và Phản Thệ Giáo (Tin Lành) mà trước đây chúng tôi cũng nhận được rất nhiều điện thư đồng tình và chia xẻ những thao thức như hai bạn.

Trước hết chúng ta nên thấy rõ các nước Âu châu nguyên là cái nôi của Kitô giáo (Công giáo và Phản Thệ Giáo), nhưng ngày nay chưa đến 10% đi lễ nhà thờ ngày Chủ nhật. Tại Mỹ cũng tệ hại không kém, nhiều nhà thờ đã phải bán vì có quá ít tín đồ đi lễ. Công giáo tại đây vừa được “thoa” vừa bị “đấm”. Được thoa để kiếm phiếu trong các mùa bầu cử. Và bị đấm vì hệ thống thông tin đã hằng loạt tố cáo tội cha cố vi phạm tình dục trẻ em, mà Giáo hội phải bán tài sản để bồi thường hàng tỉ Mỹ kim cho các nạn nhân. Truyền thanh, truyền hình, báo giấy, báo mạng đã lột mặt nạ bộ mặt đạo đức giả của Giáo hội Vatican La Mã.

Tuy nhiên trong các cộng đồng thiểu số như Việt Nam, Phi, Mễ, Hàn (nghĩa là những di dân có trình độ giáo dục, văn hoá và kinh tế thấp, sống tách biệt trong các ốc đảo đồng chủng) thì còn đi lễ nhà thờ nhiều hơn cả cộng đồng bản địa. Một chủng viện tại bang Iowa có 72 chủng sinh mà Việt nam đã chiếm hết 43 người. Điều đó cũng cho thấy sản phẩm mà các phương trời Âu Mỹ đã phế thải thì con chiên các sắc dân nhược tiểu lượm lại mà dùng. Cũng thế, trong lúc Mỹ bị thiếu linh mục trầm trọng thì cộng đồng Công giáo Việt Nam tại Mỹ đã huấn luyện được hơn 600 linh mục mới, dự định gởi về Việt Nam lúc có cơ hội để hỗ trợ việc đổi đạo bằng nhản hiệu USA ngoại nhập.

Tại Việt Nam, một hiện tượng vừa lạ vừa buồn là những cuốn sách nghiên cứu đứng đắn giá trị như các cuốn Công Giáo chính sử, Thế giới Hồi giáo xưa và nay, Nguyễn Trường Tộ sau bức màn canh tân...thì lại không được cấp giấy phép xuất bản với lý do mơ hồ như "vấn đề nhạy cảm, tế nhị" v.v.., còn những loại sách hoặc các bài viết ca tụng những tên gián điệp như Alexandre de Rhodes, tên đại việt gian Nguyễn Trường Tộ ... thì được xuất bản và bày bán ở hầu hết các tiệm sách. Ngoài ra, không biết người nào đó còn đề nghị cho nhà nước đặt tên đường tên trường để vinh danh chúng. Thật buồn thấy một số mãng văn hoá nhưng phi văn hoá đến thế hiện diện trên đất nước ta.

Để các bạn trẻ hiểu thêm, gần đây trong mục “Ý kiến” của một tờ báo trong nước, tôi có gửi góp ý một đoạn ngắn như dưới đây nhưng không được đăng mà lý do cũng vì "vấn đề nhạy cảm"

MỤC Ý KIẾN: THAY ĐỔI LỊCH SỬ

Sau ngày giải phóng, người dân Sài gòn thấy Nhà nước có một số chương trình thay đổi mang tính lịch sử và văn hoá cao và đúng với tâm cảm của người dân, như đẩy những tên tài phiệt Chợ lớn ra khỏi đất nước, di dời bia mộ, mà phần lớn là của những tên có liên hệ gắn bó với thực dân được chôn ở nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi, ra ngoại thành, đổi tên trường Trung học Trương Vĩnh Ký thành Lê Hồng Phong, vì Pétrus Ký đã từng cộng tác đắc lực với thực dân Pháp, biên soạn và dịch thuật các tác phẫm văn hoá nhằm giúp Pháp đô hộ và đồng hoá dân tộc ta như ông đã bày tỏ trong một bức thư gởi nhà cầm quyền Pháp, và cũng đổi tên đường Alexandre de Rhodes, tên gián điệp đội lốt tôn giáo sớm nhất trên quê hương , thành Thái Văn Lung.

