Đức Mẹ La Vang - Tản Mạn Bên Lề

  ●   Bản rời

Không Hề Có Chuyện Đức Mẹ La Vang

Lê Xuân Nhuận

Gửi bài này cho bạn bè 17 tháng 5, 2008

toàn tập: 0 1 2 3 4 5 6 7 8

 

CHƯƠNG VII:

TẢN-MẠN NGOÀI LỀ

LỜI NÓI ĐẦU:

Qua 6 Phần trên, chúng tôi chỉ trích-dẫn các đoạn chủ-yếu trong những bài viết tiêu-biểu của các nhân-vật tên-tuổi Ky-Tô-Giáo, Việt-Nam lẫn ngoại-quốc.

Chính các tu-sĩ, trí-thức, và văn-nghệ-sĩ Ky-Tô-Giáo viết ra, chứ không phải do chúng tôi viết ra. Chúng tôi chỉ gom góp lại, trích nêu những đoạn quan-trọng và nổi bật nhất, đối-chiếu với nhau, để mọi người có một nhận-định chung, hầu tìm ra Sự Thật.

Chính họ cho thấy:

Tại sao giáo-dân các làng Thạch Hãn, Ba Trừ và Cổ Thành, sau khi cư-dân La Vang đã cùng nhau van vái Bà Linh-Thiêng bên gốc cây đa ròng-rã hơn 20 năm (1798-1820) lại đã cùng nhau xây chùa, còn gọi là chùa Ba Làng (dù gọi là miếu thì cũng không phải là đền thờ Ky Tô Giáo) ngay tại La Vang, là nơi mà họ (và cha mẹ họ) đã đến tị-nạn Cảnh Thịnh bắt đạo, và là nơi mà Đức Mẹ sau đó mới được đồn là đã hiện ra để an-ủi che-chở họ trong cơn giáo-nạn ấy?

Tại sao Đức Mẹ được đồn là đã hiện ra từ năm 1798, mà mãi đến năm 1885, tức 87 năm sau, các cụ sắp chết mới bị bắt phải thề là đã có nghe lời đồn như thế (có nghe mới được lên thiên-đàng) để họ buộc lòng phải trả lời là “có”?

Tại sao, trong lúc các vụ hiện ra, tại Lourdes ở Pháp năm 1858 và tại Fatima ở Bồ-Đào-Nha năm 1917, đã được Tòa Thánh công-nhận trong vòng từ 4 năm đến 13 năm thôi, thì tiếng trả lời "Có" ấy đã được ghi vào hồ-sơ rồi, mà Tòa Thánh Vatican phải đợi đến năm 1961 (hơn 160 năm, sau năm cho là có sự "hiện ra"; ngót 140 năm, sau năm giáo-dân nghe đồn về vụ "hiện ra"; gần 80 năm, sau năm các cụ sắp chết bị bắt phải thề là có nghe lời đồn), nhất là sau khi anh em Ngô Đình Diệm+Ngô Đình Thục đã nắm trọn chính-quyền và giáo-quyền tại Việt Nam rồi, mới xức dầu thánh và nâng La Vang lên hàng tiểu-vương-cung thánh-đường?

Tại sao các giám-mục tại Việt-Nam (nếu chỉ biết lo việc đạo; nếu thật “công chính”, không làm công-cụ cho các thế-lực chính-trị), mặc dù đã được thoải-mái hoạt-động từ ngày thực-dân Pháp đến đô-hộ Việt-Nam vào năm 1884 (tức 77 năm trước đó), mà cũng phải đợi đến thời Đệ Nhất Cộng Hòa (1961) mới nhận nó là Trung-Tâm Thánh-Mẫu Toàn-Quốc?

Câu trả lời đã được Tòa Thánh Vatican đưa ra, qua tuần-báo L'OSSERVATORE ROMANO, là tiếng nói chính-thức và có thẩm-quyền nhất của Giáo-Hoàng và giáo-triều Ky-Tô-Giáo La Mã (xin xem Phần VIII):

Hiện nay không có tài-liệu viết nào lưu-trữ về các lần Đức Mẹ hiện ra tại La Vang.

