45 Năm Ngày Thống Nhất 30 Tháng 4, và Những Đứa Con Trở Về

 

Trang nhà SH

http://sachhiem.net/THOISU_CT/SH/304_2020.php

 30-Apr-2020

N gày 30 tháng 4 dần dần được nhiều người hải ngoại cảm nhận gần gủi với người trong nước hơn xưa. Nhất là năm nay, 45 năm sau ngày Thống Nhất, chúng tôi xem nó gần như ngày Tết thứ hai, Tết Thống Nhất. Nếu Tết Nguyên Đán cần bánh chưng, cành đào, cành mai, thì Tết 30 tháng 4 là cờ, cờ tổ quốc, duyệt binh, và nhạc hùng.

Năm nay, ngày 30 tháng 4 rơi vào đúng cuối mùa dịch Covid-19 ở Việt Nam. Vì thế, ngày lễ mừng cũng không được long trọng cho lắm. Dù vậy, tình cảm trong lòng người Việt ở khắp nơi trên thế giới dường như đặc biệt hơn nhiều năm trước đây.

Nhờ các công nghệ mạng, nhất là youtube, chúng ta có thể ăn mừng ngày thống nhất đất nước một cách rộn rã và an toàn ở ngay tại nhà.

Ngày 30 tháng 4 không thể thiếu hình ảnh "cờ bay phấp phới":

 

(kênh Tam Nguyen)

- Cả bên xứ Đức, cũng mừng ngày giải phóng của Việt Nam: Nhạc Đức về Việt Nam: "SÀI GÒN GIẢI PHÓNG" (Saigon ist frei)

 

Một bài ca của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng mang lại không khí tưng bừng:

 

 

Và có những "tâm sự" của những người "tỵ nạn năm 1975" đã quyết liệt theo màu cờ đỏ sao vàng, cờ đấu tranh cho độc lập, và cờ thống nhất của Việt Nam.

Đương nhiên, chính chủ trang mạng này cũng từ lâu đã âm thầm trở về với dân tộc, khoảng năm 1998, khi va chạm thực tế đối đầu với những người Chống Cộng cực đoan, và có cơ hội đăng những bài viết của vài tác giả. Đầu tiên, quyển Việt Nam Đệ Nhất Cộng Hòa Toàn Thư của tác giả Nguyễn Mạnh Quang, xuất bản năm 1998, đã đề cập công khai sự nhìn nhận lá cờ đỏ là cờ của tổ quốc Việt Nam.

Nguyễn Mạnh Quang

Sau đó, tác giả cựu thẩm phán VNCH Charlie Nguyễn trong các tác phẩm tâm huyết của ông năm 2003 (xem link). Kế đến, Giáo Sư Trần Chung Ngọc trong bài "30 Tháng 4 và Tôi", đăng ngày 25 tháng 4, 2009.

Cựu thẩm phán Charlie Nguyễn - GS TS Trần Chung Ngọc

Dần dần, các tác giả khác, như Trần Trọng Sỹ, Trần Quang Diệu, Ri Nguyễn, Giác Hạnh, Phượng Hoàng Gò Vấp, Duyên Sinh, Mike Wilson,... trở nên mạnh dạn bày tỏ lập trường của mình đối với chính nghĩa của dân tộc dưới ngọn cờ đỏ sao vàng qua sự ủng hộ các bài viết như thế.

Đó là những người rất chân tình, âm thầm, không kèn không trống, không vì danh lợi, chưa hề mong ai biết đến, và cũng không ai nhớ đến những đóa hoa tư tưởng cho quê hương lẳng lặng nằm trong các tác phẩm của họ. Biết đâu đó cũng đã là những đóng góp cho sự giác ngộ của một số lớn người trở về với dân tộc sau này.