Nhưng sau khi chính sách Đổi Mới ra đời, có người lại đổi luôn cả lịch sử bằng một sử quan từ tả khuynh duy ý chí sang hữu khuynh …loạn xà ngầu. Vì thế, một trường Trung học mới cũng mang tên ông Việt gian Trương Vĩnh Ký lại được xuất hiện tại TP. HCM mà hiệu trưởng là một cán bộ Cọng sản cao cấp, ông Hoàng Như Mai. Đường Thái Văn Lung bị đổi trở lại thành Alexandre de Rhodes giữa một thành phố quốc tế mang tên Bác.

Gần đây, một hôm đi qua quận Tân Bình, thành phố Hồ Chí Minh, tôi lại thấy có tên đường Nguyễn Bá Tòng mà tâm hồn chua xót, chẳng biết mình thật hiện hữu hay trong một giấc nam kha. Vì Nguyễn Bá Tòng là Giám Mục đầu tiên của Việt Nam và cũng có lẻ là người Việt đầu tiên được chính phủ thực dân tặng cho Bắc Đẩu Bội Tinh Đệ ngũ đẳng huân chương, vì ông có công đóng góp cho thực dân Pháp quá lớn trong việc Pháp xâm lăng và đô hộ nước ta. Giám Mục Nguyễn Bá Tòng trong bài cảm ơn tại buổi lễ trao tặng huân chương đã phát biểu “…tỏ lòng trung thành con dân Việt Nam đối với mẫu quốc đại Pháp…”(Toan Ánh, Hội hè đình đám). Giám Mục Tòng cùng Lê Hữu Từ, Phạm Ngọc Chi… còn thành lập khu tự trị Phát Diệm để chống lại Việt Minh đang kháng chiến chống Pháp. Chưa hết, tên đường Nguyễn Trường Tộ, một đại Việt gian núp dưới chiêu bài CANH TÂN (*) mà những tài liệu mật gần đây đã cho thấy, vẫn còn tồn tại ở nhiều tỉnh thành và TP. HCM. Ở Huế thì có trường trung học mang tên ông Việt gian nầy cũng đang trơ gan trên đất cố đô.

Qua chính sách đổi mới mà một số người đã vô tình hay cố ý lợi dụng đổi luôn cả lịch sử để tái vinh danh hay còn tiếp tục vinh danh những tên đại Việt gian vừa kể. Việc làm thiếu nghiên cứu nầy chẳng lẽ ngầm khuyến khích con em, nhất là thế hệ trẻ, nên noi gương những tên Việt gian bán nước sao? Và công trình của Bác và Đảng cũng như xương máu mà các chiến sĩ và toàn dân hy sinh để đánh thực dân Pháp, đuổi đế quốc Mỹ mang lại độc lập, thống nhất và hòa bình cho quê hương là phí phạm vô nghĩa sao?

Nên chăng đã đến lúc các sử gia, Viện Sử học Hà Nội và Bộ Văn Hoá Tư tưởng nên xem xét lại vấn đề rất quan trọng nêu trên, vì ảnh hưởng đến uy tín quốc gia và tủi thân cho những người đã hy sinh vì tổ quốc".

