Chuyện Của Người Bỏ Đạo Chúa

  ●   Bản rời

Tìm Hiểu Đạo Tôi:

Chuyện Của Người Bỏ Đạo Chúa

Cao Hữu Tâm

http://sachhiem.net/TONGIAO/tgC/Caohtam23.php

30-Jan-2015

LTS: Những bài của tác giả Cao Hữu Tâm là những lá thư tâm tình, thường không được biên tập như một bài nghiên cứu. Đôi khi có những câu còn hơi khó hiểu, và nhiều lỗi chính tả đòi hỏi thời gian biên tập rất lâu, nên xin độc giả thông cảm vì chúng tôi đã cho thông qua. (SH)

http://www.allvoices.com/article/13791800

Ảnh trong bài "The Bible and gun control: Faith-based propaganda can breed psychotic terrorists" (Kinh Thánh và sự kiểm soát súng)


Gồm các mục:

- Đồng tính đã có mặt rất lâu trong giáo hội

- Não trạng sợ Tây và áp bức đồng bào đồng hương 

- Đồng trinh có hai mặt

- Không phải là thù ghét đạo

- Hai tôn giáo lớn

- Nhờ chuyển cho anh Trần Khai Sáng

▪ Đồng tính đã có mặt rất lâu trong giáo hội

Subject: Lại chuyện của người bỏ đạo-
From: "Tam Cao" <caohuutam1939@gmail.com>
Date: 1/31/15 11:14 am

Ngoài đức tin Giê-su Chúa của tôi bị phá sản. Nhưng Giê-su đã chết trên hai ngàn năm. Giê-su để lại gì? Ngoài hai thánh gỗ gọi là thánh giá, còn những lời Chúa nói, Chúa phán là của giáo hội nói, những tuyên ngôn thay đổi tuỳ theo thời đại để cập nhật hoá đạo trước trào lưu thay đổi của thời cuộc.  

Lúc giáo hoàng Phanxicô, ở giáo phận của ông, ông không dám tiếp những người đồng tính. chỉ vì ông sợ một giáo quyền cao hơn ông không đồng ý và có thể xử phạt ông. Nhưng khi đã là giáo hoàng ông tích cực thay đổi giáo hội, nhưng biết đâu chỉ như con rắn lột da. Lột da xong nhưng con rắn vẫn là con rắn. Tuy nhiên có ba điều ông nói là :  

Cho phép các đôi vợ chồng ly dị được chịu mình thánh Chúa, chịu lễ. Phép mình thánh Chúa là phép bí tịch căn bản, người nào phạm tội trọng không được chịu mình thánh Chúa. Thứ đến là phá thai, cấm hay không cấm phụ nữ vẫn phá thai vì nhiều lý do như đã nhiều con quá, không thể nuôi dưỡng nổi. Các cha thử mang bầu đi xem có muốn phá thai không? Bởi vậy dân Hoà Lan khi đón rước giáo hoàng Gioan Phao lồ II đã trưng biểu ngữ: Giáo hoàng có bầu, phá thai trở thành phép bí tích. Giáo hội và giáo hoàng im lặng vô tuyến, không dám trả lời vấn đề nhậy cảm. Cho đến nay im lặng không được nữa, giáo hoàng mới dậy phải thương yêu người phá thai.

Yêu thương người phá thai theo giáo điều của đạo là phạm tội trọng, vì đã có điều răn "bay không được giết người!" Sau nữa là tố cáo ngay tại giáo đô đã có bọn gay lobby (bọn tranh giành ảnh hưởng và tiền bạc của nhóm gọi là bọn đồng tính vận động (gay là đồng tính như mọi người đã biết).  

Tiết lộ này của Phanxi cô cho thấy đồng tính đã có mặt rất lâu trong giáo hội. Chẳng cần phải gay hay không mới tranh gìanh quyền lực và tiền bạc của hội thánh. Nghĩa là bất cứ giáo phẩm cao cấp nào ở giáo đô cũng tranh gìành ảnh hưởng và tiền bạc. Ta thử hỏi khi Giáo Hoàng Bênnêdictô XVI, muốn trừng phạt tổng giám mục tổng quản đạo binh thiên chúa là ông Dellago, Hồng Y Angela Sodano đã phản đối, nên giáo hoàng Bênêdictô XVI đành làm ngơ không dám đụng chạm đến ông Dellago nữa. Vì vậy chính giáo hoàng Bênêdictô XVI xác nhận tội ác từ trong giáo hội bò ra, nghĩa là thành thật nhận giáo đô là sào huyệt của bọn linh mục tu sĩ lưu manh.  

http://billtammeus.typepad.com/my_weblog/2012/08/8-9-12.htmlPhần tôi khi thức tỉnh, không còn cơn mê đạo, tôi phải chịu uy quyền của gia đình, nghĩa là của cha mẹ tôi. Thế hệ của họ là thế hệ đức tin mù (blind faith) hay giống như ở nước Phillipine giáo hội truyền bá tin mừng và Kinh Thánh thô bạo hơn là bắt dân Phi phải vào đạo, đứa nào không chịu thì bắn bỏ, nên nước Phi là nước trên thế giới theo đạo bằng đức tin trước nòng súng (shotgun faith).  

Về phần đạo Công Giáo La Mã (Lừa Ngựa) ở nước ta, số giáo dân rất đông. Đứng hạng hai sau nước Phi, nghĩa là vài triệu người. Đó là con số khổng lồ, biết dẫn dắt sẽ trở thành một lực lượng thừa sức khuynh đảo đất nước. Vậy mà sao số giáo dân đông đó lại thụ động, nhất nhất vâng lời mấy ông cha theo đúng dậy dỗ : "Vâng lời trong tuân phục" nghĩa là chịu làm nô dân cho đạo 100% Nhưng lý do chính là các cha da vàng bị bắt phải quỳ lạy hôn chân các cha thừa sai, vì bàn chân của các cha thừa sai là bàn chân thánh đi rao giảng lời Chúa. Các cha ta còn tội nghiệp như thế, giáo dân nào dám vùng lên, cho nên một cổ ba tròng.  

