CHÙA BA VÀNG : Ma Chết Đáng Sợ Hơn Ma Sống ?

 

Trần Trọng Sỹ

http://sachhiem.net/TTS/TG/TranTrongSy08.php

 04-Apr-2019

Tôi thấy nhà nước hoàn toàn ở thế bị động, lúng túng trước các quan lớn báo chí, lối ứng xử của hai bên, báo chí, và nhà cầm quyền, khiến tôi có cảm tưởng báo chí là quan tòa, còn nhà cầm quyền là luật sư biện hộ yếu ớt cho bị cáo, hoàn toàn chẳng có cơ quan tư pháp nào lên tiếng.... Theo lẽ, nếu Chùa Ba Vàng hoạt động trái với giáo lý của nhà Phật, thì đó là việc nội bộ của GHPGVN, chừng nào GH lên tiếng yêu cầu nhà cầm quyền vào cuộc, thì lúc ấy, nhà nước mới được quyền can thiệp. Còn nếu Chùa Ba Vàng hoạt động trái với luật pháp, thì đó là việc của các cơ quan tư pháp VN.

Tổng Quan

Tôi không định lên tiếng về đề tài này, vì theo tôi, đây là một sự kiện mang tính hình sự.

Mà đã là hình sự, thì mỗi ngày nhan nhản đầy ắp trên các báo chí chung quanh các tiêu đề về gạt tiền, gạt tình, gạt niềm tin bằng cách chữa bệnh qua phép lạ, cúng vong … những sự kiện kinh khiếp hơn vụ chùa Ba Vàng gấp trăm lần như các vụ ấu dâm, tin tức về hằng nghìn trẻ em trong các trại cô nhi của Công Giáo bị giết hại, vụ hai mục sư lường gạt Việt kiều bên Mỹ, người dân giàu có văn minh bực nhất hoàn vũ, số tiền kếch sù có thể xây trên 10 ngôi chùa Ba Vàng, vụ một linh mục xâm hại tình dục 4 đứa trẻ trong cùng một gia đình ở Pháp nhưng người cha của 4 đứa trẻ vẫn vững tin vào ơn Chúa, rồi vụ đức giáo hoàng lại cho rằng sự kiện các linh mục ấu dâm là do Satan xúi giục, ngụ ý Giáo Hội không có trách nhiệm và vô tội vạ… những thứ này tràn ngập báo chí, và theo tôi, là việc đã có các nhà nước đương quyền giải quyết, nếu mỗi việc mỗi viết thành một đề tài, thì tâm của ta không còn chỗ để thở.

Nhưng việc xảy ra tại Chùa Ba Vàng đã vượt quá tầm hình sự, chuyển sang là dấu hiệu của những diễn biến chính trị, gây ảnh hưởng văn hóa tại VN, nên thiết tưởng cần có vài ý kiến nho nhỏ.

Từ lâu, khi thấy các sư Bắc Tông nhấn mạnh các phép tu mang đậm chất siêu hình, như niệm Phật cầu vãng sinh, thu nhận đệ tử của các chùa khác, được phân biệt với pháp danh “Diệu Âm” của riêng phái theo hoà thượng Tịnh Không từ Trung Quốc, lập vãng sinh đường chứa các bà cụ nằm niệm Phật để chờ chết như ở Tịnh Thất Quan Âm do đại đức Giác Nhàn làm chủ. Thầy này cũng diễn trò vong nhập, có cả vụ một hòa thượng nhập xác về xin được thầy cho sám hối, rồi lại thêm vụ Chùa Ba Vàng, đang khi mọi việc đang thuận tiện phát triển rất đẹp, thầy Trúc Thái Minh giảng pháp rất được người nghe theo, tổ chức Khóa Tu Mùa Hè để giáo dục thanh thiếu niên rất được hoan nghênh, cứu thoát án tử cho một thanh niên lầm đường lỡ giết người rất được hâm mộ, bỗng đâu xuất hiện một bà Yến tuyên bố rằng đạo Mẫu là tà đạo, và bà thay thầy Trúc Thái Minh thuyết pháp, và nhất là từ khi có màn vong nhập nói này nói nọ, thì tôi đã tiên đoán sớm hay muộn thầy Trúc Thái Minh sẽ nhận lãnh những chuỗi ngày chao đảo sóng gió.

Vụ Chùa Ba Vàng và vụ thầy Giác Nhàn, nên là một bài học cho GHPGVN cần nghiêm khắc hơn trong hiến chương cho tăng ni tín đồ, không nên thụ động bỏ qua khi có một thành phần của tăng đoàn không tuân thủ các giáo luật. Dĩ nhiên không nên và không cần có giáo quyền trong đạo Phật, nhưng GHPG nên đưa văn thư chính thức đến chính quyền, yêu cầu các người này chấm dứt những hành vi trái với hiến chương PG.

Phật giáo nên chính thức thông báo những sự việc như thỉnh vong, gọi hồn, cúng sao giải hạn, xin xăm bói quẻ, cầu tình duyên, cầu công danh tài lộc, ra giá cho một dịch vụ tôn giáo, nhét tiền lẻ trên các tôn tượng ở những nơi linh thiêng, hoặc các việc như tu sĩ đi thi danh hài, tu sĩ lên sân khấu ca hát...là những thứ không có trong giáo lý Phật Đà, nếu ai làm những sự việc nêu trên, thì đó là việc ngoài hiến chương của giáo hội.  Cần thêm một dấu ngoặc để nói về việc cư sĩ có được đăng đàn thuyết pháp đại diện cho tăng già không ? Câu trả lời là có, với điều kiện vị cư sĩ có trình độ uyên thâm về Phật học, có thành tích và đạo đức trong đời sống thực hành chánh pháp, được giáo hội trung ương đề cử sau khi đã nghiên cứu và thông qua một hội đồng giám định và biểu quyết.

Tôi không chủ trương chống đối Bắc tông, vì đối với tôi, Bắc tông sinh ra và lớn lên cùng với dân tộc, có công rất lớn trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước, còn Nam tông vốn không trực diện đối đầu với các cuộc Bắc xâm, chỉ mới giao lưu và được truyền vào VN từ thời chúa Nguyễn, họ theo truyền thống ít bị ngoại xâm nên không chú tâm nhiều vào thế sự và vì vậy khá thờ ơ với vận nước, điều này ta có thể nhận thấy qua cuộc đấu tranh chống Ngô Đình Diệm năm 1963, đa số tăng ni xuống đường đều thuộc Bắc tông. Tôi đánh giá cả hai tông đều có cả ưu lẫn khuyết, tôi cho rằng đã đến lúc đừng nên phân biệt Nam hay Bắc, mà tất cả đều là Phật giáo VN, nên bổ túc và làm giàu cho nhau.

Có những sự việc không được giáo pháp nói đến, nhưng nó là những tập tục đã ăn sâu vào dân tộc, Phật giáo đã từ ái bao dung, như việc đốt vàng mã, việc thờ cúng cha mẹ mà theo hệ Nikaya không thấy nói đến, chỉ có kinh Vu Lan Bồn truyền sang VN từ Trung Quốc là nâng cao đạo hiếu, nhưng Phật Giáo là một nền văn hóa trước khi là một tôn giáo. Đối với Nam Tông thì không thể có một Đức Phật nào khác ngoài Đức Phật Chánh Đẳng Chánh Giác Thích Ca Mâu Ni, nhưng ở VN, ta thấy có Phật Hoàng, là điều mà Nam Tông khó chấp nhận. Phật tử miền Bắc có thể thờ Phật chung với các triều vua, hoặc các Thánh, như Đức Thánh Trần, cho nên tôi vẫn cảm thấy đạo Phật nặng chất văn hóa hơn chất tôn giáo, chính vì vậy mà một giáo phái đặc biệt VN đã ra đời, đó là phái Minh Đăng Quang, tu theo cả hai truyền thống Bắc Nam. Vậy thì việc thỉnh vong, trục vong, trên nguyên tắc, là hoàn toàn không có trong giáo điển, nhưng trên thực tế, các chùa Bắc Tông vẫn cúng vong, hay cúng cô hồn mỗi chiều cùng với tiếng chuông chùa. Hãy xem nhẹ những tập tục như đốt vàng mã, cúng cô hồn, cúng đưa ông táo về trời, cúng rước ông bà (nôm na cũng là cúng rước vong)...là những tập tục dân gian, như ngày tết Nguyên Đán được du nhập vào VN từ rất lâu, lâu đến nỗi Tết Nguyên Đán đã trở thành ngày truyền thống của dân tộc, dù hiện nay có lắm người vận động để bỏ tết này, cho rằng cần phải thóat Trung, chỉ ăn Tết Dương lịch. Muốn thoát Trung thì phải dẹp bỏ toàn bộ các âm Hán ngữ trong tiếng Việt. Ta chủ trương tri ân Alexandre de Rhodes vì ông ta tạo ra quốc ngữ, là cái bình đựng văn hóa, còn cái ruột văn hóa ta có từ Trung quốc qua các từ như quốc gia, dân tộc, khoa học, tôn giáo, hiếu để, ái quốc, mạc khải, thiên chúa, vô nhiễm nguyên tội, bí tích ...thì ta lại muốn trút bỏ. Tôi dám cam đoan bỏ hết các từ ấy, chúng ta sẽ thành người câm dù có thêm ba loại chữ viết theo La Tinh khác nhau.

