Chệt Đỏ Ngang Ngược Và Những Nguy Cơ Nội Tại

  ●   Bản rời

Chệt Đỏ Ngang Ngược Và Những Nguy Cơ Nội Tại

Thiên Lôi

12-Aug-2012

Vì thế mà Nhà nước phải luôn cải thiện những nhược điểm trong quản lý xã hội, mạnh dạn loại trừ những cán bộ đảng viên tham nhũng để trong sạch hóa hàng ngũ, gia tăng lòng tin của dân và quân vào sự lãnh đạo của Đảng cầm quyền và kỳ vọng sẽ không có bất kỳ đốm lửa nhỏ nào bật cháy bất ngờ trong nhà thì mọi người mới an tâm dốc lòng chống giặc ngoài được.

... Lắm khi họa mất nước không nằm ở Chệt Đỏ mà oái oăm thay lại nằm ở đội quân thứ năm này hoặc do cả hai hợp tác để biến họ thành những bọn lính đánh thuê mang danh “chiến sĩ tự do” bỗng dưng từ trên trời (tây) rơi xuống nổi dậy chống chính quyền như ở Libya hay Syria vậy... (Thiên Lôi)

 

I. Chuyện thời cuộc:

Ngày 26/5/2011 ba tàu hải giám Chệt Đỏ (để phân biệt với Chệt ‘Quốc…gia’ ở Đài Loan) lần đầu tiên xâm phạm hải phận, thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, và ngang nhiên cắt cáp thăm dò khảo sát của tàu Bình Minh 02 thuộc Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PetroVietnam) ở thềm lục địa 120 hải lý cách tỉnh Phú Yên.

Vụ này đã mở đầu cho một loạt các hành vi xâm lược thô bỉ thảo khấu trên biển Đông của Chệt Đỏ diễn ra liên tục và càng ngày càng ngông cuồng theo bài bản cho lửa cháy lan đã vạch sẳn, đi từng bước từ dùng ngư dân, sang hải giám, rồi uy hiếp bằng các hạm đội tuần duyên đến chuyện lập thành phố Tam Sa…, cốt thăm dò khả năng đối kháng của các nước nhỏ trong vùng (ASEAN) mà đứng mũi chịu sào là Việt Nam và Phi Luật Tân. Tình trạng căng thẳng trên biển Đông mỗi lúc mỗi gia tăng, nguy cơ chiến tranh trong vùng có thể xảy ra bất cứ lúc nào nếu các bên đi một nước cờ sai.

Trước những trò lấy thịt đè người thô bạo đối với “vừa là đồng chí vừa là anh em cũ” của bọn Chệt Đỏ, đe dọa sự tồn vong của tổ quốc, lòng tui không khỏi căm phẩn và ngày đêm theo dõi chuyển biến với tâm trạng bất an, luôn mong sao đất nước dân tộc không phải đắm chìm vào một cuộc chiến chống quân Tàu man rợ xâm lược lần nữa.

Việc huy động tàu thuyền để hù dọa các nước ở biển Đông đã chứng tỏ nước Tàu dù to lớn dân đông vẫn chưa đủ nội lực và tự tín để hành xử xứng đáng với vai trò đang nổi trội trên trường thế giới; vì thế đối với tui bọn Hán man chỉ xứng với danh xưng “Chệt Đỏ” mà thôi.

Những màn giương oai diệu võ… tàu ‘sơn đông mãi… cao đơn hoàn tán’ của Chệt Đỏ đã làm thui chột lòng ngưỡng mộ và thiện cảm của tui bấy lâu nay đối với một nước Trung Hoa vĩ đại. Thực vậy trong vài thập niên qua nước Tàu đã có những bước tiến canh tân thành công rực rỡ, tui thực hết lòng tán thán và vẫn mong Chệt Đỏ sẽ truyền đạt lại những kinh nghiệm về khoa học kỷ thuật cho người đồng chí anh em ở phương nam để cùng nhau củng cố hòa bình an ninh trong khu vực, chống lại những mưu toan tái xâm nhập và vây hãm của bọn thực dân mới. Lại thêm việc xuất hiện của những bộ phim hoành tráng của Trương Nghệ Mưu ở những năm 2002, 2004 như ‘Anh hùng’, ‘Thập diện mai phục’, và ‘Xích Bích’, ‘Long Tranh Hổ Đấu’ vv…, cùng với việc tổ chức ngoạn mục Thế Vận Hội Bắc Kinh vào năm 2008 và các cuộc phóng phi thuyền không gian thành công đã làm dân Á châu nức lòng hãnh diện lây.

Những tưởng bọn Hán man qua lịch sử mấy ngàn năm, đã từng trải qua không biết bao nhiêu lần bị “rợ hồ” xâm lược, Trung quốc sẽ thoát xác với lập trường cách mạng mới trở nên thân thiện với lân bang theo kiểu “vứa là đồng chí vừa là anh em”, hay “môi hở rang lạnh” vv…. Nào là “Ngũ Hồ Loạn Hoa: 317-420”, “Ngũ đại: 907-960”, đến bị “Nhà Kim uy hiếp: 1126”, rơi vào tay “Nhà Nguyên: 1280-1341”, “Nhà Thanh: 1644-1909”, rồi “Liệt Cường Tây Phương và Nhật xâu xé vào thời Thanh mạt”, rồi cuộc nội chiến quốc-cộng triền miên đến khi Chệt Đỏ thành công lập nên nước CHNDTH vào năm 1949…

Sau khi quân Cộng sản Trung hoa toàn thắng quân Quốc Dân đảng của Tưởng nhờ sự giúp đở to lớn của Liên Xô thì liền rơi vào tình trạng bế tắt chính trị, kinh tế, kỷ thuật… Xã hội chìm đắm trong nghèo đói, chậm tiến với những cuộc cách mạng “bước nhảy vọt”, “cách mạng văn hóa của tứ nhân bang”, rồi các cuộc thanh trừng nội bộ đẩm máu… Nhiều hình ảnh xấu xí cơ khổ của các thập niên 50s, 60s, 70s còn đậm nét, và ngay cả ở Bắc Kinh thời bấy giờ chỉ thấy toàn xe đạp và xe đạp.