Ba cái tròng ác nghiệt

Tròng của các cha ta phải hôn chân liếm gót các cha tây, Tròng thứ hai là vâng lời trong tuân phục, tròng thứ ba là tất cả mọi giáo lý đểu do các cha giảng, giáo dân chỉ biết nghe theo, và phải tuyệt đối vâng lời, kể cả khi các cha hành đạo trên bụng gái. Với ba cái tròng ác nghiệt đó, cả chục triệu cũng vẫn là lê dân, kể gì vài triệu giáo dân đui mù? Gíao phó linh hồn trong tay các cha. các cha vì có đặc quyền thưởng phạt sinh sát, hay nói cho cùng hơi đâu dây với hủi đi tu, nên giáo hội ta còn mất nhiều thời gian để thoát ra ách đô hộ của La Mã.  

Từ ngày thế giới thu hẹp lại (village world) truyền thông và hệ thống mạng lưới đã vượt qua biên giới, đạo thiên Chúa thấy rõ ngày lên Núi Sọ với Chúa chẳng còn bao xa nữa! Cũng là điều may mắn vì giáo dân cũng sẽ tỉnh ngộ, không phải xin xỏ Thiên Chúa điều gì nữa. Bởi vậy tôi xin nhắc lại lời nói đanh thép của các giám mục Nhật bản. "Chúng tôi chỉ muốn làm một giáo hội địa phương. Chúng tôi không thèm làm chi nhánh cho Đại Công Ty Đa Quốc La Mã" (Kinh doanh bán lời Chúa và Kinh Thánh).

Câu nói lừng lẫy đó bên phía Mặt Trời Mọc. Ước gì ánh sáng đó cũng chiếu sang giáo hội địa phương ta, và lúc đó khó gì mà chẳng có Đông Knh Nghĩa Thục Công giáo. Nhất là cha André Đỗ Xuân Yến đã nhìn rõ La Mã khi ông nói La Mã coi thường giáo hội và giáo dân ta lắm. Ông không biết hàng năm giáo hội ta cho La-Mã bao nhiêu tiền trong khi giáo hội Mỹ cho con buôn đạo (Lời nói của các giám mục Nhật bản) La Mã 200 triệu đô-la mỗi năm. Đi qua giáo đô thấy cha con La Mã cởi trần lăn lộn ra đếm tiền vỡ két sắt, còn đâu thời giờ để nghĩ đến gíao hội xác xơ mồng tơi Việt Nam.

 caohuutam1939@gmail.com

________________________

▪ Não trạng sợ Tây và áp bức đồng bào đồng hương 

Subject: Trả lởi chung -
From: "Tam Cao" <caohuutam1939@gmail.com    
Date: 2/14/15 5:32 pm
 

Khi viết về đạo Công giáo La Mã, tôi đã bị tấn công là "chửi Chúa phá đạo", hay có điên thư bầy tỏ sự khinh bỉ tôi nữa. Một khi tôi đã làm, tôi sẵn sàng chịu, Nhưng xin nói ngay là chửi Chúa phá đạo không ai hơn là bọn trong đạo, mà giáo hoàng Gioan Phaolồ II tiết lộ bẩy núi tội đồ của đạo, hay giáo hoàng Bênêdictô XVI nói tội ác các từ trong giáo hội bò ra. Đó là những xác nhận truyền thông báo chí loan ra, không thể nói các giáo hoàng chửi Chúa phá đạo được, nhưng không thiếu gì giáo hoàng hay các tu sĩ giáo phẩm nhiều đời qua đã chửi Chúa phá đạo nhiều nhất.

Về Chúa, xin hỏi ai biết Chúa ra sao và ở đâu, hay chỉ là cách nói vu vơ, hoặc để doạ nạt những người không hiểu, không biết đạo là gì. Nếu muốn biết đạo là gì phải nghe các giám mục Nhật Bản nói :"Chúng tôi không thèm là chi nhánh cho Đại Công Ty Đa Quốc Rô-Ma." Đại Công Ty Đa tức là đạo Buôn thần bán thánh, vậy phải hỏi ai chửi Chúa phá đạo hơn?

Một dạo tôi ở chung với một cựu linh mục, dĩ nhiên ông ra đời nên sống rất khó khăn, vì ông có vợ và hai con tại đây, lại thêm còn vợ hai con kẹt ở VN. Tình trạng ấy ông than khổ là đúng lắm. Ông nói với tôi, tôi khổ quá anh ạ! Tôi trả lời ông, đó là lỗi tại cha. Trước khi cha rũ áo, cha bán đi ba cái nhà thờ. Cha giữ hai cái, cho con một cái, cha con mình đâu bị khổ? Ông vớt vát như thế là anh nói tôi bán Chúa, phản Chúa sao? Tôi đáp :"Cha lầm rồi, con nói cha bán nhà thờ chứ đâu phải cha bán Chúa!" Hơn nữa bán nhà thờ mới có tiền, còn bán Chúa không có tiền vì Giu-đa đã bán Chúa lâu lắm trước rồi!

Có người nhắn cho tôi một cái đàn piano, tôi sợ quá chẳng biết làm gì, than thở với ông, ông bảo để ông lấy cho con gái nhỏ của ông ở đây. Tôi mừng cho cô bé có đàn dương cầm, và tôi thì không biết sẽ làm gì nếu không để ông lấy về cho con gái nhỏ của ông. Cả hơn mười mấy năm qua rồi, chắc bây giờ cháu đàn khác lắm. Khi nào gặp lại ông tôi xin cho được đến nghe cháu đàn.

Trở lại việc bị nhục mạ hay đả kích về chửi Chúa phá đạo, tôi thấy đa số không biết Chúa là gì, và phá đạo không ai hơn kẻ nội thù trong giáo hội. Vì tôi viết vì không thể nào viết hết về đạo Công giáo toàn cầu, nguyên đạo Công giáo ta thôi cũng không biết bao giờ hết. Nhưng một điều tôi biết chắc chắn 100% là Công giáo ta phản quốc, bán nước cho Tây, vì rõ ràng là thằng Tây nó mang Công giáo vào nước ta để làm gia nô nội phản cho chúng, rõ ràng thế phải không? Vậy mà thằng Tây nói vẫn nhận là khôn. Tuy không quá khôn, vì nó tưởng gây giống đạo mấy triệu giáo dân mà sao giáo hội và giáo dân ta ươn hèn quá. Nó tưởng với tình trạng giáo dân như thế, nó phải đặt chế độ thuộc địa hai ba trăm năm, nào ngờ chỉ trong một trăm năm thôi. Uổng quá!