 

Việc ăn hối lộ mà hai bạn có đề cập, thì từ 1996, trong bài "Những Đại Pháp Nạn Của Phật Giáo Việt Nam" (Phật Giáo Trong Thế Kỹ mới, Tập 1" ) chúng tôi có đưa ra sáu nhận định về Công giáo và Phản Thệ Giáo như sau:

1. Vatican muốn ve vãn chính phủ Việt Nam như hứa viện trợ, giúp phương tiện kỷ thuật...để làm giảm bớt căng thẳng giữa nhà nước Việt Nam và Thiên chúa giáo để họ dễ bành trướng nước chúa.

2. Ở hải ngoại, họ ném đá dấu tay, xúi các đoàn thể và tôn giáo khác chống cọng để họ mặc cả một cái giá tại Việt Nam.

3. Đút lót công an phường xã, quận tỉnh để dễ bành trướng nước chúa.

4. Gởi người vào các bộ các ngành dưới dạng nhân công và chuyên viên để nằm vùng, đợi thời cơ một cuộc nỗi dậy như Ba Lan, hoặc chận đứng những việc bất lợi cho tôn giáo họ.

5. Tạo phương tiện hoặc giúp đỡ thành phần con cháu cán bộ tiếp tục việc học hoặc du học để trồng người như, Pháp gài bà Nguyễn Thị Lan làm vợ vua Bảo Đại để biến ông vua Việt Nam tương lai thành người Thiên Chúa giáo.

6. Đổi đạo dân miền Thượng để thiết lập những quốc gia nhỏ độc lập tự trị trong một quốc gia lớn.

Điều mà tôi muốn chia xẻ với các bạn trẻ, những người đã thấy được hiểm họa của Công giáo La mã, nhưng còn Tin Lành thì sao?

Đúng ra không thể gọi là Tin Lành mà là Phản Thệ Giáo (Protestant), là một bộ phận tách rời khỏi Công Giáo La mã từ thế kỷ 16 vì bất đồng quan điểm chính trị, tín lý và tín điều. Hiện nay có trên 250 giáo phái trên thế giới, và được truyền bá mạnh tại các quốc gia kém mở mang nhờ bả vật chất. Phản Thệ Giáo nguy hiểm hơn Công Giáo vì mấy lý dó:

a. Không có một lịch sử quá tàn ác như Công giáo nên các chính phủ ít để ý những hoạt động của họ.

b. Không có một giáo triều với quyền bính tập trung nên có vẽ dân chủ và bình đẳng

c. Rất cuồng tín, chịu khó và có nhiều tiền của tư bản Tây phương tài trợ.

Tại Việt Nam, trước 1975, Phản thệ Giáo (Tin Lành) có khoảng 150 ngàn tín đồ. Sau khi thống nhất đất nước, chính phủ không quan tâm những hoạt động của giáo phái nầy, họ được quyền tự tung tự tác vùng Cao nguyên. Lúc tín đồ gia tăng đến số lượng đáng kể, họ đã hô hào con chiên nỗi dậy thành lập một nước Đê-Ga Tin Lành tự trị tách rời khỏi Việt Nam, năm 2001, nhưng bị dập tắt.

Theo thống kê, trong nhiều năm qua, tín đồ Phản thệ giáo tại Việt Nam đã gia tăng 600% (từ Phúc trình Nhân quyền của Bộ Ngoại giao Mỹ năm 2008). Tại Việt Nam ngày nay có khoảng 1 triệu 600 ngàn. Số ước tính nầy còn quá thấp. Nếu không có một chính sách tôn giáo hợp lý, với đà tăng trưởng như thế, 20 năm sau số lượng tín đồ Phản thệ giáo sẽ chiếm 50 % dân số Việt Nam. Lúc đó sẽ có đủ thứ giáo phái Phản thệ đòi tự trị độc lập như Cao nguyên Trung phần năm 2001,và nội chiến có thể xẩy ra giữa Phản Thệ giáo và Vatican giáo như Ái nhĩ Lan kéo dài nhiều thập niên qua. Lúc đó mặc sức cho ngoại bang và láng giềng hỗ trợ họ để áp lực và khuynh loát nước ta.