Vậy mà sau khi được bọn tài phiệt Anh Mỹ móc nối bình thường hóa vào đầu những năm ‘70s, rồi đổ vốn đầu tư lợi dụng khối lao động rẽ tiển khổng lồ để kiếm lợi nhuận thì cứ như trong chuyện thần thoại, Trung quốc biết cách vận dụng và không mấy chốc để trở thành nền kinh tế mạnh hàng thứ hai của thế giới ngày nay.

Dĩ nhiên khi có lắm của nhiều tiền thì lòng tham trổi dậy, họ liền thúc đẩy nền kỷ nghệ quân sự cho kịp sánh vai cường quốc; và thế là Chệt Đỏ bắt đầu say men tư bản mới xa dần những lý tưởng cách mạng ban đầu để tập tểnh bước theo con đường cũ của lũ thực dân tây phương. Ô hô! mọi chiêu bài trên đời tùy theo thời đại chỉ là mánh mung lừa mị để phục vụ cho cái bản năng tham lam súc vật của bọn đế quốc, dù trắng hay vàng hay đỏ chẳng khác.

Rõ ràng là không ai ngờ sẽ có những cuộc chiến tranh biên giới hải đảo giữa ta và Chệt vào những năm 1979, 1984…

"thành phố Tam Sa" được Trung Quốc khánh thành trái phép trên đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa hôm 24/7/2012. Ảnh http://vtc.vn

II. Chuyện quá cũ:

Trong cái địa thế không may của đất nước ta phải sống cạnh một thằng to con lớn xác thô bạo, nhưng qua lịch sử dựng nước và giữ nước, dân tộc Việt vẫn kiên cường và dũng mãnh duy trì được một quốc gia độc lập tự chủ vững mạnh như ngày nay.

Tổ tiên ta trong hơn hai ngàn năm đã không có được một thời gian hòa bình liên tục đủ dài để phát triển đất nước mà phải trải qua biết bao nhiêu giai đoạn chiến chinh đánh đuổi quân quân xâm lược phương bắc. Gần đây Thiếu tướng Lê Văn Cương nguyên Viện trưởng Viện chiến lược, Bộ Công an đã nói lên điều đó: “Trong lịch sử dựng nước và giữ nước hàng ngàn năm, giữa ta và Trung Quốc luôn tồn tại thực tế: Khi Việt Nam lùi thì Trung Quốc tiến, còn khi Việt Nam vững vàng thì Trung Quốc không thể lấn tới được”. Vậy thì lúc này ta có vững vàng hay không? Điều này chứng tõ rằng Tàu Phù dù dưới chế độ nào cũng không hề từ bỏ âm mưu thôn tính nước ta, phen này những tưởng dễ như đã từng làm ở Tây Tạng.

Sau thất bại quân sự ê chề ở Cao Bằng Lạng Sơn vào năm 1979 khi Chệt Đỏ xua quân tấn chiếm cốt cứu vãn cho đứa em gian ác Pol Pot ở Cam-Bốt khỏi bị tiêu diệt, Giang Trạch Dân đã đề ra vào tháng 2, 1999 và được TBT Lê Khả Phiêu đồng ý “Phương Châm 16 Chữ Vàng” và “Tinh Thần 4 Tốt” nhắm đến "Ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện" trong một Tuyên bố chung xác định tư tưởng chỉ đạo và khung tổng thể phát triển quan hệ hai nước trong thế kỷ mới.

Qua đó hai quốc gia láng giềng đã lần lượt lý hiệp ước biên giới trên bộ, hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ và hiệp định hớp tác ngư nghiệp. Hai đảng và chính phủ hai bên cũng đã triển khai các cuộc giao lưu kinh nghiệm quản lý đảng, quản lý đất nước một cách sâu rộng, sự hợp tác kinh tế thương mại giữa hai nước, do đó sự giao lưu hữu nghị giữa nhân dân hai nước đã được cải thiện đáng kể.

Văn kiện chưa ráo mực thì chính bọn Tàu Phù Chệt Đỏ đã tráo trở xé toạt và hành xử như bọn côn đồ xã hội đen dao to búa lớn, biến những lời cam kết của chúng như giấy nhà xí khi tiến hành xâm phạm biển Đông. Trong khi ấy thì với thân phận nhược tiểu Đảng và chính phủ Việt Nam vẫn còn trong mê hồn trận, khư khư ôm tấm liển sơn son thiếp vàng “tiết hạnh khả phong” của thiên triều ban cho vẫn hy vọng một ngày nào đó Bắc Kinh sẽ hồi tâm chuyển ý mà “tái hồi Kim Trọng” ôm nhau thắm thiết theo kiểu “môi hở răng lạnh”.

Thời đại mới phải có tầm nhìn sáng suốt mới: trước hết ta phải có thực lực mạnh mẻ, có tiếng nói dù không khiêu khích nhưng phải cứng rắn kiên quyết khi bọn chúng đe dọa an sinh của dân tộc, không tránh né thái quá trở nên nhu nhược làm cho địch hiểu lầm càng lấn lướt.

Có thể là Đảng và chính phủ đã có chiến sách và hoàn toàn kín kẻ, vẫn cố gắng hòa hoản để mua thời gian mà kiện toàn lực lượng, chủ hòa nhưng luôn chuẩn bị chiến tranh.