Trong khi thằng Tây nó dùng đạo và giáo dân như tay sai, Còn tôi chỉ viết những bài trên net, không bằng lòng thì xoá đi (delete), việc gì phải giận dữ thù ghét quá vậy? "Khiêm nhường nhịn nhục trả về Chúa hết cả rồi à?" Nhưng tôi không biết bản các giáo hội và giáo dân ta sợ Tây vô cùng, nó đè đầu trăm năm mà nếu không có các anh hùng liệt nữ chống Tây thì nó sao ăn trên ngồi chốc cả nước ta hay nói rõ hơn là trên đầu trên cổ giáo hội và giáo dân ta gần trăm năm? Bởi vậy cái não trạng sợ Tây và áp bức đồng bào đồng hương, nên mới để Tây cai trị. Nếu chúng hung hãn với đồng bào ta như với Tây thì nó sao có thể kéo dài chế độ thuộc địa gần một trăm năm? Đến nay hết thực dân Tây, lại muốn quàng vào cổ thực dân La Mã. Đến nỗi nó dậy, cứ chửi toáng lên đi, đời sau sẽ có phần thưởng hoặc được phong thánh, thế là giáo dân bảo vệ chủ nhân ông La Mã hơn ông bà tổ tiên, chỉ vì nó hứa cuội cho phần thường đời sau?

Thật là buôn đạo, không phải một vốn bốn lời, mà chẳng có vốn gì cũng lời khẩm. Thích nhất là giáo dân ta ham được van xin quỳ lạy, gẫy lưng rụt cổ để nó cười hô hố, và chúng nói, chúng ta có gì để cho chúng nó đâu. Rồi còn tự hào mình dậy chúng làm ngu dân, tưởng một đời đã lâu lắm, mà chúng xin làm tôi mọi đời đời, nghĩa là Chúa khỏi phải phạt chúng xuống hoả ngục đời sau, mà đời nay chúng đã có hoả ngục rồi. Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời! Với những người đả kích tôi chửi Chúa phá đạo, tôi đành chịu vì thua sự cuồng tín ngu đạo của họ. Họ phải có phản ứng để nguôi giận, còn tôi đã vui lòng chịu rồi, tôi chẳng có thể ca thán gì hết, khi bị tấn công chửi Chúa phá đạo..Khi chúng càng cuồng tín, các cha càng lời, bởi vậy tờ Le Point mới viết Le Casino de l'Église (Sòng bài của giáo hội)

caohuutam1939@gmail.com

________________________

▪ Đồng trinh có hai mặt

Subject: Lại nói về chuyện đạo -

From: "Tam Cao" <caohuutam1939@gmail.com>

Date: 2/20/15 5:04 pm  

Những chuyện nói về đạo Công giáo La Mã, thì dù sớm hay muộn, những thay đổi, biến thái, có hay không đồng ý, có che dấu, cố chấp vv... những phản ứng tích cực, tiêu cực về Công giia1o La mã cũng không tránh khỏi. Chẳng khác gì tử tội đã bị trói và bịt mắt trên pháp trường, việc nổ súng hay chém đầu chỉ la thời gian. Vì biết thế nên giáo hội Công giáo La Mã phải chuyển mình, chay quanh quanh những giáo điều cổ hủ lỗi thời nhu hồng y thành phố Milan, Maria Martini nói :"Công giáo La m4 đã thụt lùi cổ hủ hai trăm năm rồi." Nhưng hồng y chỉ là một cá nhân riêng, tiếng nói của ông không có tác dụng lớn. Còn giáo hoàng và giáo hội không nói được, vì ở vị trí phải bảo vệ giáo hội, hoặc không nói ra, để mặc giáo phó cho may rủi. Nên những lới nói của giáo hoàng cũng chỉ là một phần nếu có của sự thật. Mà sự thật cắt giảm không bao giờ là sự thật đầy đủ, nên giáo hội sẽ muôn đời nói dối, lâu lâu có phát ngôn, hoặc đổ cho Chúa, hoặc lơ tơ mơ lửng lơ con cá vàng. Thật ra họ phải trói buộc trong hoàn cảnh gò bó lắm. Nói hết, nói toặc móng heo ra, là mang đạo ra xử bắn. Nói nửa vời, là nỗ lực, vớt vát được bao lâu hay bấy lâu. Chẳng hạn về tín điều Đức Mẹ Đồng Trinh, khi có bàn luận trong giáo đô, bên ngoài đã có biểu dương lực lượng để ép buôc phải tuyên bố tín điều đồng trinh. Thật là lạ, đồng trinh có hai mặt, một là sự tinh khiết toàn vẹn của một phụ nữ, quyết tâm không buông thả cho dục lạc. Hoặc là đã thành gái lủng, thì con đường duy nhất là vá 1trinh (giá trung bình từ 1500 đến 2000 đô-la, được các thiếu nữ Ai cập trước đêm tân hôn đã phải giải phẫu. Thua xa gái Việt Nam, nước vỏ lựu máu mào gà, rồi tắt ngúm đèn đi, cẩn thận hơn là lý nước có viên thuốc ngủ. Là chắc như bắp, cô dâu được bà con họ hàng khen lấy khen để. Nhiều cô, bị tự ái, tưởng bị nói kháy, đã "ôm bom tự sát!" Nhà thờ làm lễ vinh danh, làm cô dâu phải lăn lộn trong áo quan!