Mức Phản Thệ giáo gia tăng nhanh tại Việt Nam còn có thêm một nguyên nhân chính khác là do hệ quả của chính sách di dân và lao động nước ngoài của chính phủ VN đối với Nam Hàn. Những cô gái Việt lấy chồng Hàn bị cải đạo rồi chính những cô nầy lại về nước cải đạo cha me, anh em và xóm làng của cô ta. Mặt khác, nhiều thanh niên nam nữ người Triều tiên qua Việt Nam học tiếng Việt, rồi rảo rảo đi gõ cửa từng nhà một để truyền cái đạo lỗi thời nầy cho một dân tộc đã từng chịu trăm cay nghìn đắng vì cái đạo Thập ác. Có tin, chưa kiểm chứng, nói rằng họ đã xây một số bệnh viện tại Việt Nam cho mục đích dụ đạo nhưng được núp dưới nhãn hiệu từ thiện và y tế. Bệnh viện chính tại Long An có tên là Cegro đã hoạt động trên 10 năm qua. Nhiều bác sĩ và y tá Việt Nam làm việc cho họ với lương cao. Hình như tại Đà nẵng, Thái Bình và một số nơi khác cũng đã có hoặc sẽ có những bệnh viện tương tự.

Theo thống kê của chính phủ Nam Hàn thì năm 1985 Phản thệ giáo có 6.5 triệu tín đồ (16 phần trăm trong dân số gần 40 triệu). Và hiện nay Hàn quốc (đứng sau Mỹ) có đến 16 ngàn cán bộ chuyên nghiệp của Phản Thệ Giáo đi truyền đạo khắp thế giới, mà Việt Nam là một trong những địa bàn thuận lợi mà họ nhắm đến. (Trong lúc đó Phật Giáo Việt Nam nghĩ rằng mình có 80% trong tổng số hơn 80 triệu dân lại chưa có một đội ngũ giảng sư chuyên nghiệp, ngay cả chỉ vài trăm người, cho Việt Nam!).

Để chận đứng quốc nạn nầy, đúng ra chính phủ nên áp dụng luật pháp quốc gia để nghiêm trị những thành phần vi phạm nhân quyền (mà hiến chương Liên hiệp quốc điều 16 và điều 24 cũng đã quy định) như đem gạo mua tín đồ, ép cải đạo qua đường hôn nhân hay tang tế, hoặc đi gõ cữa nhà dân để truyền đạo. Tự do tôn giáo là, chỉ được giảng đạo trong khuôn viên các chùa, các nhà thờ, các cơ sở tôn giáo mà thôi. Cam Bốt và Lào cũng đã áp dụng biện pháp nầy.

Đất nước ngày nay có nhiều phát triển và tiến bộ vượt bậc. Từ một quốc gia nghèo đói và bệnh tật vì chiến tranh, dân thiếu ăn thiếu măc. Nay dân số tăng gấp đôi nhưng gạo không những đủ ăn mà còn thừa để xuất cảng (đứng hàng thứ nhì trên thế giới). Từ hang cùng ngõ hẻm điện, nước, điện thoại, tivi, radio, máy lạnh… đã được trang bị. Nạn khủng hoảng kinh tế trầm trọng toàn cầu hiện nay thì Việt Nam vẫn trên đà tăng trưởng. Việt Nam được đánh giá là một quốc gia ổn định và an ninh nhất vùng Đông Nam Á. Cũng như cuộc thăm dò của một tổ chức nước ngoài gần đây cho thấy 70% dân chúng Việt Nam cảm nhận đời sống của họ rất có hạnh phúc. Sơ lược vài nét vàng son như thế để các bạn trẻ nuôi dưỡng hy vọng mà sống, và hy vọng là một sự sung sướng đang ở cảnh đợi chờ.