III. Những Điều Bất Cập Hiện Nay:

Để khỏi mất nhiều thì giờ cho bạn đọc, tui khỏi cần phải lập lại các tin tức chuyển biến hằng ngày trên biển Đông và phản ứng của Nhà cầm quyền nước ta cùng các lời bình luận của các chuyên viên học viện với đủ thứ bằng cấp và khối “bình loạn chính trị và lý thuyết gia chống cộng ở hải ngại” đua nhau “trăm hoa đua nở” về “who, what, why, when” hằm bà lằng đều đã được báo chí trong và ngoài nước loan tải đầy đủ đến từng chi tiết. Nào là dã tâm của Chệt Đỏ khi tự mình đòi chủ quyền trên vùng “lưởi bò chin khúc”… liếm đến hải phận Indonesia, Malaysia là vì muốn độc chiếm các mỏ dầu trong biển Đông, nào là các văn bản về Công ước Luật Biển năm 1982 của Liên Hiệp Quốc (UNCLOS 1982), nào là Tuyên bố về cách ứng xử của các bên trên biển Đông năm 2002 (DOC 2002), nào là Chệt Đỏ mua chuộc áp lực Cam-Bốt để hội nghị  thường kỳ mới đây của các bộ trưởng ASEAN không ra được thông cáo chung, nào là Luật Biển của Việt Nam vừa được quốc hội thông ngày 21-6-2012 và sẽ thi hành kể từ ngày 1-1-2013.  vv. và vv. Đọc mệt nghỉ, nhưng vẫn thấy thiếu... những hành động đáp ứng cụ thể của Nhà nước ngoài những lời lên án chiếu lệ mà thằng Chệt nghe không thủng, hoặc ông nói gà mà bà lại nói vịt về nội dung của những tuyên bố…

“Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách!” Muốn đối phó hữu hiệu với họa xâm lăng đường biển lần này, không phải chỉ dựa vào quân đội với các quân binh chủng thiện chiến mà cần phải huy động khả năng đánh trả trên nhiều mặt của toàn dân trong và ngoài nước. Nhưng nhìn chung tình hình ứng phó của con dân xem như vẫn… tà tà bóng ngả về tây. Ở đây tui chỉ muốn nêu vài nhận xét về các điều tiêu cực:

1) Trong nước:

Song song với những phát triển ngoạn mục về mặt nổi đáng ca ngợi của đất nước từ ngày hội nhập, nhưng vẫn còn bề bề những mảng đảo chìm đầy đe dọa.

Trước tình hình chung “dầu sôi lửa bỏng” từ khi bọn Chệt Đỏ làm dậy sóng biển Đông, đến nổi Nhà nước còn ra quyết định chuẩn bị “tổng động viên” khi chiến tranh bùng nổ. Trong khi toàn quân đua nhau luyện tập với khí tài quân sự càng ngày càng tân trang theo kịp thời đại; trong khi ai cũng xúc động trước những hy sinh to lớn của quân dân và các tu sĩ tình nguyện ra sống ở Trường Sa để bảo vệ tổ quốc, vậy mà vẫn còn có vô vàn chuyện trái tai gai mắt vẫn xảy ra hằng ngày:

Nhận xét và đánh giá tình trạng xã hội Việt Nam hiện tại không đâu rõ nét bằng đọc ngay từ báo chí trong nước. Càng theo dõi chỉ làm người đọc thêm thở dài ngao ngán với những tin tức tiêu cực nhiều hơn là tích cực. Có thể các trường hợp bê bối chỉ là riêng lẻ của vài nơi chưa thành phổ quát hoặc có thể vì báo chí ngày nay chạy theo thị hiếu của độc giả nên “xấu khoe tốt che”, nói nhiều đến cái ác mà bỏ qua điều thiện để chứng tõ mình vô tư trung thực, dễ bán báo và dễ kiếm sống. Nhưng một con sâu làm rầu cả một nồi canh.

a) Xã hội càng ngày càng suy đồi đạo đức, hổn loạn... kể từ ngày mở cửa với khối tư bản mà thiếu chuẩn bị chu đáo tư tưởng làm mọi giá trị cũ đều đảo lộn chỉ vì bị choáng ngợp và tham lam vật chất. Người dân nhất là giới trẻ đang bị bộ máy truyền thông Âu Mỹ với sự tiếp tay thiếu gạn lọc của hệ thống nội địa nhồi sọ đến mức bạo động gia tăng, dâm ô trụy lạc, cướp của giết người, nhậu nhẹt say sưa, xì ke ma túy, bạo lực gia đình thâm nhập đời sống xa đến cả thôn quê, bản làng. Vùng sâu vùng xa bỉ bỏ ngõ cho các đoàn truyền giáo ngoại quốc tha hồ tung hoành cứ như thời Trịnh - Nguyễn phân tranh. Luật pháp quốc gia bị xem thường, kẻ phạm pháp lại chống trả giới chức công quyền vô tư cứ như phim ảnh Hollywood. Nguy cơ còn lan đến cả đến học đường. Học sinh nam nữ đánh giết nhau, xé quần xé áo chỉ vì ghen tuông hay chỉ vì cái nhìn ‘đểu’, thầy cô dung roi vọt đánh trò thoải mái, hoặc thầy dụ dổ nữ sinh… vào nhà nghỉ để được điểm tốt...

Trong khi nhiều vùng ở cao nguyên, biên giới và các khu ổ chuột ở nội thành trông còn nhếch nhác thảm hại mà tin tức về các cuộc thi hoa hậu, ca nhạc, thời trang vô bổ vv... lại hào nhoáng khoe của nham nhở tràn ngập các trang báo. Ca sĩ, tài tử hay hoa hậu chân dài ở thời… cởi mở, nên cởi hết mở hết để chiêu hàng và lăn vào các đường dây gái gọi cao cấp phục vụ các đại gia rủng rĩnh xu hào.