Như đã nói, Công giáo La mã sẽ phải thức tỉnh, từ những lời thú tội của giáo hoàng, từ hành vi bất xứng của bọn linh mục, của giáo dân dần dần được Chúa soi sáng, hầu hết sẽ cùng nhau thay da đổi thịt. Chẳng khác gì lâu không tắm, da dẻ bẩn thỉu, múi hôi lan ra, nên lâu lâu, xuân thu nhị kỳ, cũng phải tắm rửa, vừa sạch sẽ bản thân, vừa tốt lành phần hồn(?). May mắn cho tôi từng là giáo dân và đã là cựu giáo dân, nên tôi viết rất thoải mái. Không vướng nắc về một giáo điều nào, không nể nag tránh né, bất cứ pah3n ứng nào, miễn là phải cho có lý. Khốn cùng cho đạo Công giáo La Mã, dùng lý là diệt đạo. giáo hội nói dối, các cha nói dối, và giáo dân phải điếc tai. Trẻ con hay sợ hãi cũng có giới hạn.Không phải sợ hãi mãi mãi. Dù có lễ buộc, nhưng có lúc người thắc mắc tại sao phải có "lễ buộc!" Lễ là thờ phượng vinh danh Chúa, sao phải :bắt buộc?" Nếu Chúa là cha nhân từ và lòng lành vô cùng (vô cùng nhé!) bắt buộc còn già là nhân từ và lòng lành nữa. Rõ ràng là giáo hội các cha nói, Chúa không bao giờ nói cả. Vì giáo hội cần số lương hơn phẩm lượng, càng đông càng vui. Nên hầu hết mọi nơi, chỗ nào giáo hội nhà thờ cũng đặt "giá trí sống chết" (vie et mort) vào số đông. Ví vậy cần nhất là "Chúa phán!", nhưng Chúa dẫy đành đạch, tao có phán mẹ gì đâu, mà chúng bay cứ đổ ác cho tao!" Thời cuộc tình thế biến đổi, giáo hội chỉ là sản phẩm của con người. Thời Bóng Tối (Dark Age) không còn nữa, mà là thời của ánh sáng (enligtement).

Ở Việt Nam hay khắp thế giới, rào cản cấm đoán không hữu hiệu nữa, trừ những người tự bịt mắt không nói chi. Vì vậy đưng nhiên giáo hội phải thay đổi, các cha phải thay đổi và giáo dân cũng thay đổi theo. Ví dụ như giáo dân cuồng tín ngu đạo sẽ phải thấy anh sáng "bên kia đường hầm lừa dối", phải bùng lên! Tôi có đứa cháu học trường Mỹ, nhưng nó thường hay nói tới Mười điều răn (The Ten Commands!". Nhưng sau khi lên đại học và tốt nghiệp, bác cháu chuyện trò với nhau, cháu không còn nói đến Mười điều răn nữa. Cháu biết thế là được rồi. Ngày nào tôi sẽ rửa sạch nước rửa tội cho cháu, và sẽ tắm cho cháu bằng nước sự thật hay ít ra bằng sự tỉnh ngộ, như bác của cháu. Trừ khi cháu lấy vợ có đạo, thì ngoại đạo mấy, cháu cũng không thoát, vì nó bị vợ nói :"Mang về cho Chúa một linh hồn!" Như tôi đã viết trưởng thành và truyền thông trên mạng (net) đi khắp nơi, nước Sự thật trị đến thay cho nước cha. Lý trí hay đạo lý sẽ thắng cuồng tín ngu đạo!

caohuutam1939@gmail.com

______________________

▪ Không phải là thù ghét đạo

 Date: Tue, 7 Apr 2015 02:48:56 -0500

Subject: Fwd: Ghét đạo

From: caohuutam1939@gmail.com

Vừa đọc mail của ông Ng. Ph.Th. gởi ông Sơn Trường. Thật ra tôi không biết gì nhiều về quý ông ấy. Nhưng tôi thấy nếu viết về đạo, nhất là đạo Công giáo ta do Tây đẻ ra để xâm lăng nước ta thì không phải là thù ghét đạo, mà chỉ là nhắc lại sự kiện lịch sử của Tây dùng Công giáo đánh chiếm nước ta.

Cũng do nương dựa vào Tây mà giáo dân làm thành một bộ phận chịu quyền lực của Tây trong chiến tranh tôn giáo giữa Công giáo thiểu số cần Tây ban cho bơ sữa và đa số đạo tổ tiên ông bà không chịu làm tay sai cho giặcTây như Công giáo La Mã đã phải chịu, nên họ đã can đảm chống Tây trong khi Công giáo hèn nhát theo Tây. Đó là sự kiện lịch sử không chối cãi được.

Trong Thập Giá và Lưỡi Gươm, chính ghi lại là giáo dân theo Tây thời đó là thành phần cặn bã, cần miếng ăn của Tây cho, chứ thật lòng tin đạo. Công giáo sau khi đã trở tành một lực lượng nên muốn quên đi cái quá khứ ô nhục của thành phần cặn bã theo Tây, mà trong 117 thằng được La Mã phong thánh không thiếu gì bọn giáo gian theo Tây phản quốc. Giáo hội ta đành chịu trước lộng hành của bọn con buôn Kính Thánh La Mã (như các giám mục Nhật Bản can đảm nói ra sự thật). Không như giáo hội ta và giáo dân ta không dám thoát ra khỏi kìm kẹp của bọn con buôn, điếm đàng lưu manh La Mã, mà đứng lên độc lập, không chịu làm tay sai cho bọn đốn mạt lưu manh La Mã nữa. Hỏi xem nó cho ta cái gì mà ta phải làm nô lệ tay sai cho nó, phải vâng lời chịu nhuc? Bộ Công giáo ta không biết nhục hay sao để không biết giáo sử các cha ta phải hôn chân liếm gót cha Tây hay quỳ lạy nó?

Đọc Thập Giá và lưỡi gươm đi để thấy linh mục ta nhục nhã hôn chân liếm gót cha Tây chứ! Những giáo sử ghi lại của giáo hội Tây như của gíao phận Kẻ Chợ (Hanoi) trên Cho thấy các cha ta hèn lắm, là sử liệu, chứ không phải ghét đạo như báo Đ,M. của giáo dân cuồng tín ngu đạo tố cáo đâu. Chính thư luân lưu của giáo phận Kẻ Sât, do Tây lãnh đạo viết trên giấy trắng mực nên, chỉ có đui mù hay cuồng tín ngu đạo mới không dám đọc thôi! Xín cho chúng tôi địa chỉ, để chúng tôi gởi bản sao giáo sử của những linh mục ta phải hôn chân liếm gót Tây..