Tuy nhiên đất nước cũng đang đối diện một số vấn nạn nguy hiểm mà chúng ta cần quan tâm:

- Áp lực Trung quốc. Một lân bang khổng lồ đang lăm le xâm lấn mọi mặt, từ hàng hoá, lãnh thổ, lãnh hải, khai thác quặng mõ…

- Áp lực của Mỹ. Một mặt Mỹ o bế Việt Nam để kéo Việt Nam vào Liên minh Á Châu gồm Việt, Miên, Lào, Thái, Phi, Hàn, Mã, Nam dương, Singapor và Nhật để chận đứng ảnh hưởng của Trung quốc và Nga. Nhưng mặt khác, Mỹ cũng muốn thay thế chính phủ Việt Nam, nếu có thể, bằng một chính phủ Phản Thệ Giáo hay Công giáo La mã đễ dễ sai bảo.

- Áp lực Vatican. Như trên đã cho thấy sáu kế sách mà Phản Thệ Giáo và Công Giáo La Mã thực hiện tại Việt Nam. Với một đạo quân khoảng sáu triệu người (gấp mấy lần quân đội Việt Nam ngày nay) luôn luôn mai phục sẵn với khẩu hiệu "Thà mất nước chứ không thà mất Vatican", nên luôn luôn quấy rối dưới sự chỉ đạo của những thành phần như Ngô Quang Kiệt, Giám mục Hà Nội. Con chiên thì ngây thơ vô tội, họ chẳng biết gì ngoài việc "Nghe lời Cha để được lòng với Chúa" lúc chết Chúa rước lên Thiên Đàng. Nếu còn biết ngượng, biết thể diện liêm sĩ thì các chức sắc Công Giáo Việt Nam nên cúi đầu sám hối với Tổ tiên, với quốc dân vì tội theo Đạo mà rước thực dân Pháp vào dày xéo quê hương. Di họa nay vẫn còn.

- Áp lực Phản thệ giáo như đã trình bày ở trên. Cách đây 3 năm, ngày 7.1.2006, trong cái gọi là “Thông Điệp Phước Lành” của Mục sư Trần Long (dài 75 trang) từ “Phòng Mục Sư Đoàn thuộc Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm Việt nam tại 28 Hồ Tùng Mậu - Phường Nguyễn Thái Bình - Quận 1 – Sài Gòn, gởi cho “Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh, Chủ Tịch Nước Trần Đức Lương, Thủ tướng Phan Văn Khải, Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Văn An, Bộ Trưởng Công An, Uỷ Ban Tôn Giáo Trung Ương, Viện Trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân”. Vị mục sư nầy có đầy những ý nghĩ cuồng tín, vô minh và thất học như: “CHÚA JESUS LÀ TIN LÀNH, LÀ VĂN HÓA CỦA CÁC DÂN TỘC TẠI VIỆT NAM”. Ông còn hổn láo và xấc xược với dân tộc như (nguyên văn): “TIN LÀNH ĐEM LẠI VINH HIỂN CHO DÂN TỘC. CHỦ NGHĨA MÁC VÀ ĐẢNG CS ĐEM SĨ NHỤC CHO DÂN TỘC” . Chỉ mới có chưa đến hai triệu tín đồ mà hành hoạt và tâm chất đã bất hảo trùm cả dân tộc như thế!