Làm ăn kinh doanh, mua bán cổ phiếu trên sàn chứng khoán thì những kẻ tự gọi mình là doanh gia thường là không có vốn liếng to lớn và chẳng kinh qua một qui trình đào tạo bài bản nào lại đua nhau mở công ty, tổ hợp rồi lừa bịp mọi người, vay mượn tùm lum và vở nợ hàng loạt, rồi bỏ của chạy lấy người để lại bao tai họa cho nền kinh tế tài chánh của quốc gia. Những dự án qui hoạch xây dựng to lớn đã được cấp phép bị trùm chăn cả hằng mấy năm trời trong khi dân bị mất đất canh tác. Ngay cả các tổ hợp kinh doanh kết xù của Nhà nước như Vinaship hay các xưởng lọc dầu… đua nhau làm ăn thua lổ bới một số đảng viên cán bộ bất tài nắm quyền điều khiển là những bài học còn chua xót.

b) Nhà nước tự hào là “xã hội chủ nghĩa” nhưng những phục vụ tiện ích công chúng như giao thông vận tải, y tế, xây dựng vv... chưa đạt được các tiêu chuẩn an toàn chấp nhận được cho một nước đang phát triển. Thái độ phục vụ dân chúng còn quan liêu kiểu cách. Tình trạng nghèo đói nhiều nơi còn bết bát, phân cách giàu nghèo càng lúc càng xa. Nhân phẩm phụ nữ vì thế không được bảo vệ, nhiều thiếu nữ phiêu lưu lấy chồng ngoại hay bị bán sang nước ngoài chỉ vì muốn thoát khỏi hoàn cảnh nghèo khổ và muốn giúp đở gia đình túng thiếu đã bị Nhà nước bỏ quên. Bệnh viện thì quá tải, người phục vụ thì luôn đòi phong bì lót tay, y đức kém mà chuyên môn lại cũng không khá làm nhiều người chết oan rồi chỉ cừơi trừ. Ví sao? vì đã có cái dù che bên trên (tựa như Chúa quan phòng) nên không sợ bị sa thải. Do đó có nhiều người bảo bệnh nhân nào nếu vào khu hồi sức thì chỉ có mỗi con đường ra… là nghĩa địa. Tình hình như thế này làm sao mà sánh vai được với các nước chung quanh như Singapore, Đài Loan hay Hàn quốc... Vậy mà phim Hàn cứ chiếu tràn lan thoải mái mà người xem không thấy ngượng tha hồ học hỏi cái xấu, chứ không học cái hay của người.

Khách du lịch ngoại quốc khi nói đến chuyện đi lại ở Việt Nam không ai mà không hãi hùng, xem như là giởn mặt với tử thần. Phương tiện vận tãi gia tăng thì ô nhiễm gia tăng, ùn tắt gia tăng, tai nạn lớn nhỏ gia tăng… nhưng ý thức tuân hành luật lệ đường phố lại giảm, có nơi lại xem thường. Những năm gần đây, xe lớn xe bé, xe con xe bố đang đỗ hay đang chạy cũng có thể nổi hứng bốc cháy vô tội vạ, rõ ràng là do xăng kém phẩm chất thiếu quản lý, vậy mà đã bao năm qua Nhà nước vẫn chưa khắc phục được. Nhà xây thì đủ loại kích cở cái siêu mỏng, cái nghiên… chờ sập cứ như chuyện đùa, vẫn vô tư có phép xây. Sửa chữa đường sá, công trình thì chẳng cần rào cản vây quanh để người dân con trẻ gặp nạn chết oan là đổ lỗi là tại họ vô ý vv… Xem ra chẳng ai có trách nhiệm gì cả!

Luật pháp chưa được thi hành bình đẳng, chí công vô tư và còn quá nhiều lỏng lẻo, diễn dịch tùy tiện nên bất nghiêm. Ngày xưa “chuyên chính vô sản” thì đơn giản sòng phẳng là thế mà nay thì nhiêu khê đến bộn bề.

c) Ai cũng thừa biết muốn đất nước giàu mạnh phát triển phải nâng cao dân trí. Ý thức xã hội thường phải thông qua giáo dục và tuyên truyền nhất là môn giáo dục công dân cần phải được đề cao ở mọi cấp phổ thông. Lại nữa đã gần 40 năm thống nhất mà nền giáo dục phổ thông bắt buộc vẫn chưa trở thành chánh sách cho trẻ em đến 18 tuổi.

Nền giáo dục đại học thì vẫn giậm chân như từ thời thực dân, giảng dạy vẫn theo lối từ chương, sinh viên nhồi nhét để giựt xong mảnh bằng hầu đi kiếm việc nuôi sống qua ngày. Không ai đủ uy tín đề xuất hướng cải cách chuyên sâu và đầu tư của nhà nước vào các cuộc nghiên cứu khoa học kỷ thuật tầm cao ở các đại học để thu hút nhân tài. Đọc các tin tức về thi cử vào đại học của các cháu mà... buồn năm phút, sĩ tử thì đông phải tranh giành ghế vào đại học đến hộc xì dầu để đến khi tốt nghiệp thì chẳng có mấy việc làm hợp ngành học.

d) Nước ta có bờ biển dài hơn 3200 km, chạy suốt chiều dài của tổ quốc. Ngay sau vụ Chệt Đỏ tấn chiếm đảo Gạc Ma vào năm 1988 ở Trường Sa, Nhà nước phải biết trước những âm mưu thâm độc của bọn Hán man về biển Đông mà lập kế sách hữu hiệu. Nhưng xem ra Nhà Nước đã không nhanh chóng giành ưu tiên chính sách phát triển hải phận từ ngư nghiệp, thăm dò địa chất, đóng nhiều tàu bè tân trang đi biển xa, lập nhiều quân cảng phòng vệ và trợ chiến hữu hiệu.