Chúng tôi xin chịu chi phí gởi đi để bất cứ bọn cuồng tín ngu đạo nào cũng thấy. Ngày nay tôn thờ bọn La Mã lưu manh thì cũng chẳng khác gì ngày xưa hôn chân liếm gót Tây. Nhưng hồi đó Tây còn cho làm tay sai bóc lột, chống lại đồng bào và tổ quốc. Ngày nay bọn lưu manh La mã cho cái, nhiếu lắm là các giám ta sang Triều Cống La Mã ngửi rắm La Mã rồi khen thơm rối rit, mà giáo dân biết đành giả lơ, vì các giám mục ngửi đít Tây mà khen thì giáo dân biết làm làm thế nào? Đâu có phải ai cũng được đi Triều cống La Mã để được ngửi rắm. như các giám mục ta, phải không ông nhà báo ngu đạo Đất Mửa?

Cho đến bao giờ Công giáo ta thoát ra khỏi kìm kẹp của bọn La Mã, hết làm tay asi nô lệ cho nó, như các giám mục Nhật Bản không thèm làm cihi nhánh cho bọn con buôn La Mã, lúc đó Công giáo ta mới thật sự "Đứng Lên Làm Người Việt Nam!" Xin Chúa thương sót cho giáo hội Việt Nam thoát khỏi xiếng xích của bọn lưu manh quốc tế con buôn Chúa La Mã. (lời các giám mục Nhất Bản). Sóng thần Đông Kinh Công Giáo Nhật bao giờ mới thổi đến đạo ta để khỏi phải làm nô lệ cho bọn điếm quốc tế La Mã nữa? Kính gởi đến ông NPT báo Đ.M, để tuỳ nghi!

caohuutam1939@gmail.com

______________________

▪ Hai tôn giáo lớn

Date: Fri, 10 Apr 2015 00:46:00 -0500  
Subject: Lại nói về đạo Chúa  -
From: caohuutam1939@gmail.com

nước ta, trước 1975, thường nghe nói đến hai tôn giáo lớn. Có lẽ ngụ  ý nói về Phật giáo và Công giáo La Mã. Song sự thật, nếu so sánh, thì  Phật giáo có truyền thống của các tôn giáo dân tộc, thì Phật giáo là  con voi, còn công giáo là con muỗi. Nhưng tại sao cứ có chuyện hai tôn  giáo lớn nhỏ là là thế nào. Nếu mang ra phân tích, thì đạo Phật hay  các đạo tuyền thống dân tộc, vẫn nhiều hơn đạo ngoại công giáo chứ!  Cho nên khi so sánh hai tốn giáo lớn, sự thật là công giáo La Mã, nói  về số giáo dân thôi, chẳng có gì đông đảo, còn nói về giáo lý, thì  thua xa đạo Phật với mấy ngàn năm truyền giáo. Bởi vậy, nếu không nhờ  Tây thực dân thổi xe điếu, Công giáo ta có gì để nhận là tôn giáo lớn?  Có chăng chỉ là mặc cảm tự tôn bắt nguồn từ tự ty. Chỉ xét 2 triệu  giáo dân, so với mười mấy triệu dân miền Nam, hỏi xem ai là tôn giáo  lớn? Còn ngày nay với dân số xấp xỉ 90 triệu, Công giáo dù cố ngoi lên  cũng chưa vượt khỏi mặt nước. Chưa chết chìm là may phúc lắm rồi.  Chúng ta phải thành thật nhận rằng, Công giáo thời Tây là thực dân chỉ  muốn dân ta thờ Chúa của thực dân thôi. Tại sao nó mang Chúa vào nước  ta để chúng ta phải thờ một Chúa nào khác, không phải là Chúa do chúng  vác vào? Chẳng lẽ Tây thực dân ngu si đến thế. Nhưng sau 1960, dù có  giáo hội độc lập, nhưng chỉ là hư danh. Đến 1960, hội đồng giám mục  vẫn là Tây mũi lõ mắt xanh, rồi sau 1960 là giáo hội vẫn trong vòng  kiểm soát của bọn La Mã cho đến ngày nay. Cho nên Tây hay Tây La Mã,  chẳng có thằng nào muốn giáo hội ta được độc lập, nếu như giáo hội  Nhật Bản là chúng đã cắn lưỡi lăn quay ra chết rồi. Vì thế, chúng ta  phải nhìn rõ, ngày nào chưa thoát ra khỏi bọn La Mã, ngày đó giáo hội  ta vẫn còn là thằng bồi, còn ở, nô lệ tay sai cho ngoại bang. Phải  biết như thế mà vùng thoát ĐỨNG LÊN LÀM NGƯỜI chứ! Cho nên phải phân  biệt rõ ràng là Chúa thực dân Tây, và Chúa độc lập tự trị, chẳng cần  là Tây hay Tây La Mã!

Trong suốt trăm năm nô lệ Tây, và 10 năm giáo hội nằm trong kiểm soát  của La Mã, có lúc nào chúng ta được được thảnh thơi của những giáo dân  độc lập chưa? Nếu chưa, thì còn phải do dự xem phải làm gì chứ? Hãy  nhìn những hình Ngô Đình Diệm cong lưng và cúi đầu hôn tay Francis  Spellman đi, chúng ta mới thấy rõ, mới hiểu thấu thế nào là giáo dân  nô lệ. Đến nỗi tổng thống miền Nam còn phải gập mình thần phục, thì  mới biết thân phận nô lệ từ quốc trưởng đến giáo dân quèn cùng đinh,  khốn khỏ nhục nhã thế nào? Chúa ở đâu, sao bắt dân chúng nước tôi phải  quỳ lạy bọn Công giáo ngoại quốc mãi vậy?