Còn một số rất đông những người khác, những doanh nhân, những trí thức, cũng đã về quê hương đầu tư hay "đóng góp chất xám" cho sự phồn thịnh của đất nước, không thể kể hết. Các bạn sẽ thấy họ xuất hiện trong các hình ảnh mà nhà nước khoản đãi trong nhiều chương trình khác nhau, như thăm Trường Sa, Xuân Quê Hương, vân vân...

Ảnh tuyengiao.vn

Cũng nên biết, trong số ấy, chắc chắn có trà trộn, lẫn lộn những "kẻ gian" đóng vai trí thức, vừa đóng góp các bộ môn khoa học, lại vừa "thả độc" vào đầu óc thế hệ trẻ sau này, một thế hệ lớn lên trong hòa bình, không biết gì về những mắc mứu của các thế lực xấu trong thời chiến. "Chất xám" trở về đương nhiên được trọng thị tiếp nhận và ân cần, nhưng rồi họ đã lợi dụng vị thế đó để gieo vào quốc nội những tư tưởng rất bất lợi cho lịch sử nước nhà. Trường hợp GS Nguyễn Đăng Hưng vận động "nhớ ơn" tên gián điệp Alexandre De Rhodes dưới chiêu bài "nhớ ơn Chữ Quốc Ngữ" là một ví dụ (xem link). Hàng chục năm qua, những "kẻ xấu" này đã tuyên truyền để dần dần xóa mờ tội ác cho các tội đồ dân tộc ngày xưa mà họ nằm trong thế lực đó, biến họ thành "ân nhân" của đất nước. Đồng thời, họ cũng dần dần hạ thấp giá trị của các bậc anh hùng của thời chiến tranh chống ngoại xâm và giành độc lập. Chuyện ắt có theo sau là lịch sử sẽ dần dần được "viết lại" theo ý đồ của họ. Việc đó đang xảy ra, nhưng không nằm trong nội dung bài viết này.

Trong thời gian gần nửa thế kỷ qua, những người tha hương liên tiếp chứng kiến những mặt tiêu cực của các nhóm "vinh danh cờ vàng". Họ có đủ thành phần, gồm đủ đặc tính rất tiêu cực, nào là khoe khoang, háo danh, nào giả dối, nước mắt cá sấu, nào là tranh giành những lợi ích từ nhỏ tới lớn, cho đến đánh nhau tơi bời, đối thủ nào cũng bị chụp mũ và trở thành kẻ địch. Việt Cộng đã bỗng dưng "bất chiến tự nhiên thành," khắp nơi ở hải ngoại đều có "Việt Cộng"...

Trong lúc đó người ta chứng kiến những sự kiện Cờ đỏ liên tiếp được vinh dự thực sự xuất hiện. Hoa Kỳ là một đối thủ cường quốc tiêu biểu trong thời chiến tranh, nay đã nhiều lần bày tỏ thiện chí được bắt tay hợp tác trong những vấn đề của thế giới. Việt Nam càng được thế giới ủng hộ và tin cẩn để được nắm nhiều vai trò quan trọng. Thế giới biết tên và nhắc nhỡ. Vị thế Việt Nam ngày càng được nâng cao trên trường quốc tế.

Đậm nét nhất là mấy tháng dịch Covid-19 vừa qua, Việt Nam đã tỏ ra rất bản lĩnh và nêu gương nhân ái, đùm bọc từng con dân của mình. Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc nói: Cuộc chiến này không để ai ở lại. Còn hình ảnh Phó Thủ Tướng Nguyễn Đức Đam bù đầu ngày đêm cả mấy tháng trường để không ai bị chết vì con vi khuẩn Corona, đã làm cho toàn dân xúc động, mến thương.

Những thành quả trên tự nó đã lôi kéo kiều bào về với đất mẹ, không phải là về bằng đôi bàn chân, mà về từ dòng máu Lạc Hồng.

- Năm 2012 ở hải ngoại đã có một hiện tượng đổi cờ rất ấn tượng. Đi đôi với biến cố này phải nhắc đến nhân vật Nguyễn Phương Hùng, chủ báo KBC Hải Ngoại, được tờ báo điện tử Đàn Chim Việt ghi chép (xem link).