e) Cán bộ đảng viên tham ô biến chất càng lúc càng gia tăng, trình độ văn hóa và năng lực điều hành quốc gia thì kém nhưng ai cũng khoe bằng cấp đầy người. Thời kháng chiến thì cần sự hy sinh thân mạng dũng cảm nhưng thời xây dựng XHCN thì cần nhiều đầu óc thông thái, alfm việc đến nơi đến chốn đúng tài đúng chỗ, biết hy sinh cái an phận hưởng thụ. Những vụ cán bộ cao cấp đánh bạc đánh cờ bằng tiền tỷ ở TP Hà Tỉnh, Sóc Trăng, Vĩnh Phúc có nơi lại ngay tại công sở, cán bộ kiểm lâm bao che lâm tặc phá rừng, cán bộ hải quan móc nối buôn lậu, cảnh sát giao thông đòi tiền mãi lộ... không còn là chuyện lạ.

f) Từ thành phần cán bộ đảng viên tham nhũng này mà bọn Chệt đã mua chuộc đấm mồm no đến nổi chẳng biết đến những chuyện chúng âm thầm tiến hành như chúng đẫ mấy năm mở bè trại nuôi thủy sản ngay trước các quân cảng, mua đất hàng ngàn mẫu ở Bình thuận, di dân tràn lan dưới dạng hợp đồng lao động lậu từ trên rừng đến dưới bể… mà chỉ gần đây nhờ báo Thanh Niên phát hiện mới biết có “phố lạ” toàn Chệt với biển bảng nhà hàng nhà hiệu ghi bằng chữ Tàu... Thế có lạ không cơ chứ?

g) Ấy vậy mà rồi đâu vẫn hoàn đấy như chẳng có chuyện gì ‘lạ’ xảy ra cả. Hèn gì mà dân hay dùng câu văn hoa “vũ như cẩn” để châm biếm. Bởi vì khi bị phát hiện ra chuyện ‘lạ’ thì từ cán bộ đảng viên xã đến huyện đến tỉnh thậm chí đến cả trung ương cứ tà tà điều tra làm rõ, cán bộ cấp nào cũng “em chả, em chả” làm như không nghe, không biết, không được báo cáo, không thuộc phạm vi quản lý của mình, mọi quyền hạn đều bị chồng chéo đến độ như cái đám rừng chẳng biết đâu mà lần. Khi đã lần ra được thì ‘kẻ lạ’ đã cao bay xa chạy... về Tàu để báo cáo cho các cục tình báo Chệt. Còn ta thì sao? thi có gì đâu mà phải làm ồn rùm beng, lại lấy ngân sách chi tiền trà rượu để chi bộ xã, chi bộ cơ quan, huyện bộ, tỉnh bộ họp hành, bàn thảo, học tập rút kinh nghiệm, rút mãi đến lúc chẳng còn chút kinh nghiệm nào sót lại. Hình như cán bộ ngày nay ai cũng có đến 6 cái chân, không còn muốn ra khỏi văn phòng có máy lạnh, đi xuống đến hạ tầng thực địa để quán xuyến kiểm tra nữa. Ai cũng thích hát bài Xưa rồi Diễm!

Rốt lại là “cảnh cáo nhẹ nhàng” cán bộ chịu trách nhiệm sau một thời gian dài làm rõ. Huề cả làng, ai cũng vui vẻ xuề xòa để khi gặp lại nhau mà còn thân ái gọi nhau là “đồng chí” chứ! Dại gì mà chơi nhau cho mất tình “đồng chí”. Chỉ có dân ngu khu đen mới chết chứ ta phải sống để làm đầy tớ cho dân chứ! Đợi đến khi quân Chệt Đỏ “vừa là đồng chí vừa là anh em” vào trong nhà rồi ta mới ... bàn chuyện kháng chiến cũng chưa muộn.

Có bài bình luận trên tờ QĐND mới đây nói về “Bệnh thiếu kỷ luật trong cán bộ” có nhận xét thêm: “... việc đánh giá cán bộ còn chung chung, mang nặng tính hình thức và chạy theo thành tích, thiếu điều tra, xác minh cụ thể; tính tự phê bình và phê bình trong tổ chức đảng chưa cao, hiện tượng “nhất ngồi lỳ, nhì đồng ý”, “dĩ hòa vi quý”, “gió chiều nào theo chiều ấy” còn khá phổ biến trong các buổi sinh hoạt cán bộ. Không riêng chuyện đánh bạc, những việc thực hiện các quy định khác không triệt để cũng xảy ra khá phổ biến, làm ảnh hưởng đến chất lượng công việc, hạn chế uy tín cá nhân và cơ quan, ảnh hưởng uy tín của Đảng.” Biết rồi khổ lắm, nói mãi!

h) Mà cán bộ dảng viên hành xử như thế cũng phải thôi bởi vì từ ngày có cái vụ Chệt Đỏ cắt dây cáp thăm dò khảo sát của tàu Bình Minh 02 hồi năm ngoái, giới truyền thống báo chí của ta đã “sáng tác” ra nhiều từ rất lạ là “tàu lạ”, “phố lạ”, “dân lạ”, “phòng khám lạ”, “cỏ lạ” vv… Khi có chuyện chết người thì cán bộ đảng viên quản lý mới bừng con mắt dậy. Ví dụ  mới đây có tin ‘phòng khám lạ’ ở cả hai thành phố lớn đầy đủ quan chiêm nhĩ mục, vậy mà cán bộ quản lý y tế chỉ biết đến khi có bệnh nhân tử vong; lại còn có ‘cỏ lạ’ chưa cấp phép nhập khẩu đã được trồng trên đường cao tốc Nội Bài - Lào Cai... Ngay cả bản tin mới nhất vẫn còn loan “Tàu lạ lại đâm chìm tàu đánh cá Việt Nam” và Trung tâm Phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải khu vực III đã cứu được bảy nạn nhân vào sáng sớm ngày 7 tháng 8. Vậy mà ta vẫn hãnh diện là hệ thống kiểm soát an ninh, tình báo nhân dân của mình là tuyệt hảo. Chỉ còn thiếu... “của lạ” để... quan bác xơi thôi!