Ngày nay nước ta có 90 triệu đồng bào. Hồi trước, một nửa nước có 2  triệu giáo dân thôi mà đã phách lối là tôn giáo lớn, vậy ngày nay có  phải là tôn giáo bé tí tị ti không? Nhưng dù bé hay lớn, trước hết đạo  phải là bám chặt lấy tình tự dân tộc, không làm nô lệ cho bọn La Mã  nữa. Nên hỏi xem chúng cho ta những gì?. Mốt miếng cơm không có. Vậy  mà một tờ báo đạo ở Houston, lên tiếng chửi "quân Mỹ phản bội!" chẳng  lẽ không biết quân Mỹ phản bội đã chấp nhận chúng ta, nuôi ăn, và dậy  dỗ các con em chúng ta thành tài, thành những bác sĩ kỹ sư, hay chuyên  viên kỹ thuật khoa học, như KHG Dương Nguyệt Ánh.. Ngược lại bọn La Mã  cho chúng ta cái gì? Trả lại ơn phúc Thiên đàng rẻ mạt cho bọn chúng  đi. Vì chúng ta thà làm quỷ nước Nam hơn làm thánh của bọn gian manh  La Mã. Xin chuyển nhà báo Đ.M, và KHG DNA.

 caohuutam1939@gmail.com

 

Các bài của tác giả Cao Hữu Tâm


▪ Quỹ Pháp Lý - Vụ Sài Gòn Nhỏ - Cao Hữu Tâm

▪ 40 Năm Hải Ngoại Được Mất Những Gì? - Góp Ý Với Bài Ba Tầu Tự Sự - Cao Hữu Tâm

▪ Ông Diệm Có Kỳ Thị Tôn Giáo Không? - Cao Hữu Tâm

▪ Bao Giờ Mới Đến Giáo Hội Ta? - Cao Hữu Tâm

▪ Chào mừng TS Cù Huy Hà Vũ - Cao Hữu Tâm

▪ Chuyện Của Người Bỏ Đạo Chúa - Cao Hữu Tâm

▪ Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam - Cao Hữu Tâm

▪ Hồ Sơ Tố Cáo Linh Mục Ở Pennsylvania Xâm Phạm Tình Dục - Đã Được Báo Cáo 5 Năm Qua Rồi - By Trip Gabriel/ NYTimes

▪ Mỹ Gỡ Bỏ Cấm Vận Vũ Khí Cho Việt Nam - Michael R. Gordon/ NYT

▪ Người Việt Hải Ngoại - Bệnh Đói Anh Hùng - Cao Hữu Tâm-Nhạn Biển-Đào Tiế

▪ Người Việt Hải Ngoại - Chia Rẽ, Bế Tắc, Bài Học Đắt Giá - Cao Hữu Tâm

▪ Niềm Vui Lớn Trong Đời - Cao Hữu Tâm

▪ Tìm Hiểu Đạo Tôi: Bốn Ngôi - Tâm Sự Hóc Xương - Cao Hữu Tâm

▪ Tìm Hiểu Đạo Tôi: Có Ai Đánh Sập Một Tôn Giáo? - Cao Hữu Tâm

▪ Tìm Hiểu Đạo Tôi: Giáo Hoàng Francis I Thay Đổi Giáo Hội? - Cao Hữu Tâm

▪ Tìm Hiểu Đạo Tôi: Lạy Cha Chúng Tôi Ở Trên Trời - Rơi Xuống Đất - Cao Hữu Tâm

▪ Tìm Hiểu Đạo Tôi: Món Nợ Phải Trả - Cao Hữu Tâm

▪ Tìm Hiểu Đạo Tôi: Nói Đẹp Nói Xấu - Cao Hữu Tâm

▪ Tìm Hiểu Đạo Tôi: Trả lời thư bạn trẻ - Cao Hữu Tâm

▪ Tìm Hiểu Đạo Tôi: G.H. Phanxicô I Thú Nhận Và Xin Tha Thứ - Cao Hữu Tâm


▪ 1 2 ▪ >>>
__________________________

▪ Nhờ chuyển cho anh Trần Khai Sáng

Subject: Nhờ chuyển cho anh Trần Khai Sáng

From: "Tam Cao" <caohuutam1939@gmail.com>

Date: 4/6/15 10:28 pm
To: sachhiem@sachhiem.net

Tôi đã đọc bài của anh Trần Khai Sáng. Những khổ nạn của anh không khác gì của tôi. Tôi là người công giáo đạo giòng (Bên quê ngoại có á thánh từ đạo Phê-rô Tuy). Những điều anh Trần Khai Sáng viết, tôi cũng đã trải qua. Cái khác giữa tôi và anh Trần Khai Sáng là anh phải theo đạo vợ, còn tôi là đạo giòng nhưng phải bỏ chạy Chúa. Mặc dù gia đình tôi không ngoan đạo, ngu muội cuồng tín như những giáo dân của các cha Bắc kỳ di cư, nhưng vẫn "sống đạo" theo thói quen, theo truyền thống….

Tôi không đi lễ, tuy thỉnh thoảng tôi vẫn vào nhà thờ, theo thói quen cũ, nên tôi cũng thử cầu xin trước bàn thờ Mẹ Maria, hay đền thờ thánh Giuse, mà tôi rất hãnh diện được mang tên thánh của ông, là một thánh cả, nên tôi hãnh diện lắm. Vì tôi đi theo thói quen, và cũng chẳng có gì nhiều để xin, nên dần dần tôi lơ là không đến nữa. Tôi để ý xem các bạn đồng đạo của tôi, tôi cũng thấy họ cũng giống tôi, họ tâm sự cầu xin hoài nhưng chẳng được gì, nhưng vì là ngươi có đạo như tôi, nên chẳng biết làm gì ngoài thái độ dửng dung. Có đi lễ là do bề ngoài, và giáo hội cũng không quan tâm .Vì đạo chỉ cần số đông, là điều cần thiết nhất, thế thôi, đạo không làm gì hơn được. Nhưng cần nhất của đạo dậy cho giáo dân vâng lời chịu nhục.