Về vụ chùa Ba Vàng, điều khiến tôi kinh ngạc, là gần như toàn bộ báo chí Việt ngữ tại VN và hải ngoại đều nhập cuộc để tố cáo thầy Thích Trúc Thái Minh theo sau báo Lao Động, nào là Dân Trí, Thanh Niên, Tuổi Trẻ, VNexpress, Tiền Phong, Vietnamnet.vn, báo BBC, báo Voatiengviet, baodatviet, 24h.com.vn, nguoi-viet.com, báo eva.vn...còn trên youtube thì không cần nói, có ít nhất trên 100 đề tài, tất cả đều thi nhau tấn công bằng chiến thuật “biển người”. Trong số các kênh youtube này, rất nhiều kênh từng tấn công đại gia Xuân Trường “rửa tiền” bằng cách xây các chùa hoành tráng như chùa Bái Đính, chùa Tam Chúc, hai ngôi chùa tầm cỡ nhất VN được dùng làm nơi tiếp đón các phái đoàn nước ngoài trong dịp đại lễ Vesak hai lần trước và và lần sắp tới. Cũng có các kênh đưa lên hình ảnh thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc khi ông còn làm phó thủ tướng chính phủ đến thăm và thắp hương tại chùa, có kênh cho rằng thầy Thích Trúc Thái Minh là đại tá Công An, có kênh inh hình công an tới bắt thày trù trì chùa Ba Vàng, có kênh nói Chùa Ba Vàng tàng trữ 2 tấn vũ khí, kênh Xem Xong Sóc còn “dám” đưa tin thầy Trúc Thái Minh có con với bà Lê Hoàng Diệp Thảo (bà chủ café Trung Nguyên), hoặc có con với bà Phạm Thị Yến, hoặc đã ôm tiền bỏ trốn, đào tẩu sang Mỹ...

Các kênh, các báo dâng lên như ngọn sóng thần, mang theo toàn bộ rác rưới trên đường nó đi qua, y như quang cảnh mà tôi xem khi sóng thần tràn lên bờ và thọc sâu vào nội địa. Nước đen kệch sủi đầy bọt, và sự dơ dáy nhìn thôi đã lợm. Chỉ cần lên youtube gõ ba chử Chùa Ba Vàng là các bạn có ngay cơn sóng thần đầy rác rưởi kéo đến đất Nhật cách đây hơn một thập kỷ. Người Nhật đã đứng yên quan sát và bình tĩnh quay phim khi sóng tràn lên hai bên bờ sông, tràn vào các bãi đậu xe, biến các chiếc xe thành những khung hộp lật nghiêng lật ngửa và dâng cao hơn một tầng lầu, nhưng người VN không bình tĩnh như người Nhật. Khi xem phim họ quay lại, tôi có cảm tưởng đất Nhật không có người, vì clip quay không nghe la ó hò hét, ống kính không rung lắc, nhưng khi ống kính lia qua phía lầu 2, 3 tầng của khu chung cư, người Nhật ra tựa vào lan can và chú tâm theo dõi trong trật tự con sóng nghìn năm có một đang dìm chết thành phố họ đang sống, an nhiên như thể họ đang ngắm cảnh chiều hè. Trong khi ấy, lúc con sóng chùa Ba Vàng dâng lên cao thì ngay thầy Nhật Từ đã cho phát hành những cuộc phỏng vấn dành cho báo Lao Động để đánh thêm vài búa vào kẻ ngã ngựa, tỏ rõ sự dứt khoát phải cắt bỏ phần ung nhọt “Trúc Thái Minh”, mà theo tôi, là một quyết định thiếu chất hòa hợp tăng.


Có những clip youtube thậm chí còn ghi hàng tít lớn rằng TBT chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đang ra tay thanh trừng vây cách của TT Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Minh Chính để chuẩn bị cho đại hội đảng trong hai năm tới, và cho phép báo chí lề đảng đồng loạt công kích chùa Ba Vàng.

Tôi đã quá quen với các kênh youtube loan tìn giựt gân nhằm câu view để lãnh tiền quảng cáo của Youtube, chúng có thể nói bất kỳ việc gì, và thú thật tôi đang ghê tởm và sợ hãi cho tiến trình giáo dục nhân loại qua các clips hoàn toàn tự do trên Youtube, bất chấp các giá trị văn hóa, đạo đức, lương tâm, chỉ biết phục vụ đồng tiền.

Tuy nhiên, qua các lời tấn công, các lời lẽ bôi nhọ rẻ tiền có, nghiêm túc có, ta thấy chung một mục đích: hạ bệ Phật Giáo qua vụ Chùa Ba Vàng.

Tôi cũng nhân tiện xin nhắc nhở các sư, nhất là sư Thanh Quyết, không nên đưa lên mặt báo (vietnamnet.com) để tố cáo trình độ tu học của thầy Trúc Thái Minh, cho rằng thầy chỉ mới tu, mà theo tôi, là việc nội bộ của Phật Giáo, không nên tố cáo bừa bãi ra bên ngoài. Ngay cả thầy Nhật Từ, người mà từ lâu tôi rất kính trọng về trí tuệ cũng như đạo đức, đã không chịu dè dặt, tuyên bố trên youtube rằng thầy Trúc Thái Minh chưa đủ trình độ Phật học.

Trong số công kích kịch liệt vụ chùa Ba Vàng, ta không nên quên có chùa Liên Tôn của GHPGVNTN với một bài viết ký tên Luy Dac Ngo, trong đó ta có thể đọc rất nhiều điều khá thú vị, với giọng văn rất giống các bài phê bình trên youtube của các nhóm CCCĐ bên Mỹ, cho rằng các GHPGVN là giáo hội quốc doanh, các sư thầy đều mang quân hàm công an:

Tại miền Bắc hiện nay, 90% sư trụ trì là công an, trong đó đa số là đảng viên.

Tại miền Nam thì khoảng 50% sư trụ trì các chùa là công an. Số còn lại đều nằm trong sự kiểm soát của Ban Tôn giáo địa phương. Việc bổ nhiêm sư trụ trì các chùa do nhà nước quyết đinh, thông qua cái gọi là “Hội đồng trị sự GHPGVN” các tỉnh, là thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

Đối với vụ chùa Ba Vàng, thì bài viết này còn lên án là thầy Thái Minh đang làm hủ hóa, làm biến chất đạo Phật xuyên qua việc buôn thần bán thánh thỉnh oan gia trái chủ. Bài viết cũng không quên thóa mạ nhà nước VN, cho rằng vốn đầu tư chùa Ba Vàng được phân phối như sau:

Có tài liệu nói chùa Ba Vàng có tổng vốn đầu tư lên đến 400 tỷ đồng. Trong đó ông Phạm Minh Chính đầu tư 100 tỷ. Còn lại là của Vũ Đức Đam, Lê Hồng Anh, Trần Đức Lương v.v...

Về thành phần lãnh đạo đảng và nhà nước, bài viết của chùa Liên Tôn nhận định:

Nguyễn Phú Trọng cũng muốn hạ Phạm Minh Chính để loại bớt đối thủ tiềm năng ỷ thế thân Tàu tranh chức TBT và đã nhiều phen qua mặt ông Trọng. Nguyễn Xuân Phúc, Phạm Bình Minh và Vương Đình Huệ cũng muốn đánh gục Phạm Minh Chính để nếu rồi đây loại được ông Trọng thì có thể Nguyễn Xuân Phúc làm Tổng BT, Phạm Bình Minh làm Chủ tịch nước và Vương Đình Huệ làm Thủ tướng. Trần Quốc Vượng thì muốn đánh Phạm Minh Chính hơn ai hết vì nếu loại trừ được ông Trọng thì chức TBT có thể 90% về tay Trần Quốc Vượng. Bộ Chính trị ĐCSVN giờ nát bét như nồi cám lợn. Tuy bề ngoài các đồng chí vẫn tươi cười bắt tay nhau, nhưng trong bụng thì chứa đầy dao găm, chỉ chực chờ tìm cách hạ đồng chí mình. Nhất là thời kỳ “quy hoạch BCH Trung ương khoá XIII, lấy phiếu tín nhiệm các Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư” như nội dung Hội nghị TƯ 9 khóa 2 vừa qua.

Chỉ đọc thôi cũng đủ điên cái đầu, chả còn phân biệt được đâu là cám, đâu là vàng.

Nếu vụ chùa Ba Vàng do nhà nước phát động, thì quả thực nhà nước đã nhận lãnh không ít phản chấn đến tim phổi.

I - Những sai sót của chùa Ba Vàng so sánh với các phương cách quyên tiền khác tại VN

Thầy Thái Minh có 4 điểm hoàn toàn sai:

Thứ nhất, đã cho Phật tử Phạm Thị Yến quyền đăng đàn thuyết pháp, và chủ trương oan gia trái chủ vong nhập về để hại người.

Thứ hai, bà Yến đã tuyên bố bừa bãi vụ một cô gái đáng thương ở Điện Biên bị hiếp dâm và giết chết là do tiền kiếp từng đã hiếp dâm và giết người, và thầy hoàn toàn im lặng không xủ phạt bà Yến. Đây là lời nói ác khẩu, vọng ngữ, và kiêu mạng, tự xem như mình chứng đắc Túc Mạng Thông, một loại thần thông mà đệ tử Phật tu chứng rất nhiều vào thời ngài còn tại thế, biết trước quá khứ vị lai, tuy nhiên Phật lại cấm sử dụng thần thông và cấm đưa ra bất kỳ một lời tiên tri nào. Ngày nay, có thể nói mà không sợ sai rằng, cả đất nước VN, không có bất kỳ một ai chứng được Túc Mạng Thông cả, ngay cả các cao tăng, nói chi là một bà Phạm Thị Yến.