Hình như có cái gì lấn cấn hay chăng mà Nhà nước ta bị á khẩu, không thể nói thẳng vạch mặt chỉ tên cho đồng bào rõ? Trên thì cứ ‘lạ’ mãi mà trong dân thì chẳng ai còn lạ gì cái mặt thằng Chệt. Chính sách ngoại giao ưu việt của ta là thế chăng?

i) Nói của đáng tội cho thân phận Việt Nam, đọc qua tin tức thế giới thì chỉ có hải quân các nước hùng mạnh như Nhật Bản, Nga, Hoa Kỳ, thậm chí các nước nhở hơn như Hàn quốc, Sri-lanka mới kiên quyết bắt giữ những tàu đánh cá trái phép của Chệt Đỏ; trong khi quân đội ta thì... hiền lành đến dể thương, thấy ‘tàu lạ’ thì né, tàu cá của ta dù có bị ‘tàu lạ’ húc chìm thì chờ cho đến khi ‘tàu lạ’ biến dạng mới ra tay ... cứu nạn ngư dân. Sao mà dân ta thua thiệt mãi đến vậy?

j) ‎Món quà tinh thần tặng cho những cán bộ đảng viên bị biến chất, bất xứng và tham nhũng có lẽ không gì quí bằng xin chép lại trích đoạn của “Dụ chư tỳ tướng hịch văn”, thường được gọi là Hịch Tướng Sĩ của Trần Hưng Đạo gần 10 thế kỷ trước để chúng ta cùng nhau suy ngẫm:

Tượng Trần Hưng Đạo của điêu khắc gia

Phạm Thông dựng vào giữa thập niên

1960 tại bến Bạch Đằng, Saigon

“Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Lén nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ. ỷ mệnh Hốt Tất Liệt mà đòi ngọc lụa, để phụng sự lòng tham không cùng; khoác hiệu Vân Nam vương mà hạch bạc vàng, để vét kiệt của kho có hạn. Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau.

Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm.

Các ngươi ở lâu dưới trướng, nắm giữ binh quyền, không có mặc thì ta cho áo; không có ăn thì ta cho cơm. Quan thấp thì ta thăng tước; lộc ít thì ta cấp lương. Ði thủy thì ta cho thuyền; đi bộ thì ta cho ngựa. Lâm trận mạc thì cùng nhau sống chết; được nhàn hạ thì cùng nhau vui cười. So với Công Kiên đãi kẻ tỳ tướng, Ngột Lang đãi người phụ tá nào có kém gì?

Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm. Có kẻ lấy việc chọi gà làm vui; có kẻ lấy việc cờ bạc làm thích. Có kẻ chăm lo vườn ruộng để cung phụng gia đình; có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa lòng vị kỷ. Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước; có kẻ ham trò săn bắn mà trễ việc quân. Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê giọng nhảm. Nếu bất chợt có giặc Mông Thát tràn sang thì cựa gà trống không đủ đâm thủng áo giáp của giặc; mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng nhiều không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng; vợ con bận không ích gì cho việc quân quốc. Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; chó săn tuy hay không đuổi được quân thù. Chén rượu ngọt ngon không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai. Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta cùng bị bắt, đau xót biết chừng nào! Chẳng những thái ấp của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng?

Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc "đặt mồi lửa dưới đống củi nỏ" làm nguy; nên lấy điều "kiềng canh nóng mà thổi rau nguội" làm sợ. Phải huấn luyện quân sĩ, tập dượt cung tên, khiến cho ai nấy đều giỏi như Bàng Mông, mọi người đều tài như Hậu Nghệ, có thể bêu đầu Hốt Tất Liệt dưới cửa khuyết, làm rữa thịt Vân Nam vương ở Cảo Nhai. Như thế chẳng những thái ấp của ta mãi mãi vững bền mà bổng lộc các ngươi cũng suốt đời tận hưởng; chẳng những gia thuộc ta được ấm êm giường nệm, mà vợ con các ngươi cũng trăm tuổi sum vầy; chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu mà tổ tiên các ngươi cũng bốn mùa thờ cúng; chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí, mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm; chẳng những thụy hiệu ta không hề mai một, mà tên họ các ngươi cũng sử sách lưu truyền. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn vui chơi, phỏng có được không?

Nay ta chọn lọc binh pháp các nhà hợp thành một quyển, gọi là Binh thư yếu lược. Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này, theo lời ta dạy bảo, thì trọn đời là thần tử; nhược bằng khinh bỏ sách này, trái lời ta dạy bảo thì trọn đời là nghịch thù.

Vì sao vậy? Giặc Mông Thát với ta là kẻ thù không đội trời chung, mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn rửa nhục, không lo trừ hung, lại không dạy quân sĩ, chẳng khác nào quay mũi giáo mà xin đầu hàng, giơ tay không mà chịu thua giặc. Nếu vậy, rồi đây, sau khi dẹp yên nghịch tặc (24), để thẹn muôn đời, há còn mặt mũi nào đứng trong cõi trời che đất chở này nữa?

Sao mà lời của tổ tiên lưu truyền vẫn còn như mới, càng đọc càng xúc động tâm can.