Điều đó, trong thời thực dân và thời các hung thần áo đen là làm lợi cho thực dân và cho thời Cần Lao Công giáo nổi tiếng với cha tổng (tư lệnh đoàn quân Công giáo tự vệ Bùi Chu Phát Diệm, vùng đồng bằng sông Hồng) và thời các cha trại định cư mang giáo xuống biểu tình, biểu dương thanh thế Công giáo Bắc kỳ di cư. Nhưng các họ đạo của các giáo xứ miền Nam, hòan toàn xa lánh và không tham dự vì họ không ưa các cha Bắc Kỳ di cư. Có chăng là thái độ tiêu cực của họ không liên quan dính líu gì đến các cha Bắc kỳ di cư. Nổi tiếng là các cha thịt chó, rượu đế, thuốc lào, tiết canh vv ... Nhưng trong giới Công giáo vẫn có khác nhau rất nhiều như giáo dân thành phố và giáo dân xóm làng của các cha Bắc kỳ di cư. Vì ngay trong thời Tây, họ cũng biết giáo dân thành phố tà tà dửng dưng, nên họ để tâm vào giáo dân của Công giáo vùng Sông Hồng. Paul Ely lúc đó đã trở thành Cao uỷ Pháp tại VN, và cư ngụ trong dinh Norodom sau đã thành dinh Độc Lập. Ông đã xác nhận rằng chi phí cho dân di cư Công giáo Bùi Chu Phát Diệm sẽ do chính phủ Pháp gánh chịu, để khi Mỹ bắt đầu vào VN mới chuyển sang tay Mỹ.

Phần tôi, tuy không chính thức bỏ đạo, nhưng hành xử của tôi cũng chẳng khác gì người ngoài đạo. Điều đó, nhà thờ và các cha không cần giáo dân đã có đạo rổi, vì đã khi vô đạo rồi là họ không lo nữa, và nhắm vào công tác bắt giáo dân mới (tân tòng). Cái chu kỳ cũ mới cứ thế mà quay vòng vòng, miễn sao đạo có đông giáo dân là được, vì khi đã vào đạo rồi, con số thống kê lên cao là thành công của họ để báo cáo cho chủ nhân ông La mã, cho được lên chức Giám mục hay Hồng y do số nhiều giáo dân. Ngòai ra, là ngoài số đông, các cha cũng không làm gì hơn vì chính họ cũng bắt buộc phải làm nô lệ như giáo dân. Bắt tin phải tin, bắt theo phải theo, để được công nhận vào hàng lãnh đạo. Nên vì chức tước, vì miếng ăn, vì đời sống an nhàn, nên chính họ cũng biết là đạo gian dối, dùng nhiều thủ đoạn, nhưng đã trở thành đồng loã với gian manh La Mã. Cho nên thực dân đạo La Mã thay thế chủ nhân thực dân Pháp, thân phận tôi đòi tuy đổi chủ nhưng tay sai vẫn là tay sai như trước. Có điều chính Tây lại không sốt sắng, vì chính họ đã hiểu đạo quá, và cũng chỉ dùng đạo để có nô lệ thôi, chỉ cần Công giáo ta độ 10% dân số là họ bằng lòng, vì nhiều hơn nữa họ sợ không kiềm chế nổi. Do đó, họ chỉ muốn Công gíao ta làm con ngựa thành Troie cho họ là được rồi.  Vả lại lúc đó dưới quyền các giám mục lãnh đạo là Tây, nên họ thấy an toàn cho đến khi phải bỏ đi, để nhường chỗ cho hồng y Mỹ Francis Spellman. Nhưng giáo hội từ Tây sang Mỹ, rồi bây giờ thuộc La Mã, thân phận tôi đòi vẫn không khác.
Giáo hội hoàn toàn im lặng, vì không ra khỏi kìm kẹp của các bề trên từ Pháp đến Mỹ rồi đến La Mã.  Ngày nay số theo đạo Công giáo, như bên Âu Châu, đã xuống tới mức khủng hoảng là 18%. Vì trình độ của giáo dân Âu Tây cao và ngoài giữ bề mặt còn hoàn toàn giữ khoảng cách với giáo lý và giáo điều, đại khái là "đi đạo cho xong" Do đó họ bênh vực gíám mục cởi mở như Gaillard, rồi sau khi bắt ông im  lặng, chuyển về một giáo phận ma xó, có tên nhưng không có địa phận. Những bước chân của giám mục Pháp Gaillard đã mở đường cho nhiều giáo dân khác, họ đi theo và chính giáo hội cũng đành bó tay. Tuy vẫn làm ra vẻ an toàn và phát triển, nhưng cách làm việc đã phát giác là gíao hội có cố gắng chuyển mình. Mặc dù gian dối hay ngoan cố nắm quyền bằng những lột xác bề ngoài, nhưng căn bản về giáo lý như Chúa Ba Ngôi hay Đức Mẹ Đồng Trinh thì lơ đi, không dám đụng đến vì không đủ sức tranh luận, ngoài khoác lác và sống do truyền thống rao giảng tin mừng hay rửa tội như tòng dân vì không biết, không ám hỏi hay bị dụ dỗ rồi vv....

Chẳng hạn như Thánh Kinh, giáo hội quay như chóng chóng, có lúc thì cho đọc, khi đọc mới thấy chán ngán, lại thấy rằng cấm không cho đọc hoá ra lại đúng.  Ngoại trừ trường hợp mắc bẫy hay vì những 1ý do cá nhân nào khác, khi tỉnh ngộ nhờ lý trí, vì trưởng thành, giáo dân không để cho đạo coi như con nít nữa. Cho nên giáo hoàng có những tuyên bố thay đổi, song vẫn chỉ là lột xác bề ngoài chứ căn bản của đạo vẫn là dùng mê tín và dối trá để bẫy giáo dân. Nhưng tình thế thay đổi, thế giới thu hẹp. thông tin lan rộng, nên đạo đành chịu không có cách nào, vì nói dối không hiệu nghiệm, mà nói thật thì chết. Nên số giáo dân, như ở Tây Phương, đã giảm xuống con số chóng mặt và ngoài những giữ đạo hình thức, Công giáo dần dần đi vào bế tắc, Vì lý do hiển nhiên là nói thực không được mà nói dối lại bị lộ tẩy.