Thứ ba, thầy quan niện rằng có oan gia nhập vào xác để báo oán. Đây là một quan niệm sai với chánh pháp. Nếu tất cả hồn vía sau khi chết có thể tùy tiện muốn chiếm hữu thân xác ai thì chiếm, vậy luật nhân quả đã bị phá tan, luân lý đạo đức cần gì phải gìn giữ ? Ta cứ thấy ai đẹp, khỏe, giàu, ta nhập vào kẻ đó thì sinh tử đâu còn ý nghĩa gì ? Đâu còn ai sợ chết nữa ? Thế giới này sẽ loạn lên cả vì trật tự của vũ trụ hoàn toàn đảo lộn, tựa như trên thế gian ta thấy nhà ai đẹp sang ta cứ vào ngang nhiên chiếm đoạt, luật pháp và kỷ cương của nhân loại sẽ như bọt nước. Nhìn vào vũ trụ, tất cả mọi tương quan đều cần có tiếp cận, nếu không có sự tiếp cận thì không thể có tương quan; một sự vật vô hình không thể tiếp cận với sự vật hữu hình, làm sao có sự tương quan để đoạt xác ? Chẳng hạn người ta thuyết minh rằng có Thượng Đế sinh ra loài người, một vật vô hình làm sao sanh ra vật hữa hình ? Ngay cả hai vật hữu hình mà khác loài cũng không thể sinh ra nhau, thì hai thế giới khác nhau làm sao can thiệp, tương quan mà sinh ra nhau được ? Chính vì không thể chứng minh, tôn giáo độc thần mới cần nhồi sọ từ trứng nước là phải tin vào cái không có. Cho rằng có vong nhập chả khác nào nói Chúa có quyền trừng phạt. Nếu tin được Chúa sao lại không thể tin có vong nhập ?

Tôi không xác nhận có hay không cái mà tôi không thấy, nên cứ cho rằng có vong, nhưng vong không thể nhập vào người, vì đó là hai thế giới khác biệt. Vong là một hiện tượng của mê tín, nó chỉ xuất hiện trong dân gian yếu bóng vía, cũng như Thiên chúa là hiện tượng của quyền năng cho ai tin vào ngài: ai tin Thiên Chúa sẽ thấy, ai tin có ma cũng sẽ sợ ma, đó là thế giới vô hình, cần phải tin mới có. Tại các chùa chỉ cần dạy tín đồ tin chắc vào nhân quả, tin vào đạo đức cá nhân, giữ tròn tam quy và ngũ giới thì không có ma quỷ thần linh nào có thể làm thương tổn.

Thứ tư, đã để cho bà Yến ra giá tiền, qua trung gian vong nhập về cho mỗi vụ thỉnh oan gia trái chủ mà không can thiệp, mặc dù có một clip theo link đi sau, thầy nói bằng lời trước cử tọa và máy quay vào phút thứ 30:45 rằng oan gia trái chủ là có, nhưng các Phật tử tự nguyện thì cúng, mà không cúng, không tin cũng không sao. Điều này chứng tỏ rằng sự sai sót, là do đã để bà Yến làm chủ chi phối toàn bộ đạo tràng thỉnh oan gia trái chủ, riêng thầy, tôi vẫn thấy chưa đến nỗi mù quáng dám ra giá phải cúng phải hiến bao nhiêu cả.

https://www.youtube.com/watch?v=zYGeobrqhDk

Ta so với một vài cách quyên tiền không bị báo chí VN đề cấp đến bao giờ, và có vẻ như rất ngang nhiên, hợp pháp, như lá thứ của một con chiên chân thành tha thiết mong linh mục Anphong Nguyễn Hữu Long ở Diễn Châu, Nghệ An giảm bớt thuế tô tôn giáo lên đầu cổ giáo dân sau đây:

 

Cha về, lúa cha không cho cấy, cha bảo lấp làm sân bóng, nhưng các khoản thu cha lại thu tăng lên. Riêng con tính sơ qua những khoản bắt buộc như: Tiền xây nhà giáo lý 600k/người, tiền đường 100k/người cái này con không nói. Hàng tháng mỗi nhà đóng 100k, lễ Đức Mẹ núi Camelo 100k/người, lễ quan thầy thánh Giuse 100k/gia đình, tháng dâng hoa kính mẹ 30k/người… Đa phần các lễ từ 50k đến 100k, hàng năm đóng tiền Terexa 50k/người, quỹ chung 100k/nhà, tiền sinh hoạt nhà xứ 40k/người, nghĩa trang 30k/người, tiền học giáo lý 20k/em, lúa 3kg cho Cha và Sơ. Tính sơ ra mỗi năm nhà tầm 5 người ( tính từ đứa trẻ mới sinh) cũng phải đóng đến tầm 4 tr chưa tính đến ủng hộ, quyên góp. Nhiều lễ thu đến 100k/1 người, thì cả mấy trăm triệu mà tổ chức lễ thì mất có rất ít tiền. Vừa rồi lễ Đức mẹ núi Camelo, vì Mẹ không cho thu nhiều thế nên Mẹ mới ban mưa lớn, không cho diễn ra suôn sẻ đó. Số tiền đó , tuy nhỏ với bên ngoài nhưng đối với chúng con nó rất lớn, nhiều nhà phải nhịn ăn nhịn mặc , có nhà nợ tới hơn 10 triệu mà chưa có tiền trả.

https://thuongdan.com/con-chien-to-cha-xu-doc-doan-lay-dat-cay-lam-thu-cua-giao-dan.html

Trên website chính thức của Giáo Phận Thái Bình, ta thấy có sự đề nghị tín đồ làm ân nhân của giáo hội, được chia thàng 4 cấp ân nhân, và cấp đặc biệt thì có sự quyên góp bắt đầu từ 500 triệu trở lên

2. Hội viên :

2.1. Mọi người thiện chí, mọi gia đình, không phân biệt giàu nghèo, đều có quyền lợi và nghĩa vụ yêu mến xây dựng Giáo phận mình qua việc tham gia “Hội Ân Nhân Giáo phận”.

2.2. Điều kiện tham gia : hoàn toàn tự nguyện và tự do, không bị ép buộc hay miễn cưỡng.

2.3. Cấp độ tham gia : mỗi năm ủng hộ cho Giáo phận 1 lần, số lượng bao nhiêu tùy hỉ, hoàn toàn tự do :

2.3.1 Ân nhân cấp I : Số lượng bao nhiêu cũng được, tùy hỉ, hoàn toàn tự do.

2.3.2 Ân nhân cấp II : Khi số tiền ủng hộ đạt từ 10 triệu trở lên.

2.3.3 Ân nhân cấp III : Khi số tiền ủng hộ đạt 100 triệu trở lên.

2.3.4 Trường hợp đặc biệt ngoại lệ như dâng cúng : tiền bạc, nhà cửa, tài sản, đất đai v.v... từ 500 triệu trở lên thì thuộc ân nhân cấp đặc biệt, đại ân nhân.

Các ân nhân này được trả ơn như thế nào:

3. Quyền lợi :

3.1. Quyền lợi chung cho tất cả mọi Ân nhân :

3.1.1. Giáo phận trân trọng, biết ơn, cầu nguyện thường xuyên cho tất cả mọi Ân nhân.

3.1.2. Cụ thể và cách riêng các Linh mục, Chủng sinh và Tu sinh trong Giáo phận có nhiệm vụ cầu nguyện đặc biệt và thường xuyên cho mọi ân nhân.

3.1.3. Mỗi tháng, Giáo phận (Hội) xin một Thánh Lễ cầu nguyện cho tất cả các ân nhân còn sống hay đã qua đời.

3.1.4. Hàng năm vào tháng các Linh hồn, Giáo phận (Hội) xin 10 Thánh Lễ cầu cho các ân nhân đã qua đời.

3.1.5. Khi 1 hội viên qua đời, Ban điều hành (nơi hội viên qua đời) có nhiệm vụ :

+ Báo tin cho Hội (Giáo phận) biết để cầu nguyện .

+ Đến cầu nguyện, viếng xác, dự lễ an táng (kèm theo vòng hoa)

+ Nếu qua đời ngoài Giáo phận, ban điều hành gửi lời phân ưu, và thông báo cho Hội biết để cầu nguyện.

3.1.6. Khi cha mẹ hội viên ân nhân qua đời :

+ Ban điều hành nơi cha mẹ hội viên qua đời, đến kính viếng, phân ưu kèm theo vòng hoa.

+ Nếu qua đời ngoài giáo phận, ban điều hành gửi lời phân ưu, và thông báo cho Hội biết để cầu nguyện.

….

3.2.3. Ân nhân cấp III :

+ Được Đức Giám mục cấp vi bằng Ân nhân

+ Khi qua đời : ngoài quyền lợi chung (nt) còn có các quyền lợi sau :

- Ban điều hành nơi hội viên qua đời, trích quĩ Hội (Giáo phận) xin 5 Thánh lễ khi nghe tin qua đời .