2) Ngoài nước:

Chính trị ngày nay không còn cục bộ đơn giản như thời Hưng Đạo Vương chống Nguyên, mà còn mang tính cách toàn cầu phức tạp về mọi mặt trong đó kinh tế luôn đứng hàng đầu. Nôm na thì cũng lại “bọn mạnh họp nhau hiếp kẻ yếu để cùng nhau chia chác lợi nhuận kể từ thời thực dân.”

a) Ai mà biết được bọn đầu xỏ Mỹ - Trung đang tính kế gì. Đã có khá nhiều anh bói mù chính trị xủ quẻ “Mỹ đang tìm cách bao vây Trung quốc”, tựa như “Mỹ đang phong tỏa Iran ở Trung đông”, nhưng có ai nhớ cho năm 1974 Mỹ đã “bật đèn xanh” cho Chệt Đỏ đánh chiếm Hoàng Sa làm món quà mở đường bang giao, mà miệng thằng Sam baasy giờ luôn cao giọng là đồng minh thân cận của VNCH (lại theo kiểu môi hở răng lạnh). Cha ông đã dạy: ‘Mồm kẻ sang có gang có thép’, xin được đổi là ‘Mồm kẻ gian có đào có kép’ cho con cháu dễ nhớ. Vì vậy ta phải luôn đề cao cảnh giác để khỏi bị... gạt mãi.

b) Hay là Chệt Đỏ đang diễn tập hải quân hù dọa biển Đông để đánh lạc hướng dư luận cho âm mưu bất ngờ đổ bộ thôn tính... Đài Loan trong tương lai khi thời cơ đến, vì việc thu hồi Đài Loan đã được ghi trong cẩm nang kế truyền lãnh đạo của Chệt Đỏ cứ như ... khổ nhục kế Câu Tiển ‘nằm gai nếm mật’ hay ‘nếm phân’.

c) Về “đạo quân thứ năm (thập tự) da vàng” đã tháo chạy và tụ tập ở nước ngoài thì bọn họ không ngừng tìm mọi cách để đâm sau lưng tổ quốc để trả thù cho... Chúa và chủ. Nhưng thực tế cho thấy đạo quân này chỉ toàn những lảo thất phu đánh vỏ mồm và phun nước bọt giết thì giờ thôi, quấy rầy các cộng đồng người Việt tựa như ruồi nhặng vo ve chứ chẳng ra trò gì.

Hình như 90% dân Chúa đều vâng lời Thánh cha chống Cộng và chống Việt Nam đến chết. Mọi đối thoại để kêu gọi lương tri sống phúc âm trong lòng dân tộc như nước đổ đầu vịt hay nói chuyện với kẻ điếc. Ở hải ngoại họ luôn vo tròn bóp méo các sự kiện lịch sử để tránh mang mặc cảm ‘tội tổ (tông) tiên phản quốc’, và mọi chuyện sai trái của bọn họ và bề trên chẳng hề là ‘lổi tại tôi mọi đàng’ mà tại vì... chúng nó không theo Chúa. Họ luôn chực chờ để sẳn sàng đóng vai Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống cho Chệt hay đế quốc bất cứ lúc nào theo tiếng kèn của Thánh Cha.

Thật là lố bịch khi họ ngồi đàng tây hô hào đàng đông, có chăng là họ muốn nhắn nhủ cho “đạo quân thứ năm còn nằm vùng trong nước” tìm cơ hội để khuấy động tiếp tay với Chệt Đỏ và Quan thầy làm xáo trộn hậu phương để sớm thay đổi chế độ như họ luôn cầu nguyện trong thánh đường.

Chẳng nên xem trọng những bài báo, trang mạng, họp hành, hội thảo vv... mang những từ ngữ “tổ quốc, dân tộc, yêu nước, thương nòi, tự do, dân chủ...” của đám dân chúa ăn không ngồi rồi này. Ví sao? vì bản chất của đạo Chúa là vô tổ quốc. Họ chỉ có một quốc gia ảo là ‘nước Chúa ở trên trời’ đúng như chăn chiên Hoàng Quỳnh đã dạy con chiên Mít là “thà mất nước chứ không thà mất Chúa”. Họ da vàng mũi tẹt nhưng suốt ngày chỉ mơ màng chuyện Chúa tây ở Vatican và chỉ muốn đem đất nước của nơi họ được sinh ra dâng lên cho Tòa Thánh để mở mang nước Chúa.

Ai cũng biết muốn đạt được mọi chuyện như Mỹ, từ một hệ thống hành chánh nhà nước đồ sộ và bộ máy trấn áp trị an siêu hạng và mọi vai trò chức năng đều được định giá bằng tiền lương bổng nên ai cũng được huấn luyện kỷ càng và làm hết mình đúng vị trí để mưu sinh, từ lối sống đến... kiểu tự do bịp, dân chủ cuội… thì chế độ tư bản này đã phải chuyển biến từ nền văn hóa, văn minh châu Âu mấy ngàn năm cộng với hơn 300 năm xâm chiếm đất người và vơ vét tài nguyên của cải của thiên hạ để trở thành bá chủ độc tôn. Làm sao mà ta phải a dua đòi ‘trồng’ cái áo lòe loẹt kia vào cổ một đất nước có hoàn cảnh văn hóa và lich sử khác nhau cho được, nếu không phải là còn có ý đồ nham hiểm nào khác?

Đúng ra Nhà Nước Việt Nam nên thấu triệt câu nói phản quốc trên của Hoàng Quỳnh để đề ra sách lược đúng đắn mà vô hiệu hóa những mưu toan cấu kết của một bộ phận lai căng với bọn thực dân ngoại bang gần và xa. Lắm khi họa mất nước không nằm ở Chệt Đỏ mà oái oăm thay lại nằm ở đội quân thứ năm này hoặc do cả hai hợp tác để biến họ thành những bọn lính đánh thuê mang danh “chiến sĩ tự do” bỗng dưng từ trên trời (tây) rơi xuống nổi dậy chống chính quyền như ở Libya hay Syria vậy.