- Tham nhũng hối lộ. Những lời dạy của Hồ Chủ Tịch cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư hầu như đã trôi theo mây gió. Một cán bộ được bầu vào bộ máy công quyền, ông hay bà đó nghĩ rằng năm hay mười năm nữa mình cũng phải ra đi. Do đó, thay vì dốc toàn lực vì bổn phận và nhiệm vụ thì lại để thì giờ kiếm "chút cháo" trước đã. Nếu không nhanh chân lúc hết chức thì hết quyền, mà hết quyền thì hết tiền. Một số đông khác thì lương không đủ sống nên nếu cần kiệm liêm chính thì vợ con chết đói, do đó phải tham nhũng. Vì quốc nạn tham nhũng hối lộ nên dân không tin, chúng không nể, nhân viên cán bộ ngờ vực lẫn nhau và nhiều lúc bị ngoại bang mua chuộc. Còn nhân viên công chức cấp thấp lương không đủ sống làm thế nào mà chu toàn bổn phận trách nhiệm đã giao phó. Lúc Thủ tướng, hoặc Bộ trưởng Việt Nam đi ra nước ngoài, vì thủ tục ngoại giao, vì xã giao và quyền lợi mậu dịch và chính trị nên các đối tác trải thảm đỏ đón rước, nhưng trong lòng chưa chắc họ đã có những trọng nễ như sự biểu hiện bên ngoài của họ. Điều nầy làm giảm uy tín và thế mạnh của quốc gia trong cộng đồng nhân loại.

- Phật giáo. Có thể nói được rằng trong vài chục năm qua, chính phủ Việt Nam hiện tại có phần dễ giải với Phật giáo mà lý do dễ hiểu, vì Phật giáo là một tôn giáo nếu không có lợi cho dân tộc thì hoàn toàn vô hại. Lịch sử hơn hai ngàn năm đã chứng minh điều đó. Các triều đại Đinh, Lê, Lý, Trần, các ông vua và quan Đại thần đều là Phật tử và khi Phật giáo là quốc giáo là những thời kỳ đất nước thịnh trị nhất trên mọi mặt từ văn hoá, xã hội, quân sự, chính trị, kinh tế… Quân Nguyên Mông xâm lược cùng cả thiên hạ, nhưng lúc đến Việt Nam họ không những thua trận một lần mà đến ba lần bởi các ông vua Phật tử. Thời kỳ chống ngoại xâm, nhiều nhà sư cởi áo cà sa mang chiến bào, các hội Phật giáo cứu quốc ra chiến trường chống đế quốc xâm lược. Nhiều nghĩa quân lúc sơn cùng lộ tuyệt thì kéo nhau đến nương náu cửa thiền để bảo toàn lực lượng đợi ngày tái chiến. Nhưng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam hiện nay đang gặp nhiều chướng duyên cần nhận diện một số.

Trong nước thì nạn Tăng Ni lạm phát, phẩm thấp lượng cao. Một linh mục cai quản một giáo xứ, một ngày 24 giờ ông ta làm việc đến … “25 giờ”. Còn nhiều Tăng hoặc Ni một ngày chỉ làm việc chưa đến vài giờ mà phần lớn là cung ứng cho việc ma chay tế tự (dĩ nhiên là không thể thiếu) mà rất lơ là công việc hoằng pháp lợi sanh. Cao nguyên bỏ ngỏ cho Phản Thệ giáo, thôn quê giao phó cho "Vatican", còn thành thị thì sống chung với văn hóa Coca Cola. Bộ máy điều hành Trung Ương cồng kềnh và thiếu hiệu quả. Tổ chức Giáo hội là một cổ xe già nua, thừa kiêm nhiệm thiếu tổ chức, thừa thâm niên thiếu sáng tạo. Có người ví cơ cấu Giáo hội như cái ghế một chân, vì đệ tử Phật có bốn chúng: Tăng, Ni, Cư sĩ Nam, Cư sĩ Nữ, nhưng nhân sự của Giáo hội hầu hết là Tăng, và có những vị đức trọng nhưng tuổi quá cao không còn sức và thiếu kiến thức thời đại để điều hành Giáo hội.