- Được xin lễ An táng đồng tế .

3.2.4. Ân nhân cấp đăc biệt :

+ Được Đức Giám mục cấp vi bằng Ân nhân

+ Lễ ngân khánh và kim khánh hôn phối được xin lễ đồng tế.

+ Khi qua đời :

- Được hưởng các quyền lợi như cấp III

- Khi cha mẹ qua đời : được xin lễ đồng tế.

Dù từ VONG không được sử dụng bên Công giáo, thì ai cũng hiểu rằng, vong là linh hồn của người đã chết, và quyền lợi sau khi góp tiền để được làm ân nhân bên Công giáo, thì được giáo hội cho cúng vong. Chắc chắn là có sự khác biệt về hình thức tế lễ cầu khấn giữa hai tôn giáo khác nhau, nhưng đứng trên ý nghĩa thì sự cầu nguyện hay đồng tế người chết bên Công giáo có gì khác với thỉnh vong, cúng vong bên Chùa Ba Vàng ? Cả hai đều cúng, đều dụ dỗ niềm tin,  tín đồ trao tiền ra, để đổi lấy một sự lạc quan hay một hứa hẹn khá mơ hồ.

http://giaophanthaibinh.org/a326/Quy-che-hoi-an-nhan-giao-phan-Thai-Binh-.aspx?fbclid=IwAR0nAOA2-dng4uM66Qa_0JVHAL_xb25m3sVuaQa8RbJF7mLixqMHHfSP2ak

 

Điều quái dị ở chỗ, một bên bị báo chí cả nước nguyền rủa, và nhà nước cảnh cáo, chế tài, còn một bên cứ ngang ngang nhiên nhiên quyên góp từ năm này qua tháng nọ, và đặc biệt là, tại các xứ đạo, nhà nước VN hoàn toàn không có chủ quyền quốc gia, đúng như lời giáo sư sử học Nguyễn Mạnh Quang từng nhận xét, các giáo xứ tại VN là các Đặc Khu Con Chiên, nơi đây đạo Công giáo có quyền tự trị ngoài vòng Pháp luật của quốc gia.

Tại Giáo Phận BanMêThuột, giáo hạt Mẫu Tâm, Giáo xứ Thánh Linh, cũng có một lá thư quyên góp được gửi cho giáo dân ngày 03 tháng 03 năm 2019, với một lời kêu gọi như phóng ảnh ở đây:

II - Những vụng về của các cơ quan luật pháp Việt Nam

Mặc dù tôi chẳng phải là luật sư, nhưng qua cái nhìn khách quan của người ngoài cuộc, sau khi báo Lao Động đưa tin, tất cả các báo vào cuộc một cách ồ ạt, thành phố Uông Bí đã cho họp báo - còn bị báo chí lên mặt dạy dỗ rằng đã họp báo hơi trễ. Báo lại chất vấn: sao biết có hoạt động phi pháp tại chùa mà vẫn để yên cho tình trạng kéo dài đến ngày nay ?Thì đại diện của thành Phố Uông Bí vụng về trả lời: đang xin chỉ thị của cấp trên.   Xin xem báo Vnexpress https://vnexpress.net/thoi-su/... ngày 26 tháng 3 năm 2019

 

Tôi thấy nhà nước hoàn toàn ở thế bị động, lúng túng trước các quan lớn báo chí, lối ứng xử của hai bên, báo chí, và nhà cầm quyền, khiến tôi có cảm tưởng báo chí là quan tòa, còn nhà cầm quyền là luật sư biện hộ yếu ớt cho bị cáo, hoàn toàn chẳng có cơ quan tư pháp nào lên tiếng.

Chủ tịch TP Uông Bí Nguyễn Mạnh Hà trả lời tại cuộc gặp gỡ báo chí sáng 26/3/2019

Theo lẽ, nếu Chùa Ba Vàng hoạt động trái với giáo lý của nhà Phật, thì đó là việc nội bộ của GHPGVN, chừng nào GH lên tiếng yêu cầu nhà cầm quyền vào cuộc, thì lúc ấy, nhà nước mới được quyền can thiệp. Còn nếu Chùa Ba Vàng hoạt động trái với luật pháp, thì đó là việc của các cơ quan tư pháp VN. Trước khi các cơ quan tư pháp điều tra, tuyên án, thì GHPG có thể tạm đình chỉ các chức vụ của thầy Trúc Thái Minh, nhưng không thể tuyên án là Chùa đã hoạt động phi pháp. Phi pháp hay không phi pháp trong bất kỳ quốc gia nào, đều do tòa án thẩm định, và các vụ xét xử đều phải được minh bạch trước truyền thông và nhân dân, Chùa Ba Vàng có quyền mướn luật sư biện hộ...

Ở đây, có một điều lạ, hình như Chùa Ba Vàng không do nhà nước VN xử, mà do báo chí cùng truyền thông xử, y như hoạt động của Việt kiều Mỹ, ai to mồm có một tờ báo, một đài TV hoặc một kênh Youtube thì kẻ ấy nắm giữ luật chơi.

Nếu sự việc được đưa ra tòa án, Chùa Ba Vàng cũng có thể kiện ngược lại các báo chí đã tung những tin tức chưa được tòa án thừa nhận làm phương hại đến thanh danh nhà chùa, các Phật tử nào có mặt trên những video do phóng viên báo Lao Động thu lén có thể có thể đưa các phóng viên của báo này ra tòa về tội đã xâm phạm đời tư cá nhân, quay phim, đưa hình ảnh của họ lên báo mà không xin phép. Những sự việc như vậy, nếu ở một quốc gia có tự do và nhân quyền, thì nhà báo này chỉ có nước dẹp tiệm và bồi thường rất nặng.

Nên nhớ, luật pháp VN cho tự do tín ngưỡng, không có luật pháp nào cấm cúng vong linh người chết hoặc thỉnh vong, và cũng không có luật lệ nào cấm người ta quyên tiền cho một tôn giáo mà họ tin theo, tất cả mọi sự quyên góp vào tôn giáo đều phát xuất từ sự tự nguyện, báo Lao Động khó có thể chứng minh có sự hù dọa, tra tấn, đánh đập bằng bạo lực. Còn nếu có sự hù dọa tâm linh như vong sẽ trả thù, thì sự hù dọa ấy tương đương với sự hù dọa vào Hỏa Ngục, cả hai đều vô căn cứ, nếu cái này bất hợp pháp, sao cái kia lại có thể được cho phép ? Cho nên, nếu các Phật tử Chùa Ba Vàng bức xúc, kiện ngược báo Lao Động, tôi in rằng báo này sẽ rắc rối lớn, trừ phi chế độ báo chí ở VN là muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói, có quyền ra pháp lệnh cho nhà nước nhờ dựa vào quyền lực của quy chế báo chí tại VN mà tôi không nắm vững.

III - Những dấu hiệu của biến động chính trị ?

Mặc dù chúng ta không có một chứng cứ nào để kết luận rằng, sự kiện chùa Ba Vàng là một cơn sóng dợn báo trước một biến động chính trị lớn hơn đi sau, như một số kênh youtube, có lẽ là của các nhóm CCCĐ bên Mỹ đưa ra, nhằm gây hoang mang và chia rẽ hàng ngũ, cũng như niềm tin chính trị trong nước. Những tung tin ấy như: Nguyễn Phú Trọng dọn đường đá Nguyễn Xuân Phúc, Võ Văn Thuởng sử dụng quyền lục báo chí trong tay để hạ đài Phạm Minh Chính...thậm chí kênh THẰNG MÕ TV còn phê bình một người rất có lòng với đất nước nhưng đã bị đưa ra rìa chẳng còn tí quyền lực như ông Nguyễn Thanh Sơn, khi ông này cho rằng việc tố cáo Chùa Ba Vàng đã quá nóng vội, chưa đủ chín chắn, thì ông bị ngay cái mũ có cổ phần hằng trăm triệu với Cty du lịch tâm linh Ba Vàng nên sợ mất nồi cháo... rồi nào là các sư quốc doanh Thanh Quyết, Trúc Thái Minh và cả sư Nhật Từ ở Sài Gòn thanh toán nhau để tranh giành ngôi trụ trù cái núi vàng ở Quảng Ninh... trong đó họ không quên tên ông Xuân Trường chủ đầu tư chùa Bái Đính và Chùa Tam Chúc. Nói chung, các kênh hải ngoại cùng nhập cuộc với báo Lao Động và các báo chính thống trong nước, đục nước béo cò, vừa đánh thầy chùa, mà cũng vừa đập CS. Đây là lần đầu tiên có màn song kiếm hợp bích giữa quốc nội và hải ngoại cùng chung một kẻ thù: CS là Phật Giáo, Phật giáo là CS.

 

Mà lạ thật.

Tại VN, các báo không bao giờ tung tin mà không có ban Tuyên Giáo Trung Ương kiểm duyệt. Báo nào viết ngoài lề chỉ đạo tuyên giáo chắc chắn khó sống.

Các kênh youtube như Thằng mõ TV, VN Live, Xem Xong Sóc... thì nằm ngoài sự kiểm soát của tuyên giáo đã đành, nhưng các báo tại VN như Lao Động, Vnexpress.net, Dân Trí mà tôi đã đưa danh sách ở trên thì không thể không nhìn mặt tuyên giáo mà viết bài. Khi được đèn xanh, họ mới dám cho phóng viên nằm vùng, vì nếu không có ô dù, sự việc lén lút như vậy nếu bể ra ai sẽ che chắn ?