- Nhiều cảnh trong giai đoạn quay về với dân tộc vẫn kéo dài cho đến ngày nay. Năm 2015, báo Non Sông Việt Nam cũng đăng sự xúc động của nhà báo Nguyễn Phương Hùng. (xem link)

Nhiều sự "trở về" nổi trội khác được báo Hồn Việt đăng năm 2019:

Cựu PTT Nguyễn Cao Kỳ và gia đình

 

Chị Phùng Tuệ Châu, ông Nguyễn Phương Hùng, Dr. Yêu

Nguyễn Ngọc Lập, bác Nguyễn Mạnh Cường

- Đồng thời với những vị kể trên có các cộng tác viên trong tờ báo Weekly như Eccetera (Nguyễn Trường), ... Ngoài ra, còn có rất nhiều anh chị em ở đó đây, không thể nào kể hết. Anh Song Phạm, Bác Võ Đông Cung, anh Peter Phượng, bác Xuân Phương, vân vân... (xem link)

 

- Không thể không kể trong thời gian 2 năm qua, các sự kiện thể thao trong những năm 2018, 2019, những lần các cầu thủ Việt Nam đoạt được thắng lợi, cả nước Việt Nam ngập tràn trong màu cờ đỏ khi dân chúng "đi bão". Trang nhà sachhiem.net đã có cơ hội hãnh diện khoe màu đỏ trên trang web của mình.

- Từ đó, màu cờ trở nên hừng hực hấp dẫn hơn, và càng ngày càng có nhiều người ở hải ngoại mạnh dạn thách thức chống lại những thành phần cực đoan luôn hăm dọa những ai "thích" cờ tổ quốc: Lợi Minh, David Lê (2019)John McBride cựu FBIJoe Nguyễn bên Úc ChâuCầm NguyễnGregory Hùng Trần,... và biết bao nhiêu người âm thầm khác mà chúng ta không thấy xuất hiện trên truyền thông.

- Và năm nay, ngày 30 tháng 4 năm 2020, ông LS Hoàng Duy Hùng trân trọng tuyên bố theo cờ đỏ trong bài Sáng 30/4: Hành trình tìm về cờ tổ quốc.

 

- Và đã đính chính về cách treo lá cờ trong bài: Lịch sử và ý nghĩa cờ tổ quốc.

 

Trở về với dân tộc, thì người ta được chia sẻ niềm hân hoan hãnh diện mỗi khi nước nhà được mở hội: Ngày Độc Lập (02/09), ngày Thống Nhất (30/4), ngày chiến thắng Điện Biên Phủ (07/05), ngày Việt Nam được bầu vào Hội đồng Nhân Quyền (HĐNQ) của Liên Hiệp Quốc (12/11/2013) với một số phiếu tương đối cao (184 trên 192 phiếu bầu), ngày được chọn làm thành viên trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc với 192/193 phiếu (8/6/2019), ngày các cầu thủ Việt Nam thắng các đối thủ của quốc gia bạn,.... Tự hào biết bao được làm người dân Việt Nam.

Ở lại với cờ vàng chỉ là ôm lấy cái nhục của những người chưa hay mình nhục, cả đời chỉ biết kỷ niệm cái chua chát, cái thua thiệt, cái buồn bã, và cái hận thù. Đó chẳng phải là chọn lựa tốt cho một đời người.

Trong ngày vui của dân tộc, chúng tôi không biết làm gì hơn là ghi lại vài hình ảnh trên để làm kỷ niệm. Năm mười năm sau nữa, biết đâu nó trở thành một tài liệu nho nhỏ cho những ai tò mò muốn tham khảo.

Yêu quá, Việt Nam Thống Nhất và hùng cường.

Thay mặt tất cả các tác giả tâm đắc với bài viết này,

BBT trang nhà sachhiem.net

 

Bài khác