Nhìn trên các mạng lưới, chúng ta thấy Phật giáo ngày nay rất khởi sắc. Các Trường hạ, các lớp đào tạo trú trì, giảng sư, phật học viện, lễ nghi, cúng bái hương hoa rực rỡ. Cờ phướn, văn nghệ, đạo tràng tấp nập. Nhưng sự tấp nập nầy là con số trăm, quá lắm là vài ngàn cho mỗi buổi lễ. Đây chỉ là hình thức (mặc dù không thể thiếu) nhưng đó không phải là “cái chính” của một đạo Phật trong thời đại toàn cầu hoá hiện nay. Nói thì buồn và bị cáo buộc là phạm thượng nhưng thực tế là một giáo hội đang khắc khoải trước thời đại, là một con nai vàng ngơ ngác giữa rừng gươm. Hơn 30 năm rồi mà Giáo hôi PGVN ngay cả chưa có một đội ngũ giãng sư, dù chỉ vài trăm người, chuyên đi truyền đạo, giảng pháp. Về tuế toái nhân sự, nạn “cữa quyền” trong vài giáo hội địa phương không phải là không có. Một vụ nhỏ như Bát nhã Lâm đồng mà hầu như Giáo hội Trung ương chưa có biện pháp thích hợp với luật Phật và thích nghi với luật nước.

Phật Giáo Việt Nam ở nước ngoài cũng không khá lắm. Hàng xuất gia vì bận lo cơ sở vật chất nên đời sống tu và học có phần chểnh mảng. Nạn lạm phát tự viện đã kéo theo sự trì trệ cho việc hoằng dương Phật pháp, vì hầu hết tài chánh được dùng trả tiền vay ngân hàng hằng tháng, không còn một ngân khoản nào cho các công tác Phật sự cần thiết khác. Ngay cả một tờ báo đại chúng của Phật giáo hay một Thông Tấn xả chính thức của Phật giáo, cần có, để hướng dẫn dư luận thông tin, đã hơn 30 năm qua, vẫn chưa thai nghén. Trong lúc đó Công Giáo và Phản Thệ Giáo sở hữu nhiều đài truyền thanh truyền hình và báo giấy. Do đó Phật giáo nhiều lúc bị động, và bị dẫn vào quỷ đạo của họ.

Trước 1975, Phật giáo bị đế quốc và ngoại giáo chia làm hai. Phe nầy bắc loa cáo buộc phe kia “giáo gian”. Thì giờ và sức lực phần lớn tập trung vào đó; để lại những “cánh đồng hoang” cho “cỏ dại” mọc. Ngày nay cũng thế, người thì nhận tiền của CIA Mỹ, kẻ thì tham vọng cái bánh vẽ giải hoà bình Nobel trên mây nên bày lắm trò tiểu xảo, phe ta chống phá phe mình, chỉ làm lợi cho ngoại giáo và rơi vào cạm bẩy của những phe thù nghịch. Chúng ta đều biết “tự do tôn giáo và nhân quyền” trong một tình huống nào đó, là khí giới của kẻ xâm lăng. Đông Timor đã độc lập tự trị ra khỏi Nam Dương vì vấn đề tôn giáo. Những cuộc bạo động của tín đồ Hồi giáo tại Nam Thái lan trước đây và Tân cương vừa qua là ba trong số những bằng chứng cho thấy hệ quả cái cạm bẩy nhân quyền và tự do tôn giáo “kiểu Mỹ”. Những bạo loạn nầy vẫn còn tiếp tục dài dài như những trận cuồng phong bất tận mà Thái hầu như không bao giờ dẹp được.

Chính phủ Việt Nam không thể cùng một lúc đương đầu nỗi nhiều mặt trận. Do đó phải nhượng bộ cho Phản Thệ Giáo và Vatican La mã được tự do đổi đạo dân lành bằng các long gạo hoặc bằng con đường từ thiện. Lúc một người trở thành tín đồ của Phản Thệ Giáo hay con chiên của La Mã thì họ có khuynh hướng quay lưng với tổ quốc, đặt lợi ích tôn giáo trên lợi ích dân tộc. Đó là kế sách của ngoại bang mà một số lớn người con Phật bị trúng kế toàn bộ. Những nhà viết sử tương lai không thể bỏ qua những hành động vô tình hay cố ý của những thành phần núp bóng nhân quyền và tàng hình dưới mề đai tự do tôn giáo để làm hại tổ quốc.