Tôi từng viết comment trên Vnexpress.net va Dân Trí, chỉ cần nói động nhẹ cái chéo áo của Công giáo, của linh mục, thì đừng hòng comment được phát hành, nghĩa là có một chế độ kiểm duyệt gắt gao nhằm bảo vệ hai tổ chức: nhà nước, và giáo hội Công giáo, nhưng với vụ Ba Vàng thì hai báo này hùa với báo Lao Động theo cách bầy đàn được lệnh đồng xuất quân tấn công không thương xót, phải lật tung các dịch vụ dụng mê tín để lừa đảo làm tiền của Phật Giáo.

Nếu gọi là mê tín lừa đảo kiếm tiền, e rằng cần phải nói đến một tổ chức mệnh danh “Lòng Thương  Xót Chúa” với Giáo Điểm Tin Mừng của linh mục Giuse Trần Đình Long (TĐL), hoạt động còn mạnh mẽ và ráo riết hơn, mỗi tuần sản xuất từ 3 đến 5 clips youtube. Ngoài sự chữa bệnh qua đôi bàn tay của Giuse TĐL được Chúa ban ân, ông còn đưa lên kênh nhiều ni cô, sư thầy, mà chỉ cần nhìn, nghe vài câu, ta biết ngay họ thực sự chẳng biết gì về Phật Giáo, nhưng chưa hề thấy báo Vnexpress.net, Lao Động, Dân Trí cử phóng viên đến điều tra xem, các sư, các ni cô ấy có thực sự là người tu, hay chỉ là diễn viên đóng kịch được thuê mướn ? Và các bệnh nhân ung thư được linh mục Giuse chữa có thực sự lành bệnh không, để chúng ta mời ngài linh mục đến BV Ung Bướu TP Hồ Chí Minh mà cứu giúp cho người dân, đồng thời bộ y tế có thể trao huy chương, bằng khen cho vị linh mục mà Chúa Kitô chọn lựa để ban phép lạ ? Cha Giuse TĐL có thể là trường hợp duy nhất trên thế giới mà Chúa Kytô ban phúc. Toàn thể Âu Châu và Bắc Mỹ chưa hề có một linh mục với đôi tay chỉ cần sờ là Chúa sẽ ban ân chữa hết bệnh. Các linh mục khác e rằng không ai được Chúa yêu thương và ban ân phúc như cha Long.

IV - Phật Giáo, tôn giáo hộ quốc qua hình ảnh được lưu truyền ?

Lâu nay rất nhiều chùa, nhiều Phật tử thường nghĩ rằng, Phật giáo luôn đồng hành cùng dân tộc.

Nhưng nhà nước có nghĩ như Phật tử hay không ?

Dường như có lúc nhà nước đã dựa vào PG làm thế ỷ dốc để trấn giữ các tiền đồn, như cho xây dựng chùa ở các đảo Trường Sa, xây Hộ Quốc Trúc Lâm ở địa đầu Thác Bản Giốc, xây Hộ Quốc Trúc Lâm ở biên cương cực Nam Phú Quốc.

Trong lịch sử, PG có mặt ngay khi ý niệm về quốc gia chưa hình thành trong đầu óc các giống dân Bách Việt, và có những thời kỳ, có khi chính Phật giáo đứng dậy giành độc lập như trường hợp Hai Bà Trưng (hầu hết nữ tướng của Hai Bà là ni cô), trường hợp Lý Bôn; trường hợp Phật giáo vừa dựng vừa giữ nước qua vai trò Sư Vạn Hạnh với đứa trẻ Lý Công Uẩn mà ngày nay chúng ta dựng đền thờ Lý Thái Tổ ở Hà Nội; và với Phật Hoàng, chúng ta có ba lần chiến thắng giặc Nguyên Mông.

Có câu: Mái chùa che chở hồn dân tộc, Nếp sống muôn đời của tổ tông (Thích Mãn Giác).

Chính vì câu này, ta phải chú ý rằng, Phật Giáo VN là một nền văn hóa có lẽ không nơi nào giống, vì để giữ gìn hồn nước và biên cương, đạo Phật không ngần ngại tôn vinh tổ tiên nguồn cội lên bàn thờ. Nếp sống muôn đời của tổ tông dưới mái chùa rêu phong trong làng quê hẻo lánh trên đỉnh núi mây giăng và trên bàn thờ Phật, luôn có các bài vị hai bên nội ngoại.

Tôi từng nói với các bạn người Công giáo quen biết, rằng tôi không bao giờ mong PG là quốc giáo của VN, tuy nhiên, PG nên là rường cột của dòng giống Lạc Hồng.

Vì sao ?

Đơn giản bởi vì hai giá trị tâm linh này là đôi thư hùng kiếm, vắng nhau, cả hai đều khô kiệt. Song song với nhau, đất nước phồn vinh mà không ai bị thiệt thòi.

Trong lịch sử 2000 năm, chưa bao giờ PG tỏ ra kỳ thị văn hóa và tôn giáo khác, dù có khi bị Nho giáo cầm quyền ngược đãi.

Vào thời Lê, Nguyễn, và dưới thời Pháp thuộc, cho đến gần 20 năm dưới chế độ VNCH, PG luôn bị ngược đãi, nhưng PG lại luôn là nơi dung chứa và nuôi các công cuộc đấu tranh nhân dân.

Vì sao tôi không muốn PG thành quốc giáo ?

Vì nó sẽ trở nên hủ hoại với quyền chức, đưa rước kính bái cúng dâng, sư tăng sẽ đánh mất giới đức mà Đức Phật cẩn trọng để lại qua lời kinh Di Giáo, dù y vàng lọng gấm, cũng sẽ chỉ làm người đời chán ghét.

Nhưng tôi không chủ trương chùa tranh vách đất, mà chủ trương Bái Đính, Tam Chúc, Ba Vàng vì khi nhìn sang các di tích thời Phật còn tại thế, nếu lúc ấy có ông Xuân Trường đến xây cho tăng chúng vài nơi như các đền cổ Hy Lạp La Mã, thì ngày nay, chúng ta có rất nhiều cái được giữ gìn  dù trải qua binh lửa chiến tranh tàn phá, thì những đền đài La Hy vẫn trụ vững hơn đền đài Á Đông, bằng chứng là nhờ có vua A Dục mà ta còn vài trụ dá mang tính lịch sử xác minh các di tích của Đức Phật. Vậy thì con cháu VN sẽ có thể tự hào có cha ông để lại Bai Đính, Tam Chúc hay Ba Vàng (cám ơn ông Xuân Trường, hãy can đảm lên, tôi biết ông đang hứng chịu búa rìu của rất nhiều phía đánh phá ông), nghe đâu sắp có tượng Phật Di Đà lớn nhất Đông Nam Á cũng sắp được hoàn thành tại chùa Khai Nguyên gần Hà Nội... tất cả, sẽ để lại cho hậu thế những di sản hiếm quý, tồn tại với thời gian, và sẽ trở thành quốc bảo cho mai hậu mà không ai dám nói là rửa tiền hay rửa đôla nữa. - Nhân tiện tôi xin trả lời các lập luận cho rằng người dân nghèo quá không có ăn, sao đi xây chùa to Phật lớn làm gì. Xin thưa, cứu đói là cứu đói, nhưng vẫn phải phát huy văn hóa, kinh tế. Nhà thờ xây lớn hoành tráng nghe đâu sức chứa rất khủng, chuẩn bị rước giáo hoàng sang VN thì chưa thấy ai dám nói một câu nào. Nước Mỹ có đầy homeless nhưng các tòa cao ốc chọc trời vẫn cứ xây, và cũng chẳng có ma quỷ nào nói ngược nói xuôi, chỉ khi xây chùa đúc chuông thì ma quỷ hiện đủ thứ hình thù dị hợm nhe nanh múa vuốt phun đủ thứ ngôn ngữ rất chói tai.

Qua vụ Chùa Ba Vàng, nhất là với sự kiện cả báo chí và truyền thông quốc nội cùng tụ binh đánh vào một điểm, thì chắc chắn phải có sự chỉ đạo từ một nơi nào đó.

Và vì thế, câu hỏi cần nêu ra là: phải chăng, nhà cầm quyền VN đã quyết định thay đổi chiếc mái che chở và cả chiếc hồn dân tộc qua truyền tụng ?

Khả năng là có, nhưng xác xuất rất thấp.

Từ khi thống nhất đất nước cho đến nay, nhà nước luôn nhức đầu vì Công giáo. Nhà nước chưa ngày nào ngủ yên với các linh mục, nay thì ở Hà Nội, mai ở Nghệ An Hà Tĩnh, hôm kia ở Huế, hôm nữa lại kéo vào Sài Gòn. Có thể nói không một cơ hội nào có thể làm suy yếu đảng CSVN mà số linh mục này không làm. Cộng sản đã thắng Pháp, thắng Mỹ, đánh lùi TQ, thống nhất đất nưóc, vượt qua cuộc chiến kinh tế với 20 năm cấm vận của Hoa Kỳ, nhưng CS chưa thực sự cai trị toàn bộ các vùng đất của các giáo xứ Công Giáo.