Trở về chuyện của anh Trần Khai Sáng, thì chúng tôi may mắn bỏ chạy đạo, là do dùng lý trí suy nghĩ, cho nên bao lần Công giáo gọi các đạo khác là "Hồi giáo ma quỷ Bụt Thần" về hình thức lễ lạy, phẩm phục" hay những thủ đoạn gian manh, Công giáo La mã đúng là một tên thực dân đầu sỏ, một thằng điếm trên các thằng điếm (prostitute above all prostitues). Sự kinh khủng ghê tởm là họ chính là bọn dối trá, nhưng đóng vai thánh thiện đạo đức quả thật làm người biết sự thật phải mửa ra Kinh Thánh, như tác gỉa sách "Tôi Không Tin", của một linh mục giáo sư thần học  ...

Còn tôi, vì xa lánh và bỏ đạo từ lâu, nên đời sống thật an nhiên thoải mái, không phải cần xin ai, dù là thánh của La Mã. Những trò bịp bợm đã mất tác dụng vối tôi từ lâu, nên tôi dám thách đố tổng số một tỷ hai giáo dân, ai và ai đã hưởng được ơn phước ngoài chính sự giải thoát của chính họ hay do may mắn giữ được đạo ông bà tổ tiên, không bị các linh mục Gia-tô bắt làm nô lệ, tay sai cho bọn ma đầu La mã. Tôi vẫn thấy hạnh phúc khi :"Mái Chùa ôm ấp hồn dân tộc!" không phải chạy theo ngoại bang, thực dân đạo La Mã, mà nói chỉ coi ta như tay sai. Sao hàng linh mục không biết, quả thật là giáo điều đã làm mụ óc não các linh mục rất cao ngạo vì chức thánh, nhưng rất đần độn vì chỉ được làm nô lệ La Mã. Ngoài những người may mắn, không bị lường gạt như anh TKS, như tôi hoặc nhều nạn nhân khác, chúng tôi không biết sẽ còn bao nhiêu người giác ngộ, và không bị lọt vào cạm bẫy Công giáo La Mã, nhưng ngòai truyền thống gia đình, hay lấy vợ Công giáo phải vào đạo vv ... đa số sẽ không còn gặp nạn vào đạo nữa, vì Công giáo đã rớt mặt nạ, qua những tuyên bố thay đồi gần đây của giáo hoàng Francis...

Chúng ta thấy quan trọng nhất là giáo hội cấm những ai phạm tội được chịu lãnh (nhân) mình thánh Chúa, nhưng Frnacis đã coi những người đồng tính là đạo phải đón nhận và nhân ái với họ, nói cách khác là họ vô tội vì đồng tính, nên được hưởng mình thánh Chúa, nếu họ muốn, Thế là bao đời nguyền rủa buộc tội đống tính, nay gíao hoàng đã công nhận họ và xin đối xử tử tế với họ, Hoá ra họ cũng như giáo dân được chịu mình thành Chúa, như thế phép mình thánh Chúa   còn là cái gì nữa? Khi đã bao năm giòng kết tội họ như Chúa nổi lửa đốt hai thành phố Gonorhea, và Somdom. Ôi gíao hội Công giáo là con thò lò muôn mặt, phải không giáo dân ngu đạo cuồng tín? .

Tóm lại Công giáo La mã đồ sộ như lâu đài lâu năm và quyền lực vô cùng, nhưng đó là nhờ dựa vào các thế lực thực dân (như ở nước ta). Đến nay không còn bưng bít che dấu được nữa, nên quyền lực vô biên của giáo hội mà giáo dân ta rất muốn dựa vào, nhưng bây giờ mới thấy đó là lâu đài xây trên cát. Hay sống đến nay là nhờ dựa vào thực dân, và nhất là do bịp bợm nói dối của một thứ bên ngoài đạo đức (giả) thánh thiện (cuôi) vv ... Mà đến nay Liên Hiệp Quốc đòi giáo hội đưa ra những hồ sơ về bọn linh mục ấu dâm (pedophịle), nhưng giáo hội đánh bài làm ngơ, chạy làng, cho cứt trâu để lâu hoá bùn. Nên giáo hội cứ phải mãi mãi sống bằng sự lừa gạt và dối trá, mà giáo hội ta biết rõ nhưng cứ đồng loã với tội ác. Như các báo đạo DĐGD hay Đ.M. sợ hãi không dám đăng tin linh mục Thổi Kèn Nguyễn Hữu Dụ, hay linh mục Antony Đào Bất Chính chơi gái lung tung từ Houston sang Cali, chỉ trả lời hồng y Daniel, tổng giám mục giáo phận Houston/Galveston là bị người ta thù ghét nên vu cáo. Hồng y Danilel đã tin lời của linh mục Anthony Đào Bất Chính, nên vô tình ông Hồng y này đã che dấu tội dâm dục của linh mục Anthony Đào Bất Chính. Nghĩa là chỉ có hai chị em cố Thanh H., và Thanh B., mới biết thế nào là tài dâm dục của ông linh mục này.

Nay ông được sang Cali, chẳng biết ở bên Cali ông sẽ chọi hai chị em nào khác? Chuyện bọn linh mục dâm dục và được che dấu ở đâu cũng thế, Chẳng có tội phạm nào tự ý nhận tôi. Nhưng với Công giáo, các linh mục khấn hứa trong sạch, nhưng lại đi ..đ.. (f.) như linh mục Anthony Đào Bất Chính, cho ta thấy rõ giáo hội Công giáo, nhà thờ Công giáo chỉ có tài bịp chứ không hề giúp cho giáo dân được gì dù hứa cho gíao dân lên Thiên đàng, chỉ là sự nói dối dài lâu từ mấy ngàn năm qua. Thật ra, giáo dân có phần trách nhiệm vì sao tin vào bọn linh mục dù chúng chỉ mặc áo chùng thôi, khi chính giáo dân Tây đã nói áo dòng không trở thành linh mục (L'hanit ne fait pas le moine!).

Giác ngộ như anh Trần Khai Sáng, hay như những người khác, cộng với lý trí, và truyền thông rộng khai phá, Công giáo La Mã chỉ còn là cái xác không hồn như các momy Ai cập, trở thành những vật trưng bầy của các nhà khảo cổ hay các viện bảo tàng thôi.

Xin kính tặng báo Đê-Em để tuỳ nghi.

caohuutam1939@gmail.com