Thế thì tại sao Tòa Thánh lại nâng nhà thờ La Vang lên hàng Tiểu-Vưong-Cung Thánh-Đường?

Một trong các điều răn của Đức Chúa Trời là không được làm chứng dối. Phải chăng Đức Giáo Hoàng cũng đồng lõa với các nhân-vật kia để làm chứng dối (tức chống Chúa=anti-Christ)?

Trong lúc chờ-đợi Đức Giáo-Hoàng John Paul II lên tiếng, như Ngài đã từng nhìn-nhận những sai-lầm khác của Giáo-Hội trong quá-khứ, chúng tôi xin trích đăng thêm vài ý-kiến ngoài lề để rộng đường dư-luận:

I/ Ai Có Thẩm-Quyền Chỉ-Định Vị-Trí

Cho Đức Mẹ Trên Thiên-Đường?

Báo “Chính-Nghĩa” (554 S 9th St., San Jose, CA 95112, USA), số 439 ra ngày 12-9-98, có đăng bài “Đức Mẹ La Vang Được Tôn Vinh Giữa Lòng Giáo-Hội Hoa Kỳ” của linh-mục Trần Quý Thiện và tiến-sĩ Trần An Bài, trong đó có đoạn:

Phần thánh-ca trong đại-lễ này do một ca đoàn tổng-hợp... đặt dưới sự điều-khiển của Linh-Mục Dao Kim và Sơ Mỹ-Hằng... Và Người Nữ đã được Thiên Chúa cất nhắc lên ngôi vị vô cùng sang trọng như một Hoàng Hậu. Đó chính là Đức Trinh Nữ Maria, Người đã hiện ra tại La Vang thuộc tỉnh Quảng Trị, Việt Nam, cách đây 200 năm. Lm Dao Kim đã phổ nhạc vào bài Thánh Vịnh số 45 “Hoàng Hậu Đứng Bên Hữu Đức Vua...

Cứ theo Thánh-Kinh thì trên thiên-đình có rất nhiều ngôi vua:

Trước hết, về vua: theo các Sách, như Jeremiah (10:10), Zechariah (14:9), 1 Timothy (1:17), Revelation (19:16), v.v..., thì Đức Giê-Hô-Va là Đức Chúa Cha, là vua chính.

Về ngôi: theo Sách Acts (2:34), thì có Đức Jesus Christ là Đức Chúa Con ngồi bên hữu của Đức Chúa Cha; theo Sách Revelation (3:21), thì có Đức Thánh-Linh cùng ngồi với Đức Chúa Cha trên ngôi của Ngài. Trong lúc đó, theo sách Matthew (19:28) thì Đức Jesus đã nói với tiên-tri Peter: “các ngươi là kẻ đã theo ta, cũng sẽ ngồi trên 12 ngôi...”; theo sách Revelation (4:2,3,4) thì tiên-tri John đã thấy có 24 trưởng lão mặc áo trắng và đội mũ triều-thiên vàng ngồi trên 24 ngôi xung quanh ngôi của Đức Chúa Trời; và cũng theo Sách Revelation (3:21) thì Đức Thánh Linh có nói rằng “Kẻ nào thắng (ý nói thắng Satan), ta sẽ cho ngồi với ta trên ngôi, như chính ta đã thắng và ngồi với Cha ta trên ngôi của Ngài”.

Về vị-thế khi ngự trên ngôi: theo các Sách Psalms (29:10; 110:1), Matthew (19:28), Acts (2:34), Revelation (3:21; 4:2,3,4) thì Đức Chúa Con ngồi, Đức Thánh Linh ngồi, 12 sứ-đồ ngồi, 24 trưởng lão ngồi, và bất cứ kẻ nào thắng kẻ thù của Chúa cũng sẽ ngồi (trên ngôi của Chúa, xung quanh ngôi của Chúa).