Ở Thủ Thiêm, nhà nước ra lệnh dỡ toàn bộ chùa chiền, nhưng chưa hề dám sờ một ngọn cỏ của Công Giáo.

Theo lời Tổng Giám mục Phaolô Bùi Văn Đọc (TGP Sài Gòn) và Tổng Giám Mục Giuse Nguyễn Chí Linh (TGP Huế) thì nhà nước VN có thể sẽ đồng ý mời Giáo Hoàng thăm viếng VN.

Từ hình ảnh này, sự kiện kia, kéo sang vụ Ba Vàng, tôi nghĩ, tín hiệu đã khá rõ, đảng CS có thể đã thỏa hiệp với Rôma, sẽ đưa Công giáo lên thế chỗ hộ quốc thay cho 2000 năm của Phật Giáo. Điều này  trên nguyên tắc, có thể khiến cho đảng CS yên ổn, trấn an được nội bộ, chỉ lo việc đối ngoại. Lịch sử đã từng cho thấy các vua chúa Âu Châu nhận sắc phong vương vị của Giáo Hội, nhưng khi đủ mạnh, có thể quật ngược Giáo Hội, như các vua Pháp, vua Anh trong thời kỳ Phục Hưng. PG có là con cưng hay con ghẻ, nó vẫn là một thực thể hiền lành như tự bao giờ. Cứ đi thử một bước sang ngang, xem thời vận của tương lai ra sao ?

Lịch sử từng ghi nhận Công giáo là kẻ thù của CS.

Nhưng Công giáo từng sẵn sàng hợp tác với bất kỳ thế lực chính trị nào có tiềm năng thống trị.

Ngày nay, với khí thế đang lên của TQ, Công giáo đang ve vãn TQ bằng mọi giá. Vatican không còn các khẩu hiệu chống Cộng cực đoan như ngày xưa. Kinh Thánh mà còn sửa được, thì chính sách chính trị thay đổi là chuyện thường. Cho nên, nếu nhà nước VN chịu thần phục Vatican, thì chắc chắn hai bên có thể thương thảo để đôi bên cùng có lợi.

Nếu điều tiên đoán này đúng thì các nhân sự trung ương cần được thay đổi, và dĩ nhiên, trước khi chặt cây to, phải tỉa bớt cành lá, mà rủi thay chùa Ba Vàng nằm trên cái nhánh cần phải chặt bỏ đầu tiên, chứ sá gì việc dụ dỗ người mê tín lấy tiền rất nhiều nơi còn công khai khai thác, đâu riêng gì ông Thái Minh, như Giáo Phận Thái Bình ra giá quyên góp đến bốn cấp ân nhân, mà cấp đặc biệt có thể hơn 500 triệu hoặc cả gia tài nhà cửa, hoàn toàn chả cần  giấu giấu giếm giếm cực khổ như ở Ba Vàng đã được trình bày ở phần I.

Bây giờ chỉ còn lại câu hỏi : liệu hai tay đánh bạc ngồi cùng chiếu, tay bạc nào sẽ thắng ? Chắc chắn người thế chỗ của PG không cần có muôn đời tổ tông, cũng chả quan tâm biên cương phía Bắc hay phía Nam sẽ có binh lửa hay xâm lăng, điều họ quan tâm trước hết là phải ngồi nửa chiếc chiếu, nước càng loạn, càng có cơ hội chiếm nhanh phần chiếu còn lại.

Hy vọng một kẻ đồng sàng đồng mộng với một tôn giáo mà ngay truyền thống và văn hóa của Âu Mỹ còn phải e dè phải chăng là một bước nhảy quá liều lĩnh ?

Dưới đây là dấu hỏi lớn mà truyền thông giáo dục về lịch sử Mỹ đã đặt ra và trả lời trên website mang danh những vần đề lịch sử (history matters) :

Một tín đồ Công giáo có thể trở thành tổng thống không ? Một cái nhìn đương đại về cuộc bầu cử năm 1928.

Vai trò của tôn giáo đã nổi bật trong cuộc bầu cử tổng thống năm 1928 khi Alfred E. Smith, thống đốc Dân chủ New York, trở thành người Công giáo đầu tiên điều hành một đảng chính trị lớn. Smith, người chạy đua với Bộ trưởng Thương mại Cộng hòa Herbert Hoover, đã cố gắng thu nhỏ chủ đề tôn giáo của mình. Trong bài viết này từ nguyệt san Atlantic tháng 4 năm 1927, luật sư Charles Marshall lập luận rằng lòng trung thành với Giáo hội Công giáo mâu thuẫn với lòng trung thành với Hoa Kỳ. Biên tập viên của nguyệt san Atlantic, ông Ellery Sedgwick đã hoan nghênh bài viết của ông Marshall, mặc dù bản thân ông là người ủng hộ Smith. Ông nghĩ rằng cuộc tranh luận về tôn giáo là không thể tránh khỏi, và ông đã cố gắng đặt nó trên một mặt phẳng trí tuệ. Mặc dù bài báo tiết lộ những thành kiến chống Công giáo, nhưng quan điểm của Marshall ít gay gắt hơn so với quan điểm của nhiều người cùng thời.

[Should a Catholic Be President?: A Contemporary View of the 1928 Election

Religion figured prominently in the 1928 presidential election when Alfred E. Smith, the Democratic governor of New York, became the first Catholic to run as the candidate of a major political party. Smith, who ran against the Republican Secretary of Commerce Herbert Hoover, tried to downplay the subject of his religion. In this article from Atlantic Monthly of April 1927, lawyer Charles Marshall argued that loyalty to the Catholic Church conflicted with loyalty to the United States. Atlantic Monthly editor Ellery Sedgwick had solicited the Marshall letter, although he was himself a Smith supporter. He thought that the religious debate was inevitable, and he tried to place it on an intellectual plane. Although the article revealed anti-Catholic biases, Marshall’s views were less strident than those of many contemporaries.]

(http://historymatters.gmu.edu/d/5074/)

Đây chỉ là giả thuyết chính trị khó có xác xuất đúng và nghe rất trái tai, nhưng cũng nên được đưa ra để khảo sát, cho nên thực lòng tôi khó tin một chuyển hướng đan xen về cả chính trị lẫn văn hóa kinh khiếp như vậy có thể xảy ra tại VN mà không thông qua một đại hội đảng. Các sử gia của đảng CS chắc dư biết vụ giả chiếu thư của Constantine I trong đó vị hoàng đế của đại đế quốc Roma ký thư hiến tặng (Constantines donation) nhường phần phía tây của đế quốc Roma cho Giáo Hoàng, và chỉ xin giữ lại phần phía đông về phía thủ đô Constantinople. Đây là một vụ cướp nước gian manh nhất trong lịch sử nhân loại, nó cho phép Giáo Hội từ một tôn giáo, biến thành một đại đế quốc, có quyền đội vương miện cho toàn thể vua chúa trong đế quốc Tây Rôma, và quyền lực ấy kéo dài mãi cho đến ngày nay. Ngay nước Ý cũng phải đổ biết bao nhiêu xương máu mới giành lại được độc lập và thống nhất từ tay Giáo Hoàng. Giáo Hội Đông Phương Chính Thống Giáo vì sao mà nằm ngoài vòng kiểm soát chính là nhờ sự lường gạt này.

V – Cái tát cần thiết

Đối với thầy Nhật Từ, vong nhập là một trạng thái tâm lý phức tạp đa nhân cách, chỉ cần vài thủ thuật nhỏ có thể khiến người bị vong hay quỷ nhập tỉnh lại, trở về với trạng thái bình thường. Tôi từng thấy người lâm vào tình trạng nói tiếng lạ do vong nhập bị thân nhân tát vài cái vào mặt nẩy lửa, thế là vong hay quỷ lui mất, nạn nhân bất tỉnh nằm sùi bọt mép, chừng 15 phút sẽ tỉnh dậy và trở lại trạng thái bình thường.

Đa số chúng ta sợ bóng sợ vía nên thấy một người có trạng thái khác thường đều sợ, nhưng các linh mục, các sư thầy kinh nghiệm họ không sợ, họ có thể có những phương pháp khiến người này trở lại trạng thái bình thường. Tuy nhiên, một người có tâm thần bất ổn định thường tái đi tái lại tình trạng này hoàn toàn chẳng phải nhờ phép Chúa hay phép Phật.

Tôi phân biệt sự vong nhập mang tính bệnh lý và việc cúng vong vào mỗi chiều của hai thời công phu trong nhà Chùa.

Nguời ta có thể giả vong nhập cho một chủ ý nào đó. Việc giả vong cũng không có gì khó khăn, nếu đương sự được trả một món tiền xứng đáng. Còn tập tục cúng cô hồn vào mỗi chiều, hoặc cúng cô hồn vào rằm tháng Bảy, là các hình thức lễ nghi được phát sinh có lẽ từ lời Phật dạy trong Nikaya, và kinh Vu Lan Bồn (mà Phật giáo Nguyên Thủy không thừa nhận) cho rằng các ngạ quỷ, nếu sinh vào được nhập xứ ngạ quỷ thì họ sẽ hưởng được cái mà loài người cúng, còn nếu ngạ quỷ hưởng không được (do không ở nhập xứ) thì chính người cúng hưởng được phước báu của tâm từ bi bố thí phát sinh, cho nên, không thể nói việc cúng vong là tà pháp. Tà hay chính là do cái mục đích ta làm, nếu mục đích vì âm siêu dương thới, vì lợi lạc chúng sinh thì chánh, còn để dọa dẫm chơi trò trục quỷ trừ ma mà kỳ thực là để buôn thần bán thánh hứa tiêu tan nghiệp chướng, hứa lên thiên đàng thì là tà pháp.