Có người thắc mắc vì sao ngày nay di dân Chệt… quốc gia đã giảm cường độ chống cộng quay sang hợp tác làm ăn với mẫu quốc mà dân Chúa di tản ‘Diệt quốc gia’ vẫn còn mãi căm thù và to mồm chống cộng? Xin thưa là vì di dân Chệt… quốc gia không bị vướng phải cái gông cùm cuồng tín tôn giáo và sự… ban phép của Tòa Thánh. Dân Chúa ta luôn dựa oai của Chúa ở trời tây mà tưởng rằng mình cũng oai như thế, mà thực sự chỉ là bọn ăn bám ở xứ người mà coi rẻ đất nước.

Vì thế mà Nhà nước phải luôn cải thiện những nhược điểm trong quản lý xã hội, mạnh dạn loại trừ những cán bộ đảng viên tham nhũng để trong sạch hóa hàng ngũ, gia tăng lòng tin của dân và quân vào sự lãnh đạo của Đảng cầm quyền và kỳ vọng sẽ không có bất kỳ đốm lửa nhỏ nào bật cháy bất ngờ trong nhà thì mọi người mới an tâm dốc lòng chống giặc ngoài được.

Sau khi đọc xong những nhận định này sẽ có người thắc mắc vậy chứ chúng tôi đứng trên lập trường nào? Xin thưa chúng tôi chỉ đứng trên lập trường vì quốc gia dân tộc được tổ tiên lưu truyền, chẳng hề theo phe này đảng nọ nhưng luôn có thiện cảm với ai có công gìn giữ đất nước luôn độc lập, vinh hiển, giàu mạnh và trường tồn. Chúng tôi vốn đã từng đi vào cõi chết để được sống lại, đã từng trải qua nhiều biến động đảo điên của đất nước trong một thời gian dài, nay dù sống êm ấm đầy đủ ở xa quê hương nhưng lòng luôn canh cánh với nổi thăng trầm của đồng bào trong nước. Chúng tôi chỉ mong đóng góp tiếng nói trung thực xây dựng để chia xẻ cùng mọi con dân nước Việt hy vọng làm thức tỉnh được lòng người.

Thiên Lôi

Tháng 8/2012


Phụ Lục của SH:

Các bài đọc thêm:

- Tàu Trung Quốc quấy phá tàu thăm dò dầu khí Bình Minh của Việt Nam (youtube, May 31, 2011)

- Dân mạng xôn xao video 'đụng tàu TQ' (BBC, 7 tháng 11, 2011)

- Phản đối Trung Quốc lập cái gọi là "thành phố Tam Sa" (vtc.vn, 23/06/2012 )

- Điều gì xảy ra với đoàn tàu cá trái phép Trung Quốc? (vtc.vn 18/07/2012)

- 9.000 tàu Trung Quốc sẽ đánh cá ở Biển Đông (VNExpress, 1/8/2012, )

- Hai tàu cá VN bị đâm chìm trên Biển Đông (BBC thứ ba, 7 tháng 8, 2012 )

- Trung Quốc xây căn cứ quân sự chiến lược trên Biển Đông (vtc.vn, 14/08/2012)


 

Các bài cùng tác giả Thiên Lôi

▪ Cải Đạo, Sách Lược Thực Dân Mới Mà Cũ - Thiên Lôi

▪ Vẫn Là Chuyện Tôn Giáo Ở Việt Nam - Thiên Lôi

▪ Tiễn Chân Bác Tổng Kiệt - Sớm Hưởng Nhan Thánh … Vaticano - Thiên Lôi

▪ Mùa Đông Lại Đến: Bàn Thêm Về Huyền Thoại Christmas - Thiên Lôi

▪ Một Cái Nhìn Khác Về Vụ Tu Viện Bát Nhã - Thiên Lôi

▪ Khám Phá Mới Về Rắn Và Kinh Cựu Ước - Thiên Lôi

▪ Lật chồng báo cũ:: Bàn những chuyện về ‘Cha’ Nghị. - Thiên Lôi

▪ Cha Henry, Một Người Cha Bí Mật - Gary Tuchman

▪ Nhân Chuyện Khám Phá: Có Jehovah Trong Ca Dao Việt - Thiên Lôi

▪ Bolsa, Xóm Đạo - Mạn hứng của Thiên Lôi - Thiên Lôi

▪ Bài Học Nam Hàn - Thiên Lôi

▪ Bài Học Georgia - Thiên Lôi

▪ Bài Học Nam Hàn 2: Phật Giáo Pháp Nạn - Thiên Lôi

▪ Vì Sao Đám Dân Chúa Việt Lại Chống Cộng Điên Cuồng - Thiên Lôi

▪ Thiên Hạ Sự: Trò Chơi Dân Chủ Nhân Quyền của Tây Phương - Thiên Lôi

▪ Nhân Dịp Đại Lễ Ngàn Năm Thăng Long: Ca-Tô Rô-Ma Giáo Là Họa Chia Rẽ Truyền Kiếp Của Dân Tộc Vi - Thiên Lôi

▪ Phải Cám Ơn Tổng Kiệt Thôi! - Thiên Lôi

▪ Nhân Vụ Đòi Đất của TGM Kiệt, Đừng Quên Vai Trò của Vatican. - Thiên Lôi

▪ Văn Hóa PG Trong Phim Thái - Thiên Lôi

▪ Cải Đạo … Theo Phật, Sao Lại Không? - Thiên Lôi


▪ 1 2 ▪ >>>