Phác họa vài điểm tiêu cực như thế đề các bạn nắm vững tình hình mà cố gắng hy sinh vì quốc gia dân tộc, vì hạnh phúc của muôn dân. Những việc phát xuất từ con người, mà chúng ta là con người, con người có tâm, có trí, có dũng thì chúng ta có thể giải quyết được những vấn đề do con người tạo ra.

Cầu chúc các bạn luôn được chân cứng đá mềm, tâm thần vững chắc như núi Thái sơn..

Bùi Kha

 

Thư liên hệ:

- Kính gởi bạn Tô Văn Luyện và quý độc giả ở VN (Bùi Thúc Định)

- Mê Hoặc và Giải Hoặc (SH-Tô văn Luyện)

 


Ghi Chú từ thư của Bernard (Tuesday, September 29, 2009 11:21:26 PM):

Tại phường 1 – Tân Bình – HCM. Có một con đường tên Canh Tân. Không biết nó có ý nghĩa gì?!! Đường này song song với Phạm văn Hai, nối từ Lê Văn Sỹ qua Nguyễn Trọng Tuyển. Ai có ý giải thích giùm.




Các bài của tác giả Bùi Kha

▪ Trương Vĩnh Ký Phản Bội Tổ Quốc, Sao Lại Gọi Là Yêu Nước? - Bùi Kha

▪ Nguyễn Trường Tộ: Đối Luận Với TS, GM Nguyễn Thái Hợp - Bùi Kha

▪ Nguyễn Trường Tộ: Đối Luận Với Bà Lê Thị Lan & Ông Trần Hữu Tá - Bùi Kha

▪ Giám Mục NGÔ ĐÌNH THỤC : Thư Gửi Toàn Quyền Đông Dương - Bùi Kha

▪ Nguyễn Trường Tộ Và Vấn Đề Canh Tân - Lời Nói Đầu - Bùi Kha

▪ Tổng quát tư tưởng của Nguyễn Trường Tộ và những ca ngợi về ông - Bùi Kha

▪ Nguyễn Trường Tộ Trong Chiêu Bài Canh Tân - 1 - Bùi Kha

▪ Nguyễn Trường Tộ Trong Chiêu Bài Canh Tân - Tự Do Tôn Giáo - Bùi Kha

▪ Nguyễn Trường Tộ Trong Chiêu Bài Canh Tân: Tổng Luận - Bùi Kha

▪ Một Bài Viết Thiếu Sử Liệu Về “Nguyễn Trường Tộ" - Bùi Kha

▪ Nguyễn Trường Tộ: Thảo Luận Với Cụ Hoàng Thanh Đạm - Bùi Kha

▪ Bài Phỏng Vấn Ông Bùi Kha của đài BBC LUÂN ĐÔN: Nguyễn Trường Tộ, Trương Vĩnh Ký Và A. De Rhodes - Bùi Kha

▪ Ngọn Lửa Quảng Đức Và Biến Cố Phật Giáo 1963 Dưới Cái Nhìn Của Thế Giới - Bùi Kha

▪ Phật Giáo Có Hại Cho Việc Phát Triển Kinh Tế? - Bùi Kha

▪ Quạ Thì Ðen - Bùi Kha

▪ Nguyễn Trường Tộ và Kế Hoạch “Làm Cho Dân Giàu Nước Mạnh” - Bùi Kha

▪ Nguyễn Trường Tộ và "Khát Vọng Canh Tân” - Bùi Kha

▪ Nguyễn Trường Tộ: Biện Chính Với GS Hoàng Kỳ - Bùi Kha

▪ Linh Mục Đắc Lộ - Nguyễn Đình Đầu

▪ Ngô Đình Diệm - Bảy Nguyên Nhân Thất Bại - Bùi Kha


▪ 1 2 ▪ >>>


Bài khác