Từ lâu, một số khá lớn các tu sĩ Phật giáo lợi dụng các hình thức cầu an, cầu siêu, ma chay, cúng sao giải hạn để mưu danh trục lợi, thậm chí có các kinh sư , nhất là ở Huế, đưa giá để cúng cho một đám ma, họ rất giàu, đi xe con riêng, ăn mặc xa hoa sang trọng, và dĩ nhiên đa số ngoảnh mặt trước các đám ma nghèo. Tôi là nạn nhân của tệ nạn này khi mẹ tôi qua đời, mời cho được các thầy đến cúng và đưa tang lên mộ huyệt thực không phải chuyện đơn giản, cũng may tôi có quen biết, nên cuối cùng mọi việc cũng ổn thỏa.

Sự vụ ở hậu trường sân khấu thế nào chúng ta không biết, còn trước mắt, uy tín của GHPG đang bị phong ba, các báo các kênh các lời bình luận đầy ác cảm mặc sức phang vào các chùa, nào là bán phật buôn tổ, nào là sư trọc hổ mang gái gú xa hoa, nào là sư quốc doanh cháy nhà lòi mặt công an... Với cơn sóng thần chửi mắng kéo theo cả ông Xuân Trường, không biết việc xây cất Chùa Tam Chúc có còn đủ dũng khí để tiếp tục hoàn thành công tác xây dựng đúng thời hạn để cử hành lễ Vesak Liên Hiệp Quốc chỉ còn một hai tháng tới đây không ?

Tôi không nghĩ cơn bão này sẽ giết chết Phật giáo, nó chỉ làm cho cây cối yếu đuối xiêu vẹo hoặc trốc gốc, cửa nẻo thiếu bản lề sẽ bể tan, cũng là dịp để cái gì chịu được sóng gíó thì trụ, cái gì bấy lâu nay lợi dụng ẩn dương nương Phật sẽ mất đi hay phải co đầu rút cổ. Về phía chùa Ba Vàng mất mát đã đành, thì về phía nhà nước e rằng lợi bất cập hại, chỉ tạo dịp để uy tín đảng bị bôi nhọ, hoen ố, hình ảnh đảng lung lay vì chia rẽ. Giả thiết rằng đây là đòn để đánh chùa Ba Vàng thì có thừa, còn nếu để đánh ông Phạm Minh Chính thì lại không đủ. Tuy nhiên, có một điều ai cũng chắc chắn: lệnh đánh phá chùa Ba Vàng không phải từ báo Lao Động.

Đã là đệ tử Phật, thầy Trúc Thái Minh sau một thời gian bị vong nhập, có lẽ đã thức tỉnh nhờ cái tát khá nẩy lửa này, mong rằng nó sẽ không làm thầy nhụt chí, mà còn khiến thầy kiên cường hơn, vững tâm hơn để bước theo đường đạo, đại trượng phu khiêng lên được thì bỏ xuống được. Đây cũng là cơ hội để Phât giáo miền Bắc rũ bỏ bớt các hình thức mê tín. Điều tôi mong, là qua tấm gương của thầy, giáo hội PG sẽ có quy chế nghiêm khắc hơn đối với các chùa, các kinh sư lễ đám, các dịch vụ tôn giáo, không được ra giá bằng tiền và cấm hẳn tu sĩ có xe riêng, còn xe máy và điện thoại thì phải hạn chế không được mua các loại quá sang chảnh, mắt kiến thì cấm mark Rayban mà người tu đeo nhìn rất thế tục...

VI – Tại sao phải ưu đãi Công giáo đến gần như khiếp sợ ?

Sau cuộc Cách Mạng 1963 lật đổ triều đại Công giáo trị Ngô Đình Diệm, đường Alexandre de Rhodes tại Sài Gòn bị nhân dân miền Nam tháo bỏ, nhưng cố thủ tướng Võ Văn Kiệt, nhân một chuyến công du ở Pháp, gặp riêng ông Hoàng Xuân Hãn, trở về nước, chỉ một ngày, đường Thái Văn Lung bị đổi tên thành đường Alexandre de Rhodes qua khẩu lệnh của ông Kiệt. Đường này rất gần nhà thờ Đức Bà Sài Gòn, bên cạnh cũng có tượng đài vinh danh Pétrus Ký mà theo tài liệu vừa được phát hiện mới nhất của sử gia Vũ Ngự Chiêu thì Trương Vĩnh Ký có gửi một lá thư cho Trung Tá hải quân Pháp yêu cầu ông mang quân sớm đến tiêu diệt kẻ thù, kẻ thù mà Pháp đến VN tiêu diệt dĩ nhiên không ai khác hơn là nhân dân và kháng chiến VN. Sự kiện đang được một số bài viết phản biện, cho rằng tài liệu của Vũ Ngự Chiêu nói về một người tên Pétrus Key chứ không phải Pétrus Ký, và theo họ hai ông Key và Ký là hai người hoàn toàn khác biệt. Nhưng Wikipedia tiếng Pháp thì minh nhiên xác nhận Pétrus Key tức là Pétrus Ký.

Hiện nay, sách vở tôn vinh Pétrus Ký in nhan nhản tại VN, có cả các tượng đài ở nhiều nơi(bài liên hệ), xem ông là thiên tài, bác học, là kẻ đại ân của đất nước trong công cuộc xây dựng và làm phát triển chữ quốc ngữ. (đọc thêm bài Quốc Ngữ, nỗi trăn trở của tác giả).

Trước 1975, linh mục Trương Bửu Diệp (TBD) cũng ít được tôn vinh, thì nay, có tượng đài, có đền thờ, có bia ký,  có sách báo và các trang mạng tung hô để người dân tụ về cầu khấn những phép lạ được đồn thổi. Theo wikipedia thì TBD bị Việt Minh giết. Vậy, một là TBD làm tay sai cho Pháp nên bị VM thủ tiêu, hai là VM giết TBD vì bản chất khát máu tàn ác chỉ muốn tiêu diệt Công Giáo của VN như các linh mục thường nói ?

 

Tên đường Alexandre De Rhodes - Tượng Pestrus Ký - Tượng LM Trương Bửu Diệp tại nhà Thờ Tắc Sậy

Ngày nay đảng và nhà nước cho phép tôn vinh TBD, hàm ý sự kiện TBD bị VM giết là một sai lầm của kháng chiến nên giờ đây đảng ăn năn để cho TBD thành thánh ? Hay Đảng CS và Việt Minh chả liên hệ gì nhau cả ?

Trước 1975, mộ của hai anh em Ngô Đình Diệm (NĐD) chả ai hoa quả phúng điếu, thậm chí hai nấm mộ còn không có lấy tên tuổi, chỉ có chữ Huynh và chữ Đệ, thì nay mộ bia rất khang trang, hoa quả luôn sung mãn, trên bia có khảm hình của hai anh em Ngô triều. Tinh thần Ngô Đình Diệm với cả cờ ba sọc được chụp ngay trước mộ tung lên mạng, các cha cố linh mục mặc áo tím tới ngang nhiên công khai đọc kinh và tung clip lên mạng. Việc đọc kinh, xây mộ, hương hỏa là việc rất bình thường, nhưng với NĐD, là có ý muốn thách thức nhà cầm quyền Cộng sản rằng, triều đại NĐD sớm hay muộn sẽ sống lại tại VN, lần này sẽ không chỉ ở phương Nam, mà là toàn cõi VN từ thác Bản Gìốc đến Cà Mau, Phú Quốc.

5 nhân vật lịch sử được kể trên đều là những nhân vật mà Công Giáo tìm đủ cách để tôn vinh, vì nếu những người này được danh cả sáng thì tôn giáo của họ lại càng sáng chói hơn. Đó là lý do vì sao, Vatican luôn phong thánh cho ai có công với giáo hội La Mã, ban cho một chữ thánh gần như không tốn một xu, lại còn được thu cả mấy trăm ngàn đô la do con chiên chạy chọt, quyên góp, thêm lợi ích vô kể về lâu về dài.

Thái độ trống đánh xuôi, kèn thổi ngược với Công giáo của nhà nước VN thực khó hiểu: nhà nước tìm cách đánh bóng các giá trị Công Giáo, nhất là các nhân vật có bằng chứng xâm lăng VN, hoặc tay sai cho giặc Pháp, như Alexandre de Rhodes mà chữ La Tinh ông Cộng tác để chế tạo chỉ nhằm mục đích khiến người VN từ bỏ văn hóa gốc của họ để đọc một loại kinh mà hậu quả là mầm mống của sự mất đoàn kết dân tộc, thì khổng thể tôn vinh được, nó phục vụ cho ý đồ chia rẽ và xâm lược văn hóa, còn nguy hiểm hơn cả xâm lăng quân sự; hoặc tên việt gian Trần Lục, từng dẫn 5000 giáo dân tiêu diệt chiến khu Ba Đình, hoặc Pétrus Ký, kẻ viết thư nài nỉ chủ mang quân đến tiêu diệt kháng chiến Việt Nam, hoặc Trương Bửu Diệp mà nếu không có công lao với Pháp sao lại bị kháng chiến thủ tiêu ?...