Tôi không dám có ý-kiến về việc Đức Mẹ lên Thiên Đình, mà lại đứng (chứ không được ngồi) bên hữu của Đức Giê-Su con mình!

II/ Giáo-Hoàng John Paul II Đã Nói Gì

Về Đức Mẹ Maria?

Đây là một đoạn trích trong báo “The WatchTower” (Tháp Canh) của Giáo-Hội “Jehovah's Witnesses” (25 Columbia Heights, Brooklyn, NY 11201-2483, USA), số phát-hành ngày 1-8-98:

Theo tờ báo của Tòa Vatican L'Osservatore Romano, giáo-lý Công-Giáo về Sự Thăng-Thiên phát-biểu: “Đức Trinh-Nữ Vô-Nhiễm Nguyên-Tội, được gìn giữ khỏi mọi dấu vết của tội-lỗi nguyên-thủy, được mang vào sự vinh-hiển trên trời với cả xác lẫn hồn, khi đời sống của bà trên đất chấm dứt.” Báo này nói rằng giáo-lý này đã khiến một số nhà thần-học Công Giáo cho rằng Ma-Ri “không chết và được mang ngay vào sự vinh-hiển trên trời từ đời sống trên đất.”

Gần đây, Giáo Hoàng Gioan Phao-Lồ II có quan-điểm khác về vấn-đề này. Trong buổi Tổng Tiếp-Kiến tại Tòa Vatican vào ngày 25-6-1997, ông nói: “Tân Ước không nói gì về hoàn-cảnh khi Ma-Ri chết. Sự-kiện này khiến ta cho rằng đó là cái chết tự-nhiên, không có chi-tiết nào đặc-biệt đáng đề-cập... Những ý-kiến cho rằng bà không chết vì nguyên-nhân tự-nhiên dường như vô căn-cứ.”

Lời phát-biểu của Giáo-Hoàng Gioan Phao-Lồ để lộ một khiếm-khuyết nghiêm-trọng trong giáo-điều về sự Vô Nhiễm Nguyên Tội. Nếu mẹ của Chúa Giê-Su “được gìn giữ khỏi mọi dấu vết của tội-lỗi nguyên-thủy”, thì sao Ma-Ri lại chết vì “các nguyên-nhân tự-nhiên”, là hậu-quả của tội-lỗi A Đam truyền lại? (Rô-Ma 5:12). Sở-dĩ có vấn-đề thần-học nan-giải này là vì Giáo-Hội Công Giáo có quan-điểm lệch-lạc về mẹ của Chúa Giê-Su. Thảo nào mà đã có sự chia-rẽ và rối-rắm trong Giáo-Hội Công Giáo về vấn-đề trên.

Tuy mô-tả Ma-Ri là một người khiêm-nhường, trung-thành và ngoan-đạo, Kinh Thánh không nâng cao các đức-tính này lên hàng “vô-nhiễm nguyên-tội” (Lu-Ca 1:38; Công-Vụ Các Sứ-Đồ 1:13, 14).

Kinh Thánh chỉ nói: “Mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh-hiển của Đức Chúa Trời” (Rô-Ma 3:23). Vâng, Ma-Ri thừa-kế tội-lỗi và sự bất-toàn như mọi người khác trong nhân-loại, và không có mảy-may bằng-chứng nào cho thấy Ma-Ri chết vì bất-cứ nguyên-nhân nào khác ngoài nguyên-nhân tự-nhiên (xác còn dưới đất). (So-sánh 1 Giăng 1:8-10).

California, Hoa-Kỳ, Mùa Thu 1998

ĐỨC CỐ

Chú Thích: Xin mời quý vị xem tiếp Phần VIII là phần cuối, giới thiệu bài báo kết-luận về vấn-đề Đức Mẹ La Vang đăng trên tuần-báo L'Osservatore Romano của Giáo-Hoàng và giáo-triều Vatican.

 

Tiếp theo là phần Tiếng Nói của Giáo-Triều Vatican

 


Bài khác