Những kẻ ấy càng được đánh bóng, thì nhà nước càng không thể động đến các linh mục chống nhà nước, vì họ chỉ noi gương sáng tiền nhân của họ để chống CS hoặc chống lại các giá trị VN, các gương sáng mà chính nhà nước cổ võ, tô tượng và đánh bóng !

Thái độ của nhà nước VN cũng từa tựa như thái độ của các nạn nhân bị ấu dâm, bị hiếp dâm đang được báo chí Âu Mỹ rầm rộ lên án từ cả thập niên, nhưng tại sao tệ nạn ấy vẫn không chấm dứt ? Xin trả lời: ta không thể nào xóa bỏ cái xấu ác nếu ta cứ tiếp tục gọi cái xấu cái ác ấy là CHA.

Những điều trên vẫn chưa được gọi là ưu đãi Công giáo. Phải nói điểm nhấn là các linh mục công khai trên các tòa giảng vận động giáo dân chống nhà nước, tuyên truyền sự thù hận nhà nước đương quyền. Họ còn cho giáo dân biểu tình đòi đất nhà Thờ Thái Hà Hà Nội, biểu tình chống Formosa, bạo loạn ở Con Cuông, chiếm trụ sở Ủy Ban Nhân Dân, bắt nhốt cả Công An, họ cũng huy động con chiên chặn quốc lộ I để yêu sách nhà nước phải thả người của Công giáo.

Công giáo, nhất là Dòng Chúa Cứu Thế, gần như công khai bắt tay với đảng Việt Tân, công khai kêu gọi giáo dân gỡ ảnh Hồ Chí Minh, bỏ treo quốc kỳ, vận động chống Đặc Khu Kinh tế, chống luật An Ninh Mạng, họ đưa điểm hẹn biểu tình mỗi lần mỗi khác qua youtube, họ hô to khẩu hiệu CS bán nước cho TQ, họ cho giáo dân tử thủ đất cưỡng chiếm ở Vuờn Rau Lộc Hưng... Kể ra thì rất nhiều, đại khái họ muốn làm gì thì làm, họ có thể cho người ban đêm cắm thánh giá để biến đất công thành đất của giáo hội...

Những linh mục lộ diện ngang nhiên chống nhà nước gồm Ngô Quang Kiệt, Nguyễn Thái Hợp, Nguyễn Ngọc Nam Phong, Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục, Đinh Văn Minh, Dương Sĩ Nho, Phan Văn Lợi, Nguyễn Văn Đức (Đan Viện Thiên An), Nguyễn Duy Tân, Nguyễn Văn Khải (nay đả ở hẳn bên Hoa Kỳ)...

Những hành động nêu trên chưa bao giờ bị luật pháp VN có lấy bất kỳ một động thái nào dù nhỏ, đại diện cho pháp luật để thực thi pháp quyền một cách công bằng trên mọi công dân, mọi cơ cấu tổ chức tôn giáo.

Ta hãy thử so sánh với các tổ chức chống CS của GHPGVN bên trong nước ra sao ?

Dù có những động thái chống nhà nước CS, GHPGVNTN chỉ chống bằng biểu ngữ, bằng rao giảng, hô hào tự do tôn giáo, tố cáo tội ác của Cộng Sản, nhưng chưa thấy GH này tổ chức biểu tình, chống lại công an hoặc chiếm dụng đất đai trái phép, nhưng họ bị chế tài, trừng phạt ngay tức khắc. Có 3 chùa của giáo hội này bị dỡ bỏ, bao gồm:

 

Chùa Liên Trì của Thích Không Tánh tại Thủ Thiêm - Chùa Sơn Linh của Thích Đồng Quang tại Kontum

Chùa An Cư của Thích Thiện Phúc ở Đà Nẵng

Khoan bàn đến các chùa này đúng hay sai, trên FB của ba thầy này đều có hình ảnh chùa bị đập phá. Nhưng bên phía Công giáo, nơi các linh mục nổi tiếng ngay cả với báo chí quốc tế chống đối nhà nước CS, chưa hề có một viên gạch bị tổn thương.

Vậy thì khẩu hiệu bình đẳng tôn giáo của nhà nước được hiến pháp ghi nhận, có thực sự được thi hành ?

Theo tôi, nếu nhà nước không dám sờ chân Công Giáo, thì ít ra, cũng nên dè dặt đừng đụng tới các cơ ngơi tự viện của Phật Giáo, hoặc nếu muốn dở bỏ vì một lí do chánh đáng, như việc di dời vòng xoay Quách Thị Trang để làm hầm cho tuyến métro, thì phải vận động sao cho khéo léo để toàn dân biết việc làm minh bạch, công chính của hành pháp và lập pháp, vốn dĩ cần phải luôn song hành và bình đẳng.

Chính sách của nhà nước nên tỏ ra bình đẳng, nhất là vụ quy hoạch đất đai ở Thủ Thiêm, người Phật tử thấy rõ tại đây ngoài chùa Liên Trì của Thích Không Tánh,  toàn bộ các chùa chiền khác đều nằm trong diện đã bị di dời, riêng phía Công giáo ngay một ngọn cỏ cũng chả bị gió lay.

Kết luận:

Còn quá sớm để có thể đánh giá các động thái chính trị theo sau vụ thỉnh vong của chùa Ba Vàng, nhưng Phật giáo nên thừa dịp chùa Ba Vàng để xem đó là bài học quý hiếm.

Cá nhân tôi cho đây là một dịp may hy hữu.

Nó chứng tỏ được Phật giáo không hề biết bao che, và luôn sửa sai để biết tùy thuận với chúnh sanh như 10 hạnh nguyện của Phổ Hiền khuyến tấn. GH Phật giáo không có giáo quyền, nên tăng ni mạnh ai muốn làm gì thì làm, thậm chí người thế tục thiếu ăn, thiếu mặc, bị bệnh tâm thần cũng mặc áo nhật bình lam, bị một người dân sống ở giáo xứ Ngọc Hà gần Bà Rịa Vũng tàu trả 300.000 VNĐ để kêu người bệnh này ăn nói bậy bạ mang tính dâm loạn rồi quay clip tung lên mạng. Có thể đây là một trò vui, cũng có thể là một vụ ném dá giấu tay nhằm bôi nhọ uy tín của tăng ni Phật giáo. Vụ này sau đó mới được minh bạch nhờ một clip khác do một vị sư chùa Đại Tòng Lâm phỏng vấn người bệnh tâm thần nói trên, qua lời nói của bệnh nhân này, ta biết anh bị người ở giáo xứ Ngọc Hà lừa quay mà anh không hay.

 

Mời xem các điều tra của báo Giác Ngộ: bài 1 - bài 2

Ta cũng thấy rất nhiều các sư cô, sư thầy đến giáo điểm Lòng Thương Xót Chúa của linh mục Giuse Trần Đình Long (TĐL) để lạy Chúa và cho ông Long sờ tay lên đầu để ban phúc chữa bệnh, tất cả những người này đều ăn mặc theo y phục nhà Phật, nhưng qua lối ứng xử cùng cách thức đối thoại với LM Long, ta thấy sự hiểu biết về Phật học của họ hoàn toàn i tờ, chứng tỏ họ toàn là người đời thường mặc áo nhà tu, nhưng chả hiểu cái gì đã khiến Giuse TĐL lại đem họ lên quay trước ống kính ? Để lăng nhục các tu sĩ Phật giáo ? Để làm vinh danh Chúa ? Thú thực, nếu tôi là Giuse TĐL, tôi thấy đây là tự tát tai mình, tự bôi sình trét phân lên mặt mình đúng hơn là làm nhục kẻ khác. Giả sử có thực mấy sư ni hạ đẳng giả danh để mưu sinh vì bệnh mà đến cầu khẩn LM TĐL chữa khỏi, thì ông nên kín đáo ban phước tạo cho họ niềm vui và niềm tin, nhưng không cho đưa lên ống kính, không khiêu khích tôn giáo vì quả thực đây là một đề tài rất nhạy cảm, đó mới chân chính là việc làm của người được giáo dục và có lương tâm.

PG cần nhân vụ Ba Vàng mà chấn chỉnh lại đạo phong và kỷ luật của giới tu sĩ, làm sao chấm dứt được trò giả dạng tu sĩ để mưu sinh. Cần nhờ nhà nước giúp đỡ trong việc kiểm tra tăng giả ni giả, không cho phép các người này được ăn mặc pháp phục Phật giáo. Nên có các sư tăng hay ni ở mỗi địa phương đặc trách đi kiểm tra trong khu vực của mình, phát hiện và tố cáo ngay với nhà nước bất kỳ một kẻ nào khả nghi ăn mặc theo lối tu hành đi bán nhang, quyên góp, khất thực hoặc đến Giáo Điểm Lòng Chúa Thương Xót của ông Giuse TĐL.

PG cũng nên nhân cơ hội này ra thông điệp cấm bất kỳ một hình thức mê tín nào với mục đích mưu cầu lợi nhuận kinh tế.

Tóm lại, trong cái rủi ta lại thấy quá may mắn.

Trần Trọng Sỹ

___________________

      

 

Các bài của Trần Trọng Sỹ: link http://sachhiem.net/TTS/ListTTS.inc.php

Bài khác